38 Thất đại truyền thuyết Phi Long: Tiếng vọng trong tháp chuông 2
Hai tiếng trước, trên đỉnh tháp đồng hồ.
Triệu Nhất Hương hẹn Lý Tú Hách lên đây hóng gió ngắm cảnh. Trong màn đêm, cô chủ động hôn anh, ánh mắt đầy khiêu khích. Lý Tú Hách khẽ nhếch môi, anh biết rõ mục đích của cô. Anh cẩn thận chặn cửa lên, đảm bảo không ai quấy rầy, rồi kéo cô lại gần, cúi đầu đáp lại nụ hôn nồng cháy ấy.
Nụ hôn từ dịu dàng dần trở nên mãnh liệt, Triệu Nhất Hương thở dốc, kéo áo anh, còn Lý Tú Hách thì luồn tay vào áo cô, xoa nắn bờ mông săn chắc, cong vút của cô. “Ưm… Tú Hách ca…” Cô rên rỉ, tay lần xuống, qua lớp quần nắm lấy vật đàn ông đã cương cứng của anh.
Lý Tú Hách bật cười khẽ, “Vội thế à?” Anh xoay người cô lại, ép sát vào tường, thực hiện tư thế đứng 69—anh cúi xuống, môi lưỡi phục vụ nơi ướt át của cô, đồng thời cô cúi người ngậm lấy dương vật thô dài của anh, nuốt ra nuốt vào mãnh liệt.
“Chụt… chụt…” Tiếng mút vang vọng trên nóc tháp vắng lặng. Triệu Nhất Hương bị liếm đến run rẩy toàn thân, “A… sướng quá… lưỡi của Tú Hách ca… tuyệt vời quá…” Cô cố gắng nuốt sâu, nước miếng tràn khóe môi.
Lý Tú Hách bị khoang miệng ấm áp của cô bao lấy, cổ họng co thắt kích thích đầu khấc, anh không nhịn được tăng tốc hông, “Sâu nữa… nuốt hết đi…” Anh rên khẽ, ngón tay càng mạnh bạo bóp lấy mông cô.
Rồi anh bất ngờ bế bổng cô lên, thực hiện tư thế tàu hỏa—cô quấn hai chân quanh eo anh, anh đỡ lấy mông cô, dương vật nhắm ngay cửa mình, đâm thẳng vào! “Phập!”
“Á a—! Sâu quá!” Triệu Nhất Hương thét lên, ôm chặt cổ anh. Anh vừa đi vừa thúc, mỗi bước lại càng đâm sâu vào nơi mềm mại nhất của cô. “Bạch! Bạch!” Tiếng da thịt va chạm vang dội, nhịp nhàng.
“Tú Hách ca… mạnh quá… thế này kích thích quá…” Cô rên rỉ, cơ thể rung lắc theo từng bước chân anh, khoái cảm dâng trào không ngừng.
Sau đó anh đặt cô xuống, chuyển sang tư thế vũ công ba lê—anh nhấc một chân cô lên, tìm góc đứng thích hợp rồi tiến vào. Cô đứng một chân, áp sát người anh, mỗi cú thúc đều đi sâu tận cùng. “A… a… chạm tới rồi…” Cô thở dốc, ngửa đầu tận hưởng.
Tiếp đó anh đổi sang tư thế đứng phía sau—để cô vịn tường, ưỡn mông, anh từ sau thúc mạnh vào. “Bạch! Bạch! Bạch!” Tiếng va chạm vang vọng. “Chụt! Chụt!” Dịch nhờn bắn tung tóe.
“Tú Hách ca… to quá… căng đầy rồi…” Cô rên rỉ dâm đãng, chủ động ưỡn mông đón nhận.
Anh lại đổi sang tư thế xe đẩy—cô cúi người chống tay xuống đất, anh nhấc hai chân cô lên, từ sau đâm sâu hơn nữa. “Phập! Phập!” Ra vào càng trơn tru, mỗi cú thúc đều chạm tới tận cùng.
“Không chịu nổi nữa… em ra rồi…” Triệu Nhất Hương hét lên, cực khoái khiến thân thể cô run bần bật.
Lý Tú Hách vẫn chưa dừng lại, chuyển sang tư thế ếch nhảy—cô nằm sấp xuống đất, mông ưỡn cao, anh quỳ sau ôm lấy mông cô, điên cuồng thúc vào. “Bạch! Bạch! Bạch!” Tiếng va chạm càng lúc càng mạnh, càng nhanh.
Cuối cùng anh kéo cô dậy, đối mặt nhau, thực hiện biến thể truyền giáo—cô nằm ngửa bên mép tháp, anh cúi người tấn công mãnh liệt, khi cô lên đỉnh lần hai, anh gầm lên bắn vào trong, tinh dịch đặc sệt tràn ngập bên trong cô. Sau đó lại cho cô làm sạch bằng miệng, rồi bắn lên mặt cô, chất trắng đục vấy đầy khuôn mặt. Anh thậm chí còn bắn ra ngoài lên bụng cô, tinh dịch thấm ướt cả áo quần.
Thể lực xuất sắc của anh khiến anh liên tục ra vào, liên tục xuất tinh, Triệu Nhất Hương nhiều lần lên đỉnh, sung sướng đến tận mây xanh.
——
Cùng lúc đó, Lý Quang kéo Trịnh Đại đã quay lại tầng một tháp đồng hồ. Hai người má vẫn còn đỏ bừng, không khí vừa ngượng ngùng vừa mập mờ. Lý Quang vừa định nói gì với Trịnh Đại, thì cảnh tượng ở góc phòng khiến anh sững sờ!
Chỉ thấy bên tảng đá lớn không xa, Ngô Huyền, người lẽ ra phải trông chừng Lưu Liên, giờ đây quần áo xộc xệch, quần tụt xuống tận mắt cá chân! Còn Lưu Liên, người tưởng như say mềm, không biết từ lúc nào đã tỉnh lại, hoặc có lẽ chưa từng say thật sự! Đôi mắt anh đỏ ngầu, miệng vẫn lẩm bẩm gọi “Nhất Hương... của anh... Nhất Hương...”, nhưng toàn thân trần truồng, sức lực kinh người, đang đè Ngô Huyền úp mặt xuống tảng đá! Anh ta dùng dương vật cũng đã cương cứng, kích thước không nhỏ, thô bạo, không chút bôi trơn, từng cú từng cú đâm mạnh vào hậu môn khô khốc, chật hẹp của Ngô Huyền!
“Dừng lại! Đau chết tôi rồi! Lưu Liên, mày điên rồi à! Nhìn cho kỹ tao là ai! A————!” Ngô Huyền gào khóc thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa, vùng vẫy tuyệt vọng nhưng không thể thoát khỏi sức mạnh điên cuồng của Lưu Liên. Hậu môn của anh rõ ràng đã bị tổn thương, có thể thấy lấm tấm máu.
“Phập... phập...” Đó là tiếng xâm nhập khô khốc, khó nhọc, xen lẫn tiếng gầm gừ như thú vật của Lưu Liên và tiếng khóc xé lòng của Ngô Huyền.
“Nhất Hương... em là của anh... không được rời xa anh...” Lưu Liên chẳng nghe thấy gì, chỉ dựa vào sức mạnh sau cơn say và nỗi ám ảnh méo mó, điên cuồng đâm vào Ngô Huyền từ phía sau, động tác thô bạo như trút hết phẫn nộ và tuyệt vọng.
Cảnh tượng ấy quá sức chịu đựng, quá phi lý! Lý Quang và Trịnh Đại hoàn toàn chết lặng, đầu óc trống rỗng!
Đúng lúc này, trên cầu thang vang lên tiếng bước chân. Lý Quả và Triệu Triệt, vừa trải qua cuộc hoan ái mãnh liệt, chỉnh lại quần áo, cũng xuống dưới. Họ cũng nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng ấy, sững sờ đứng lại.
Ngay sau đó, ở cánh cửa lớn cũ kỹ của tháp đồng hồ, lại xuất hiện thêm hai bóng người—là Lý Tú Hách và Triệu Nhất Hương! Rõ ràng họ vừa từ đỉnh tháp xuống. Lý Tú Hách mặt mày thỏa mãn, lười biếng, Triệu Nhất Hương má đỏ bừng, tóc hơi ướt, áo quần xộc xệch, ánh mắt còn vương chút mê ly và mãn nguyện.
Họ vừa bước tới cửa, cũng lập tức bị cảnh tượng trước mắt thu hút, nhìn theo ánh mắt mọi người.
“Nhất Hương à…” Lưu Liên say mềm dường như cảm nhận được điều gì, động tác khựng lại, ngẩng đôi mắt đẫm lệ mơ màng, vừa vặn nhìn thấy Triệu Nhất Hương ở cửa, vô thức gọi lên nỗi ám ảnh sâu nhất trong lòng, nhưng hạ thân vẫn bản năng, tàn nhẫn thúc vào Ngô Huyền đang đau đớn tột cùng.
“Dừng lại!” Ngô Huyền nhân lúc anh ta phân tâm, lại hét lên thảm thiết.
Không khí như đông cứng lại. Lý Quang, Trịnh Đại, Lý Quả, Triệu Triệt, Lý Tú Hách, Triệu Nhất Hương, sáu người như bị hóa đá, ngây dại nhìn cảnh tượng phi lý, kinh hoàng mà lại vương chút tà mị dâm loạn ấy. Dưới ánh đèn mờ, động tác điên cuồng của Lưu Liên, gương mặt đau đớn của Ngô Huyền, cùng tiếng phập phập ghê rợn, tạo thành một bức tranh đủ sức phá vỡ mọi nhận thức của con người.
Còn trên đỉnh tháp đồng hồ, những âm thanh dâm loạn đã châm ngòi cho tất cả dục vọng này, chẳng biết từ bao giờ, đã lặng lẽ tắt hẳn. Chỉ còn tiếng gió đêm rít qua cửa sổ vỡ, và bên dưới là sự im lặng ngột ngạt, trộn lẫn đau đớn, dục vọng, kinh ngạc và phi lý.
Đêm hè ở trấn Phi Long, thứ tháp đồng hồ chứng kiến không phải là tiếng vọng của người đã khuất, mà là tiếng vọng trần trụi, điên cuồng nhất của dục vọng người sống.