36 Em muốn thầy làm em (xe chấn hơi H)
Sau khi nhóm người kia đi theo Lục Ngạn, Tiêu Nhiễm liền bảo các thành viên mấy ngày nay không được nghỉ ngơi tử tế trở về phòng ngủ, đợi đến sáng mai rồi khởi hành quay về.
Tiêu Nhiễm và Tống Nhược Họa cũng về ngủ một giấc, sau khi tỉnh dậy anh định lái xe đi thám thính tình hình xung quanh, sẵn tiện xem thử xem có còn người sống sót nào không.
Tống Nhược Họa tự nhiên cũng ra ngoài cùng anh. Họ không đi đâu xa, chỉ lái một vòng quanh con sông lớn ngăn cách hai bờ, không phát hiện thêm người nào khác.
Tiêu Nhiễm đỗ chiếc xe jeep dưới một bóng cây lớn, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, bóng lá cây bị ánh sáng khúc xạ thành từng vệt đổ lên kính xe, che bớt chút ánh nắng chói mắt cho hai người.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, dòng nước vốn trong vắt nhìn thấy tận đáy trước thời tận thế giờ đây đã trở nên đục ngầu, chẳng thể nào nhìn rõ dưới đáy nước rốt cuộc ẩn giấu thứ gì. Tiêu Nhiễm như vô tình hỏi, "Tối qua, tại sao thị trưởng lại ở trong phòng em?"
Tống Nhược Họa mím mím môi, giọng nói mềm mại đáng yêu. "Ông ta giả làm anh." Ánh mắt cô nhìn Tiêu Nhiễm như có màn sương nước lượn lờ, mang theo vài phần đáng thương. "Em tưởng là anh nên mới mở cửa."
Cơ má Tiêu Nhiễm giật mạnh, anh nghiến răng, "Tay ông ta bị làm sao?"
Đầu ngón tay Tống Nhược Họa hơi co lại, cô giữ bình tĩnh cho giọng điệu của mình, "Em không biết, lúc ông ta vào đã như vậy rồi."
Tiêu Nhiễm quay đầu lại, ánh mắt khóa chặt vào đôi mắt cô, mang theo vài phần xét nét. "Thế à?" Anh nhìn rất rõ, vết đứt trên cánh tay thị trưởng có dấu vết bị bỏng lạnh do băng, đó là điều mà chỉ năng lực bậc cao hệ băng mới có thể dễ dàng dùng năng lực làm người khác bị thương. Người có dị năng hệ băng cực kỳ hiếm, mà anh có thể khẳng định rằng, trong số người ở căn cứ của anh không có một ai thuộc hệ băng, Lục Ngạn thuộc hệ ảo, không biết dùng băng.
Vậy là ai đã làm thị trưởng bị thương.
Tống Nhược Họa gật đầu, ánh mắt không hề lộ ra vẻ sợ sệt, cũng không né tránh, chỉ để mặc anh nhìn.
Đáy mắt cô trong trẻo, vẫn là đôi mắt đẹp đẽ chưa trải sự đời, không một chút vẩn đục. Chân mày Tiêu Nhiễm giãn ra đôi chút, "Anh ghét nhất là bị người khác lừa dối." Trước mắt anh bỗng nhiên lại hiện lên hình ảnh hai người đã chết thảm khốc trước mặt anh từ rất lâu về trước, vào khoảnh khắc cuối cùng khi bị thây ma cắn xé đến chết, họ vẫn đang lừa dối anh.
Bàn tay Tiêu Nhiễm nắm vô lăng chợt siết chặt, mơ hồ nổi lên vài sợi gân xanh, đôi mắt thoáng hiện lên hận thù u tối lạnh lẽo thấu xương, giọng anh hơi lạnh, "Em sẽ lừa anh chứ?"
Tống Nhược Họa trong lòng kinh hãi, môi tái nhợt, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên đùi khẽ run rẩy. Đôi mắt cực kỳ xinh đẹp kia ửng đỏ, chực khóc. Nhưng đôi mắt hút hồn ấy lại kiên định khác thường mà lắc đầu, "Em không lừa anh."
Khoảnh khắc đó, Tiêu Nhiễm giống như một chú mèo được vuốt ve xuôi lông, cảm xúc rợn người trong mắt đều thu hồi sạch sẽ, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười, có vẻ tâm trạng cực kỳ tốt.
Chợt, từ sâu trong cơ thể Tống Nhược Họa truyền đến một cảm giác kỳ lạ. Cô cúi đầu nhìn, nơi mạch đập ở cổ tay bỗng xuất hiện một vệt đen nhạt, như thể có sinh mệnh mà uốn lượn chuyển động, từng chút một bò lan xuống phía dưới.
Trong mắt Tống Nhược Họa tràn ngập vẻ kinh hoàng, độc thây ma vậy mà lại phát tác!
Lại còn phát tác mà không có bất kỳ điềm báo nào!
Cô nghiêng đầu nhìn Tiêu Nhiễm, không còn màng đến đây là lúc nào và ở đâu nữa, hai tay ôm lấy cánh tay anh. Tiêu Nhiễm quay đầu, Tống Nhược Họa mượn lực trên tay ép cả thân người lên cánh tay anh, đôi môi mềm mại áp lên bờ môi anh.
Tiêu Nhiễm hơi ngạc nhiên, đôi mắt khẽ mở to, dường như lại một lần nữa bất ngờ vì sự chủ động của cô.
Độc thây ma của Tống Nhược Họa đã trong lúc phát tác, cô căn bản không còn quản được lòng liêm sỉ gì nữa. Cô khẽ há miệng, chiếc lưỡi hồng hào ẩm ướt rướn ra liếm môi Tiêu Nhiễm. Lại bắt chước dáng vẻ thường ngày của anh, không ngừng mút môi dưới của anh, rồi lại chuyển sang tấn công phần nhô giữa môi trên, liếm nhẹ, cắn chậm, sau đó lại mút mát.
Hơi thở Tiêu Nhiễm dần dồn dập, luồng khí phả lên mũi cô nóng rực, bỏng rát đến mức làn da như muốn bốc cháy.
Thân hình đang rướn lên của Tống Nhược Họa bắt đầu mỏi nhừ, cô có chút chống đỡ không nổi, đành phải rời khỏi môi anh, khi tách ra, khóe miệng hai người còn kéo theo một sợi chỉ bạc dâm mị.
Môi cô vừa dời đi vài centimet, một bàn tay lớn đã đột ngột giữ chặt sau gáy cô, cúi đầu lật ngược tình thế nồng nhiệt hôn tới. Dục vọng khó giải tỏa bị đè nén suốt mấy ngày nay, Tiêu Nhiễm vốn đã khó tự chủ, nay bị trêu chọc thế này, càng giống như ngọn lửa hoang dã không tắt gặp phải một trận gió lướt qua, thiêu đốt càng mãnh liệt.
Chợt, bàn tay lớn đang giữ sau gáy cô buông ra, ngay sau đó vùng eo nóng lên và siết chặt, cả người đã bị ôm ngang nhấc bổng lên, giây tiếp theo Tống Nhược Họa đã ngồi nghiêng trên đùi Tiêu Nhiễm.
Một bàn tay lớn của anh nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, sắc dục trong mắt như muốn trào dâng nhấn chìm cô vào trong đó. Lưỡi Tiêu Nhiễm trực tiếp cạy mở hàm răng cô, đầu lưỡi ẩm ướt luồn vào trong khoang miệng cô, mạnh mẽ hung hãn khuấy đảo mút mát, tràn ngập hơi thở đầy tính xâm lược của đàn ông, dường như muốn cướp đi cả hơi thở của cô.
Bàn tay còn lại của người đàn ông vuốt lên đùi cô, đầu ngón tay thô ráp vén chiếc váy xếp ly của cô ra, từng chút một len lỏi đi lên chạm vào tận gốc đùi.
Hôm nay Tống Nhược Họa mặc một chiếc áo sơ mi phong cách nữ sinh màu trắng cùng váy xếp ly màu kaki, cả người trông giống như một thiếu nữ tràn đầy sức sống thanh xuân, cơ thể không nơi nào là không toát ra sức quyến rũ chết người. Sự kiên nhẫn của Tiêu Nhiễm đã hoàn toàn cạn sạch, hai tay anh giật mạnh, hàng cúc áo sơ mi đều bị giật tung ra, còn có một hai chiếc trực tiếp bị đứt, cúc áo bắn ra rơi xuống dưới ghế xe.
Đôi gò bồng đảo trắng ngần mềm mại được chiếc áo lót màu trắng nâng đỡ vững vàng, giữa hai bầu ngực ép ra một khe sâu, viền ren màu đen áp sát vào làn da ngực trắng nõn, đen và trắng đan xen, vừa gợi cảm vừa thuần khiết.
Yết hầu Tiêu Nhiễm chuyển động, cổ họng khô khốc. Đầu ngón tay dễ dàng bóp mở khóa áo lót, không còn sự ràng buộc, đôi gò bồng đảo cực kỳ săn chắc tròn trịa mềm mại nảy ra, đung đưa hai cái trong không khí, hạt mầm hồng hào kia cũng bị không khí hơi lạnh kích thích, ngay lập tức dựng đứng lên.
Anh không nhịn nổi nữa, bàn tay lớn chợt chộp lấy bầu ngực phải của cô, da thịt mịn màng tràn ra khỏi kẽ tay, hạt mầm kia dựng đứng giữa ngón trỏ và ngón giữa. Tiêu Nhiễm chôn đầu vào giữa hai bầu ngực cô, lưỡi quấn quanh đỉnh ngực, sau đó mút mạnh một cái.
"Ưm——"
Tê quá......
Tiêu Nhiễm nhìn dáng vẻ lúc này của Tống Nhược Họa, một thân đồ học sinh đang ngồi trên đùi anh. Trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ hoang đường, khiến anh có một khoảnh khắc ảo giác, như thể...... Tống Nhược Họa đang quyến rũ thầy giáo của cô.
Giọng anh cực kỳ khàn đặc, "Em Tống biết liêm sỉ là gì không?" Hai ngón tay ấn ấn vào chiếc quần lót của cô, dòng nước tuôn trào từ lâu đã làm ướt đẫm quần lót, ngay cả giữa hai chân cũng trở nên ẩm ướt nhớp nháp. "Dám lên xe của thầy để quyến rũ thầy."
Ánh mắt Tống Nhược Họa khẽ động, đôi mắt chớp chớp, có vẻ hơi không hiểu chuyện gì.
"Sao em Tống không nói lời nào?" Đầu ngón tay anh không ngừng cách một lớp quần lót mỏng manh mà trêu chọc, xoay quanh hạt mầm nhạy cảm. "Không phải vừa rồi em tự tiện lên xe thầy, chủ động hôn thầy, bây giờ còn đang ngồi trên đùi thầy chảy nước dâm sao?"
"Em Tống muốn thầy làm gì nào?" Anh chợt ấn đầu ngón tay một cái, thiếu nữ trong lòng liền phát ra tiếng rên rỉ nhỏ vụn đầy sung sướng, "Nói đi. Hửm?"
Đầu óc có chút mụ mẫm của Tống Nhược Họa dần dần hiểu ra, đây là sở thích bất chợt nổi lên của Tiêu Nhiễm, đang chơi trò nhập vai rồi. Cô là học sinh quyến rũ thầy giáo, còn anh là người thầy bị quyến rũ.
Không biết thế nào, dưới sự dẫn dắt bằng lời nói liên tục của người đàn ông, dường như cô thực sự nhập tâm vào đó, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác cấm kỵ. Lòng cô dấy lên từng hồi kỳ lạ, nơi giữa chân càng thêm ẩm ướt.
"Em muốn...... thầy đụ em."