Trở về truyện

Mạt thế đại lão một tay cầm súng một tay cầm sữa (Mạt thế 1V1 sắc nặng) - Bị Lưỡi Đụ Đến Mức Phun Nước (H)

Mạt thế đại lão một tay cầm súng một tay cầm sữa (Mạt thế 1V1 sắc nặng)

27 Bị lưỡi đụ đến mức phun nước (H)

Tiêu Nhiễm bế người vào phòng nghỉ nơi góc rẽ, tay kia khóa trái cửa lại rồi đặt cô nằm xuống chiếc bàn dài họ vẫn thường dùng để họp hành.

Hắn có chút nôn nóng cởi bỏ chiếc váy liền trên người cô, kéo theo cả chiếc quần lót đã sớm ướt đẫm ra ngoài.

Trên chiếc bàn hắn vẫn hay họp lúc này đang có một thân hình thon thả, trần truồng nằm đó, ngay cả làn da trắng ngần cũng nhuộm một lớp màu hồng, tựa như quả anh đào chờ người tới hái, tươi tắn mọng nước. Đôi mắt Tiêu Nhiễm sâu thẳm, hắn cúi người, bàn tay lớn chậm rãi du ngoạn, lớp chai mỏng thô ráp chạm qua từng tấc thịt mềm trên người cô, khiến cô khẽ run lên, trong họng phát ra tiếng rên rỉ nhỏ vụn đầy kiều mị.

Hắn ghé sát vào cô, nơi chóp mũi đều là hương thơm thoang thoảng tỏa ra từ trên người Tống Nhược Họa, hầu kết hắn trượt lên trượt xuống, miệng khô lưỡi khô, khắp người nóng bừng, không nhịn được vươn đầu lưỡi liếm mút cần cổ cô.

Chỉ mới liếm một cái, hơi thở của Tiêu Nhiễm tức khắc trở nên dồn dập, sắc đen trong mắt cuộn trào, dục vọng bên trong như biển rộng mênh mông, muốn dìm chết người ta vào trong đó chỉ trong một kích. Hắn như phát điên liên tục liếm mút cô gái dưới thân, đầu lưỡi ẩm ướt lướt từ cổ đến xương quai xanh, đi thẳng xuống dưới rồi dừng lại trên hạt đậu đỏ dựng đứng kia.

Đầu lưỡi nóng bỏng trêu đùa nhũ hoa hướng lên trên, hơi thở nóng rực phả vào bầu ngực, lại khiến Tống Nhược Họa cất tiếng rên rỉ kiều mị, tựa như con yêu tinh ẩn mình trong đêm tối chỉ bằng giọng nói đã có thể quyến rũ người ta đến mức xương cốt rã rời. Đầu lưỡi Tiêu Nhiễm liếm mút, xoay vòng quanh rìa ngoài của hạt đậu đỏ, sau đó lại dùng răng, dùng môi lưỡi nghiền ngẫm mơn trớn, "Thích không? Có thoải mái không?"

"Ưm...... Ha a——" Lý trí của Tống Nhược Họa đã sớm không biết đánh rơi phương nào, cửa mình liên tục trào ra mật dịch, trống rải khó nhịn đến tột cùng, bất kể là kẹp chặt hay vặn vẹo mông nhỏ cũng không thể giảm bớt nửa phần.

Như cảm nhận được sự khó chịu của Tống Nhược Họa, hắn buông nhũ hoa ra, hôn dọc xuống dưới, đầu lưỡi liếm qua bụng cô, lại lướt qua chiếc rốn nhỏ nhắn, cuối cùng cũng đến được nơi hoa huyệt đang tràn ngập mật dịch.

Tiêu Nhiễm dùng hai ngón tay trỏ và giữa ấn vào môi âm hộ gạt sang hai bên, lối nhỏ kia đang khát khao chảy nước xối xả, hắn như một tín đồ bị yêu tinh mê hoặc đến mức mất trí, cúi đầu dùng môi lưỡi ngậm lấy, dòng nước xuân ấm áp cọ vào bên môi hắn, sau đó như vẫn thấy chưa đủ, hắn thò lưỡi ra liếm láp từ trên xuống dưới.

Tống Nhược Họa thẹn thùng, "Ưm a a—— Đừng mà...... Chỗ, chỗ đó...... Tê dại quá——" Đôi tay thon thả của cô ấn lên đỉnh đầu Tiêu Nhiễm, muốn đẩy ra, nhưng hắn lại đột ngột dùng răng cắn nhẹ vào điểm đỏ sưng tấy đang nhô ra giữa hai cánh hoa, mạnh mẽ mút một cái, hai lòng bàn tay cô bỗng chốc siết chặt, khó nhịn túm lấy mái tóc ngắn hơi cứng của hắn.

"A...... Đừng, đừng mút, ưm a a——"

Tiêu Nhiễm miệng khô lưỡi khát đến không chịu nổi, làm sao nghe lọt tai lời cô nói. Mật dịch trào ra ngày càng nhiều và dồn dập, hắn nâng mông Tống Nhược Họa lên, ngửa đầu liếm càng thêm ra sức. Chiếc lưỡi của hắn linh hoạt cực kỳ, giống như một con rắn nhỏ uốn lượn, luồn lách bốn phía, lên lên xuống xuống, vừa liếm vừa cắn. Ngay sau đó đem toàn bộ dòng nước xuân thoang thoảng mùi tanh ngọt cuốn vào trong miệng rồi nuốt xuống bụng, tiếng nuốt ực ực khiến đầu óc cô mê muội, đôi chân không ngừng run rẩy.

Hoa huyệt đã hoàn toàn mở rộng, Tiêu Nhiễm duỗi dài lưỡi, trước tiên luân phiên liếm mút hai cánh hoa mềm mại, ngay sau đó đầu lưỡi thúc mở thịt mềm nơi cửa huyệt, thẳng thừng đâm vào trong.

"A a...... Vào, vào rồi...... Lưỡi, lưỡi đó a a a——" Cửa mình nhỏ hẹp bị lưỡi hắn khuấy động đến vừa tê vừa ngứa, nhưng ngặt nỗi hắn còn đâm chiếc lưỡi ẩm ướt vào sâu hơn, nách vào trong thêm chút nữa, mô phỏng động tác đâm rút của nam căn, sau đó lại rút ra hớp mạnh một cái.

Nước từ hoa huyệt tuôn ra không ngừng nghỉ, dòng mật dịch không kịp nuốt xuống làm ướt sũng cằm hắn, trượt dọc qua hầu kết uốn lượn đến tận cổ, hầu kết không ngừng lăn lộn, tiếng nước nhóp nhép hòa lẫn tiếng nuốt ực ực liên tục truyền đến, trong căn phòng nghỉ cách âm cực tốt này có vẻ đặc biệt dâm mỹ.

"Đừng, đừng mút...... Ưm a a a——" Trong miệng Tống Nhược Họa không ngừng tràn ra những lời từ chối, nhưng từng tiếng rên rỉ lại cực kỳ kiều mị, giống như đang giục hắn hãy mãnh liệt hơn nữa, mút sâu hơn nữa.

Luồng điện tê dại cứ thế từ hoa huyệt lan rộng đến tận gốc đùi, một trận ngứa ngáy quét qua, Tống Nhược Họa khắp người mềm nhũn như nước, thịt huyệt co rút lật nhào, ngay cả trong xương tủy cũng thấy ngứa ngáy tê dại, cửa mình càng kẹp càng chặt.

"Ha a a—— Ra, ra rồi, lại muốn, tới...... rồi a——"

Tống Nhược Họa toàn thân run rẩy, ngay cả những ngón chân tròn trịa cũng vì quá sướng mà co quắp lại, bàn tay túm tóc Tiêu Nhiễm không ngừng siết chặt, khoái cảm ngập đầu kia như muốn làm tan chảy cả linh hồn, đầu óc ong ong, khoái lạc lao thẳng lên chín tầng mây, tựa như một luồng điện mạnh mẽ chạy khắp toàn thân.

Tiêu Nhiễm thấy dáng vẻ khó nhịn của cô liền biết cô sắp lên đỉnh, hắn quay sang ngậm mút lấy hạt châu đỏ sưng tấy kia, một bên mút một bên dùng đầu lưỡi móc liếm, gảy nhẹ, rồi lại thúc mạnh vào. Chỉ vài cái, Tống Nhược Họa liền run rẩy như cầy sấy.

Trước mắt cô trắng xóa một mảnh, cơ thể bỗng chốc cứng đờ, cột nước trong suốt tựa như suối nhỏ phun trào ra hết sạch.

"Trước thì bị trứng rung thao đến cao trào, giờ lại bị lưỡi thao đến phun nước, em khá khen cho em đấy cô dâm nô nhỏ."

"Nước nhiều đến mức nuốt không hết."

Tống Nhược Họa liên tục thở dốc, lời nói không thành câu, muốn phản bác nhưng đầu óc cũng hoàn toàn không thể suy nghĩ, cơ thể vẫn đang trong dư vị của trận phun nước, thỉnh thoảng lại co rút co quắp.

Tiêu Nhiễm cởi thắt lưng quần, kéo ra nam căn cứng đờ sưng to, "bạch" một tiếng đập lên hoa huyệt vẫn đang run rẩy của Tống Nhược Họa.

"Em sướng xong rồi, đến lượt anh chứ nhỉ."

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.