21 Nhật thường Phi Long Trấn: Nô đùa bên suối 1
Ánh nắng chiều tà rải trên mặt suối ngoại ô Trấn Phi Long, vỡ thành từng mảnh vàng lá lấp lánh. Nước suối không sâu, trong vắt thấy đáy, mấy chú cá nhỏ linh hoạt lướt nhanh giữa các kẽ đá. Hai bên bờ cây xanh rủ bóng, tiếng ve kêu rền rĩ, hòa cùng tiếng nước chảy và tiếng cười đùa của lũ trẻ, dệt nên sự lười biếng và sức sống độc đáo của mùa hè.
Đám trẻ con lớn dở như Lý Quang, Triệu Nhất Hương, Trương Mỹ Nguyệt, Ngô Huyền, Trịnh Đại, Tôn Lạp Lạp đã sớm lao xuống nước, té nước đùa nghịch nhau. Lý Quang mặc bộ đồ bơi màu xanh nhạt mát mẻ, thân hình gầy nhỏ linh hoạt như cá, liên tục chui lên từ nước tấn công người khác rồi nhanh chóng né tránh. Triệu Nhất Hương mặc bộ đồ bơi thể thao hai mảnh, làn da màu lúa mì sáng bóng dưới nắng, cô đang cố ấn Tôn Lạp Lạp đang cười khúc khích xuống nước, động tác tràn đầy năng lượng như một tomboy. Trương Mỹ Nguyệt mặc váy bơi liền thân kín đáo, thân hình hơi phát triển lộ ra những đường cong mềm mại, cô lặng lẽ đứng ở vùng nước nông hơn, nhìn mọi người chơi đùa, trên mặt nở nụ cười dịu dàng. Ngô Huyền và Trịnh Đại thì thi lặn ở chỗ nước sâu hơn, thân hình rắn chắc của Ngô Huyền lao xuống đáy như một quả đạn, bắn lên những mảng nước lớn, còn Trịnh Đại cao gầy thì có vẻ hơi vụng về nhưng hứng thú cao độ.
Trên một tảng đá phẳng lớn bên suối, Lưu Liên nằm với vẻ mặt khó chịu, phơi nắng. Anh chỉ mặc một chiếc quần bơi bó sát, thân hình cao lớn thẳng tắp và cơ bắp rắn chắc thu hút không ít ánh nhìn, nhưng bản thân anh thì bực bội. Anh bị cái tên Triệu Triệt u ám kia kéo đến, viện cớ "đi kèm trông trẻ con", thực ra là chê anh ồn ào, tống anh ra ngoài để được yên tĩnh. Lưu Liên phong lưu tự luyến, quen làm trung tâm của xã hội, giờ lại phải đi làm bảo mẫu ở cái suối quê này, đầy bụng không vui. Cách anh không xa, Triệu Triệt cũng nằm trên tảng đá, nhắm mắt, như đã ngủ, bộ dạng trầm mặc u ám đó khiến Lưu Liên càng thấy chán.
"Ê! Anh Lưu Liên! Xuống chơi đi!" Triệu Nhất Hương dưới nước té một vốc nước vào anh, lớn tiếng gọi, nụ cười rạng rỡ.
Lưu Liên lười biếng nhướng mắt, cáu kỉnh nói: "Không hứng." Ani không thèm chơi nước với đám nhóc này.
"Xuống đi mà! Giúp em bôi kem chống nắng được không? Phía sau em với không tới!" Triệu Nhất Hương trèo lên bờ, những giọt nước lăn dài trên thân hình cơ bắp rắn chắc của cô. Cô cầm một lọ kem chống nắng, nhảy chân sáo chạy đến bên Lưu Liên, không hề ngại ngùng quay lưng lại, chỉ vào tấm lưng trơn bóng và cặp mông nhỏ nhắn nhưng cong vút.
Lưu Liên định từ chối, nhưng ánh mắt lướt qua thân thể tràn đầy sức sống thanh xuân của cô, nhất là cặp mông săn chắc và đôi chân dài, ngọn lửa dục vọng không chỗ giải tỏa từ sáng sớm âm thầm trỗi dậy. Ani liếm môi, nhận lấy kem chống nắng, giọng miễn cưỡng: "Phiền thật... quay đi."
Triệu Nhất Hương cười toe toét quay người lại, quỳ ngồi trên tảng đá. Lưu Liên đổ một ít kem lạnh lên tay, bắt đầu xoa lên lưng cô. Động tác ban đầu còn đúng mực, nhưng nhanh chóng, cảm giác mịn màng và làn da ấm nóng dưới ánh nắng khiến anh tâm thần xao động. Tay anh dần hạ thấp, lướt qua eo cô, hữu ý vô tình cọ qua mép quần bơi, phủ lên cặp mông tròn trịa, nhẹ nhàng bóp nắn.
"Ưm... anh Lưu Liên, anh xoa chỗ nào vậy..." Triệu Nhất Hương cảm thấy sự khác thường, cơ thể hơi cứng lại, nhưng không tránh ngay, ngược lại khẽ rên một tiếng, như cảm thấy hơi ngứa, lại hơi dễ chịu.
Lưu Liên nhận ra phản ứng tinh tế của cô, càng lớn gan. Ani cúi sát gần, môi gần như chạm vào tai cô, thì thầm: "Phía sau đều xoa đều cho em, bị cháy nắng thì xấu lắm." Ngón tay anh càng trắng trợn hơn, trực tiếp thọc vào mép quần bơi của cô, chạm đến rìa khe hở hơi lõm xuống.
"A... đừng..." Triệu Nhất Hương kêu nhẹ, thân thể run nhẹ, má lập tức đỏ bừng. Cô năng động hiếu động, nhưng sự trêu chọc trực tiếp thế này vẫn quá kích thích với cô.
Lưu Liên không cho cô cơ hội lùi bước. Ani một tay kéo cô đứng dậy, nửa ép buộc kéo cô ra phía sau tảng đá lớn đó. Nơi này được tảng đá và mấy bụi cây rậm rạp che khuất, tạo thành một không gian tương đối khuất, nhưng không thể hoàn toàn ngăn cách tiếng cười đùa từ bờ suối.
"Anh Lưu Liên! Anh làm gì!" Triệu Nhất Hương hơi hoảng, cố giãy dụa, nhưng sức Lưu Liên rất lớn, dễ dàng ấn cô vào mặt đá thô ráp, lưng quay về phía anh.
"Giúp em xoa kỹ hơn." Giọng Lưu Liên đã khàn đặc dục tình, anh nhanh chóng kéo mép quần bơi của Triệu Nhất Hương xuống, để lộ hoàn toàn cặp mông trơn láng của cô. Dưới ánh nắng, hai khối thịt mông săn chắc càng quyến rũ lạ thường. Quần bơi của anh cũng đã bị dương vật cương cứng đẩy lên thành một cái lều, anh nóng lòng thả nó ra, vật cứng kích cỡ đáng kể bật ra, đỉnh đã hơi ướt.
Ani dùng tay chấm một ít kem chống nắng, trực tiếp bôi lên khe hở đang khép chặt của cô, ngón tay thô bạo mở lớp phòng ngự ra, thọc vào trong.
"Ưm a~! Đừng... bên trong..." Triệu Nhất Hương vặn vẹo eo, muốn tránh ngón tay xâm nhập, nhưng không gian chật hẹp khiến cô không đường thoát. Cảm giác dị vật và khoái cảm nhỏ kéo theo khiến chân cô mềm nhũn.
Lưu Liên cảm nhận được sự ẩm ướt của cô, cười khẩy một tiếng: "Miệng nói đừng, dưới kia không nói vậy." Ani rút ngón tay ra, đỡ lấy dương vật đã cứng ngắc, chĩa thẳng vào cửa vào đã hơi lầy lội, eo đột ngột h trust về phía trước! Dùng **tư thế từ phía sau**, không báo trước cưỡng ép xâm nhập!
**Phụt!**
"A a a——!" Triệu Nhất Hương bật ra một tiếng thét không kìm được, thân thể đột ngột đập vào tảng đá, may nhờ Lưu Liên đỡ tay. Cảm giác bị xuyên thấu đột ngột khiến ngón chân cô co quắp, sự đầy đặn tức thời và cảm giác rách da nhẹ khiến khóe mắt cô long lanh nước mắt. "Đau quá... anh chậm thôi..."
Nhưng Lưu Liên mặc kệ tất cả. Hai tay anh nắm chặt eo hông cô, giữ chặt thân thể cô, bắt đầu những cú thúc nhanh mạnh. **Bốp! Bốp! Bốp!** Thịt mông rắn chắc va đập dữ dội vào phần mông mềm mại của cô, phát ra những tiếng va chạm thịt thà dâm đãng. **Ột... Ột...** Tiếng nước nhỏ đều đặn vọng ra từ nơi hai người kết hợp chặt chẽ, hòa lẫn với tiếng rên kìm nén của cô và tiếng thở dốc thô kệch của anh.
"A... a... sâu quá... chậm thôi... anh Lưu Liên... ưm a~!" Sự kháng cự của Triệu Nhất Hương nhanh chóng tan chảy trong làn sóng khoái cảm dâng trào. Tay cô vốn chống trên tảng đá đổi thành nắm lấy mỏm đá nhô lên, eo vô thức hướng về phía sau để đón nhận, khiến sự thâm nhập của anh càng sâu càng nặng. Sự mát lạnh của nước suối, sự thô ráp của tảng đá và sự va đập hừng hực từ phía sau tạo nên sự tương phản mạnh mẽ, kích thích đến mức da đầu cô tê dại.
Lưu Liên cúi xuống, cắn xé gáy và vai cô, để lại những dấu vết ướt nóng. Ani tận hưởng sự bao bọc chặt chẽ ẩm nóng của cô, động tác càng lúc càng điên cuồng. "Kêu to lên đi... để chúng nó nghe em bị địt thế nào..." Ani thì thầm ác ý, mỗi cú trung tiến đều chạm tới lõi hoa.
**"A~! Không chịu nổi nữa... hỏng mất... sướng quá... mạnh nữa đi... địt em..."** Triệu Nhất Hương hoàn toàn buông thả bản thân, tiếng rên càng lúc càng lớn, hoàn toàn đắm chìm trong cơn bão tố tình dục, quên mất nơi họ đang ở, cũng quên mất còn có người khác không xa.
Họ tưởng tảng đá có thể che chắn mọi thứ, nhưng lại không để ý tiếng đùa giỡn dưới suối không biết từ lúc nào đã nhỏ hơn nhiều.
Bên kia, Ngô Huyền lặn đến bên Trương Mỹ Nguyệt. Trương Mỹ Nguyệt đang nhìn về phía tảng đá, mặt đỏ bừng, ánh mắt có phần lúng túng. Ngô Huyền cười tinh nghịch, đột nhiên chui lên từ nước, làm cô giật mình.
"Chị Mỹ Nguyệt, xem gì thế?" Ngô Huyền cười hì hỏi, thân hình rắn chắc nhỏ nước, tràn đầy sức sống.
"Không... không gì..." Trương Mỹ Nguyệt vội lắc đầu, mặt càng đỏ hơn.
Ngô Huyền sán tới gần cô, hạ thấp giọng: "Họ hình như chơi vui quá nhỉ... chúng ta cũng chơi trò khác đi?" Ánh mắt anh lấp lánh tia tò mò và xung động.
Không đợi Trương Mỹ Nguyệt trả lời, Ngô Huyền đã nắm tay cô, dẫn cô đến một khu vực suối sâu hơn, có bóng cây che chắn. Ở đây có một tảng đá phẳng nửa chìm trong nước. Ngô Huyền để Trương Mỹ Nguyệt dựa lưng vào tảng đá nằm nửa chừng, nước suối vừa ngang eo cô.
"Ngô Huyền... đừng thế..." Trương Mỹ Nguyệt nhỏ giọng van nài, tính cô dịu dàng trầm lặng, việc này khiến cô vừa ngượng vừa sợ.
"Đừng sợ, chị Mỹ Nguyệt, sướng lắm." Ngô Huyền dỗ dành cô, nhưng động tác rất kiên quyết. Ani tách chân cô ra, cuốn váy bơi kín đáo của cô lên đến eo, để lộ phần dưới hơi phát triển, mềm mại không lông. Sự mát lạnh của nước suối khiến cô khẽ run.
Ngô Huyền cúi xuống, trước tiên dùng ngón tay thăm dò mơn trớn khe hở mịn màng đó, cảm nhận sự run rẩy và hơi ẩm ướt của cô. Ani cúi đầu, thè lưỡi liếm lên.
"Ưm~!" Trương Mỹ Nguyệt run bắn người, phát ra tiếng kêu nhẹ ngạc nhiên, hai tay yếu ớt đẩy đầu Ngô Huyền. Nhưng khoái cảm lạ lẫm từ chiếc lưỡi linh hoạt của thiếu niên nhanh chóng làm cô mềm đi. "Đừng liếm chỗ đó... a..."
Ngô Huyền hăng hái liếm mút, nếm thứ mật ngọt ngây thơ của thiếu nữ. Một lúc sau, anh ngẩng đầu lên, cởi quần bơi của mình, dương vật thiếu niên tuy không kinh người như Tú Hách nhưng cũng khá kích cỡ đã ngẩng cao. Ani nhấc chân Trương Mỹ Nguyệt lên, đặt lên vai mình, dùng **tư thế G-spot master (vượn vờn)**, chĩa thẳng vào cái lỗ nhỏ đã bị anh liếm ướt nhẹp hơi hé mở, eo thúc một cái, cắm sâu vào trong!
**Phụt!**
"Ứ a——!" Trương Mỹ Nguyệt ngửa đầu lên, cổ họng kéo thành một đường cong duyên dáng, một tiếng rên dài kìm nén bật ra. Cảm giác lấp đầy hoàn toàn khác với cái lưỡi lập tức chiếm lấy cô, dù hơi đau nhức, nhưng hơn cả là một sự thỏa mãn kỳ lạ khi được lấp đầy.
Ngô Huyền nắm mắt cá chân cô, bắt đầu từ chậm đến nhanh rút ra đưa vào. **Bốp... bốp...** Nước bắn lên theo từng động tác của anh. Ani trẻ trung sung sức, mỗi lần thâm nhập đều sâu và nặng.
"A... a... Ngô Huyền... chậm thôi... bên trong... kỳ quá..." Trương Mỹ Nguyệt nhắm chặt mắt, cảm nhận từng nhịp ra vào của vật cứng nóng bỏng trong cơ thể mang đến những cú sốc khoái cảm, lý trí đã bay lên chín tầng mây, chỉ còn lại cảm giác nguyên thủy nhất.
Ngô Huyền nhìn thần thái mê loạn của thiếu nữ dưới thân, càng hứng hơn. Ani tăng tốc, mãnh liệt húc vài chục cú, rồi gầm nhẹ: "Chị Mỹ Nguyệt... há miệng..."
Trương Mỹ Nguyệt mê muội hé cái miệng nhỏ. Ngô Huyền đột ngột rút dương vật ra, chĩa thẳng vào mặt cô, eo run lên vài cái, từng luồng tinh trắng đặc **phụt phụt** phun ra, phần lớn bắn thẳng vào miệng cô ngoan ngoãn mở ra!
**"Ực... ưm..."** Trương Mỹ Nguyệt bị mùi tanh của tinh dịch làm sặc, ho nhẹ, nhưng vẫn ngoan ngoãn nuốt xuống, khóe miệng vương chút trắng đục. Ánh mắt cô mơ màng, thở dốc nhẹ.