8 07 Tranh xuân cung trong tranh 4-Dạng chân dạy học tình dục (Liếm huyệt H)
Giọng điệu kéo dài đầy quyến rũ kia, như chiếc lông vũ khẽ gãi qua màng nhĩ của Lăng Tiếu.
Cậu quỳ ngồi giữa hai chân Lâm Linh, vạt áo trong đã bị chống lên cao vút. Đầu óc như bị ném vào trong nước sôi sùng sục, ù ù cạch cạch hiện lên những chiếc bong bóng hỗn loạn——toàn bộ đều là dáng vẻ mị hoặc vừa rồi của cô khi đùa giỡn hoa huyệt của chính mình.
Quá gợi dục.
Thật muốn cứ thế chẳng màng tất cả mà đâm mạnh vào, điên cuồng thúc thẳng tới nơi sâu nhất, đập tan nụ cười ung dung tự tại của cô.
Cậu nuốt nước bọt, lời cầu xin thốt ra khỏi miệng: "Chị ơi, em có thể..." Lời chưa hỏi xong, đã kẹt lại nơi cổ họng khô khốc.
Lâm Linh nhìn một cái là hiểu ngay dục vọng đang cuộn trào trong mắt cậu.
Cậu giống như một chú chó ngoan bị khúc xương thịt làm cho thèm thuồng đến mức xoay tít tại chỗ, nhưng lại không dám tùy tiện ngoạm lấy, đầu mũi rịn ra lớp mồ hôi mỏng, mấy sợi tóc màu hồng nhạt dính bên thái dương, nếu có đuôi thì e là đã vẫy đến mức sắp đứt rồi, đáng thương lại đáng yêu khiến lòng cô ngứa ngáy.
Nơi góc tầm mắt, con số 〔02:14:25〕 đang lẳng lặng đếm ngược, cách thời hạn còn sớm chán, khiến cô nổi lên tâm tư trêu chọc.
"Hửm? Muốn sờ sờ sao?" Cô cố ý nghiêng đầu thắc mắc, thấu hiểu sai lệch ý đồ của cậu, nhếch môi đưa ra lời mời: "Dĩ nhiên là được chứ... Đến đây nào♡"
Đáy mắt Lăng Tiếu loé qua một tia thất vọng nhỏ đến mức khó lòng nhận ra.
Thứ cậu muốn không chỉ đơn thuần là sờ sờ, nhưng chút không cam lòng này, trong nháy mắt đã bị niềm vui sướng khi được chạm vào cô thay thế.
"Vậy em chạm vào nhé..." Cậu run rẩy tay, vươn về phía gò mu trắng nõn kia.
Sự ấm áp nơi đầu ngón tay chạm phải, quả nhiên giống y như tưởng tượng của cậu, cực kỳ giống một quả đào mật chín mọng đang chảy nước, mềm mịn đến mức khiến người ta muốn cắn một ngụm.
Lâm Linh khẽ cười, phối hợp dang rộng hai chân hơn, "Muốn sờ thế nào cũng được..."
Nghe vậy, Lăng Tiếu to gan hơn một chút, ngón tay không thể chờ đợi thêm được nữa mà chen vào giữa hai cánh thịt trai mềm mại, đầy đặn.
Giống như được bao bọc bởi lớp nhung lụa thấm đẫm nước mật, giữa khe hở nóng ẩm và trơn trượt, cậu vụng về cọ xát thám hiểm, nhưng một lúc không chú ý, móng tay vô tình cào trúng lớp niêm mạc non nớt——
"Y..." Lâm Linh nhíu mày rên rỉ, cơ thể theo bản năng rụt lại một cái.
Hỏng rồi, làm cô đau sao? Lăng Tiếu lo lắng nghĩ thầm, mà gần như cùng lúc đó, vài dòng bình luận trực tiếp mới lướt qua:
〔Không phải là bị móng tay cào trúng đấy chứ?!〕
〔Quả nhiên là trai tân, kỹ thuật gà mờ quá www〕
〔Đồ ngốc! Dùng phần thịt đầu ngón tay ấy!〕
〔Chị gái đáng thương quá ㅠㅠ là tôi thì tôi sẽ xoa xoa hạt đậu nhỏ để an ủi cô ấy trước〕
Bình luận trực tiếp tuy toàn là lời chê bai, nhưng cũng đưa ra thông tin mấu chốt.
Lăng Tiếu lập tức lĩnh ngộ. Cậu đổi sang dùng phần thịt đầu ngón tay, cẩn thận từng li từng tí áp lên hạt hoa kiêu kỳ kia, bắt chước động tác Lâm Linh làm mẫu cách đây không lâu, nhẹ nhàng xoay tròn.
"Hà à..." Chân mày Lâm Linh giãn ra, ngay cả tiếng thở dốc cũng nhiều thêm vài phần ngọt ngào, mê đắm.
Nhận được phản hồi tích cực, tinh thần Lăng Tiếu phấn chấn hẳn lên, bức thiết muốn thử làm tốt hơn nữa.
Cậu chăm chú quan sát sự thay đổi trên biểu cảm của cô, liên tục điều chỉnh lực độ và nhịp điệu ấn xoa, từ nhẹ đến mạnh, từ chậm đến nhanh, rất nhanh đã nắm rõ thủ pháp khiến cô run rẩy không thôi.
"Lăng Tiếu... nhanh chút nữa... ưm♡... " Lâm Linh kiều mị thở dốc liên hồi, ánh mắt mơ màng nhìn thiếu niên đang càng lúc càng thuần thục, thầm kinh ngạc trước ngộ tính của cậu.
Rõ ràng giây trước còn vụng chân vụng tay, sao đột nhiên lại tiến bộ thần tốc, quả thực giống như được ai đó chỉ điểm vậy.
Cậu lúc thì vê nặn nhanh nhẹn, lúc thì ấn mạnh chậm rãi, hầu hạ âm vật đến mức sưng mọng, tê dại.
Khoái cảm như thủy triều từng đợt từng đợt chồng chất, hội tụ thành cái ngứa ngáy trống rỗng nơi sâu trong bụng dưới, cô không kiềm chế được mà vặn vẹo eo hông, dùng âm hộ cọ xát vào xương cổ tay của Lăng Tiếu.
Nhận ra sự khó nhịn của cô, phần thịt đầu ngón tay đẫm đầy dâm dịch của Lăng Tiếu chậm rãi di chuyển xuống dưới, dừng lại trước cửa hang động lầy lội không chịu nổi kia.
"Chị ơi..." Cậu ngước mắt, đôi mắt chớp chớp đầy vô tội, nhưng đầu ngón tay lại xấu xa vẽ vòng tròn quanh rìa cửa huyệt đang hé mở, "Nơi này chảy nhiều nước quá... có phải rất muốn không?"
Lâm Linh cắn môi dưới gật đầu, giọng nói mị hoặc đến mức có thể vắt ra nước: "Muốn... dùng tay giúp em, có được không♡"
Dứt lời, ngón trỏ của Lăng Tiếu liền tựa vào lối vào mềm ẩm, hăng hái thăm dò vào bên trong.
Từng lớp từng lớp thịt mềm mị hoặc tranh nhau chen lấn bám chặt lấy, giống như vô số cái miệng nhỏ đang khát khao mút mát, kéo đốt ngón tay của cậu vào sâu bên trong.
Lần đầu tiên chạm vào lối hoa của phụ nữ, Lăng Tiếu mở to mắt, "Bên trong nóng quá... còn biết cắn người nữa..."
"Đó là vì tiểu huyệt đang hoan nghênh cậu mà..." Lâm Linh bị phản ứng của cậu chọc cười, cố ý siết chặt cơ sàn chậu, dùng thịt huyệt tinh nghịch kẹp cậu một cái, "Thế nào... có thích không?"
Sự co thắt ngột ngạt trong thoáng chốc khiến Lăng Tiếu hưng phấn đến mức da đầu tê rần, bất chợt ảo tưởng đến sự sung sướng cực hạn khi dương vật bị vách thịt ép chặt.
"Thích..." Cậu khàn giọng trả lời, ngón tay hơi cong lại, co rút, thúc vào xung quanh để thám thính, giống như một đứa trẻ hiếu kỳ muốn sờ khắp từng tấc nếp gấp dày đặc.
Khi cậu lướt qua một khối thịt mềm hơi lồi lên ở vách trước, Lâm Linh đột nhiên uốn cong eo, "A...!"
Lăng Tiếu khựng lại.
〔Chạm trúng điểm G rồi sao??!〕
〔Tiếng kêu này của Linh Linh làm tai tôi mang thai mất thôi a a a〕
〔Ai muốn xem chị gái bị móc đến mức phun nước thì giơ tay nào!!〕
Bình luận trực tiếp trước mắt cuộn lên điên cuồng, cậu tâm ý tương thông, liền thêm vào ngón giữa, khép sát cùng ngón trỏ, cùng nhau móc gảy vùng nhỏ bé đó.
Tiếng rên rỉ của Lâm Linh đột nhiên thay đổi giai điệu, câu chữ thốt ra vỡ vụn từng mảnh, "Ưm a♡... chỗ, chỗ đó... nhạy cảm lắm... tuyệt quá♡... chính là lực độ này..."
Cô nhắm nghiền mắt, hai má ửng lên sắc hồng của tình động, bầu ngực đầy đặn phập phồng theo hơi thở dồn dập.
Lăng Tiếu chăm chú nhìn cô.
Người chị vốn dĩ ung dung tự tại, khống chế tất cả mọi thứ, lúc này đây lại chìm đắm trong khoái lạc do cậu ban cho. Một cảm giác thỏa mãn xa lạ, nguy hiểm đang sinh trưởng một cách dã man trong lồng ngực cậu.
Cậu đột nhiên muốn nhìn thấy nhiều hơn nữa.
Muốn nhìn cô khóc, muốn nhìn cô cầu xin tha thứ, muốn nhìn cô vì chính mình mà hoàn toàn sụp đổ, mất khống chế.
Lúc này, một dòng bình luận trực tiếp lướt qua nhanh chóng, giống như lời thì thầm của ác quỷ:
〔Nước dâm nhiều thật đấy, không nếm một ngụm thì uổng quá〕
Ánh mắt Lăng Tiếu tối sầm lại, không chút do dự rút ngón tay ra, cúi người vùi đầu vào giữa hai chân cô——
"Lăng, Lăng Tiếu?! Cậu...!" Lâm Linh kinh hãi mở to mắt, còn chưa kịp hoàn hồn, chiếc lưỡi nóng ẩm đã liếm mạnh qua hạt hoa trong khe thịt, tiếng kinh hô hóa thành tiếng rên rỉ mị hoặc cao vút hơn: "Đợi, đợi đã——a!"
Cậu học theo phương pháp bú mút núm vú trước đó, ngậm lấy hạt thịt đỏ mọng, yếu ớt kia, đầu lưỡi xoay quanh đỉnh nhọn rung động nhanh chóng, căn bản không cho cô cơ hội để thích nghi.
"Ưm! Đừng, đừng nhanh như vậy... ưm a a——" Lâm Linh lập tức đại loạn, mông lắc lư bên trái bên phải, muốn trốn chạy khỏi sự vui sướng vượt xa dự liệu này, nhưng lại bị cánh tay rắn chắc của cậu cố định chặt chẽ.
Sức lực của Lăng Tiếu lớn hơn nhiều so với dự tưởng, hai cánh tay dễ dàng kẹp chặt cặp đùi đang cố gắng khép lại của cô, banh ra hai bên, khóa chặt cô tại chỗ.
Cậu dường như đã tìm thấy niềm vui, càng ăn càng nghiện, tiếng nước dính dớp chùn chụt vang lên không dứt.
Môi lưỡi linh hoạt bắt nạt hạt thịt nhỏ nhạy cảm, lúc thì liếm tới liếm lui, lúc lại mút sâu vào, ngay cả cằm cũng tựa vào cửa huyệt, cố ý ép xuống cọ xát, không ngừng đòi hỏi mật dịch và tiếng khóc kiều mị của cô.
Lâm Linh chỉ cảm thấy âm vật bị chà đạp đến mức vừa sưng vừa tê, lý trí bị vòng xoáy dục vọng khuấy đảo nát bấy, cảm giác căng tức dữ dội giống như những ngọn sóng càng lúc càng dâng cao, thô bạo đánh tan chút thanh tỉnh cuối cùng của cô.
Cô chủ động xoạc chân đến mức cực hạn, dâm đãng nhấc mông lên nghênh hợp, "A a a♡ sướng quá♡... không chịu nổi nữa rồi♡... a♡ hạt dâm nhỏ... sắp, sắp hỏng mất rồi♡"
Một luồng nhiệt lưu cuồn cuộn lao nhanh trong cơ thể, cận kề bờ vực bùng nổ, mười ngón tay cô bấu chặt lấy chăn nệm dưới thân, giống như chộp được khúc gỗ trôi khi sắp chết chìm trong biển dục.
Lăng Tiếu lần nữa đâm hai ngón tay vào trong huyệt, gảy móc ấn ép loạn xạ, cùng tiến công với đầu lưỡi.
"Không được rồi không được rồi♡——a! Sắp ra rồi♡——ưm♡ a a a——" Cô run rẩy leo lên đỉnh cao nhất, bình thịt co thắt co giật dữ dội, dâm thủy như vỡ đê đổ ập ra ngoài, bắn đầy mặt Lăng Tiếu.
Màn giường xung quanh như họa theo sự phóng đãng của cô, màu sắc càng lúc càng tươi tắn, đậm đặc.
Ngay cả khi Lâm Linh đã lên đỉnh, Lăng Tiếu vẫn không dừng lại.
"Đừng... hà à♡... xin cậu đấy... vừa mới ra xong... ưm♡..." Lời cầu xin của cô nhuốm theo tiếng khóc, thắt lưng chịu không nổi mà nảy lên rồi lại rơi xuống.
Nhưng cậu giống như bị ma xui quỷ khiến, bướng bỉnh tiếp tục liếm mút, khuấy đảo tiểu huyệt mật ngọt vẫn còn đang co giật.
Cho đến lần thứ hai, lần thứ ba… toàn thân nàng mềm nhũn như bùn, chỉ còn lại tiếng rên rỉ yếu ớt, lúc này hắn mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
Gương mặt tinh tế soái khí kia đẫm nước sáng loáng, không phân biệt được là mồ hôi, hay là dịch thể của nàng.
Lăng Tiếu vẫn chưa thỏa mãn mà liếm liếm khóe miệng, thu hết những vệt nước bên môi vào trong miệng. Đôi mắt màu hổ phách phai đi vẻ thẹn thùng và luống cuống, nhuốm màu dục vọng trần trụi hơn, cùng với một tia thú tính vừa mới lộ ra.
Hắn mang theo nụ cười xấu xa như thể đã đạt được mục đích, thở dốc hỏi: "Tỷ tỷ… ta làm tốt không?"