Trở về truyện

Hình Xăm Của Quỷ - Chương 4: Sự Thanh Trừng

Hình Xăm Của Quỷ

4 Chương 4: Sự thanh trừng

Cái ngày chót mà Nam phải đưa kinh sách cho Lân Trâu đã tới gần, đó làvào thứ bẩy, mà hôm nay đã là thứ tư rồi. Nam quyết định gọi ông MườiHọa và tụ tập đàn em theo mình tại nơi ẩn náu của Nam để làm lễ vào hômthứ sáu. Nam gọi tất cả đàn em lại từ tối hôm thứ năm. Tất cả hội đàn em theo Nam giờ có tổng cộng hai mươi bẩy đứa, Nam nói rằng đã tìm đượccuốn kinh sách, và sẽ bắt đầu việc làm bùa. Nói đến đây, Nam để cho ôngMười Họa nói tiếp:

- Công việc đầu tiên phải làm là xăm cho mỗi chú một chữ tốt (có nghĩa là binh) lên lòng bàn tay. Sau đó các chú tách nhau ra, mỗi người đi một nơi. Tuyệt đối không được đi cùng nhau. Đến trưa hôm sau thìquay lại đây. Mục đích của việc làm này là để thử thách lòng trung thành của các chú đối với tướng lãnh, thêm vào đó, những người mang chữ tốttrên tay sẽ được ma quỷ nhận dạng. Nếu như nhìn thấy chúng thì khôngviệc gì phải sợ, cứ bình tĩnh thôi, vì chúng chỉ đến coi mặt các chú.

Nói xong, ông Mười Họa lấy trong túi ra một con dao nhọn hoắt.Bọn đàn em của Nam thì chỉ biết nghe lời mà đứng xếp hàng, lần lượt từng người một tiến lên để cho ông Mười Họa khắc chữ tốt lên lòng bàn taytrái. Sau khi đã khắc xong hết, ông Mười Họa bảo bọn đồ đệ của Nam lui.Lúc Ân chào tạm biệt Nam rồi ra về, Nam định gọi bảo Ân ở lại với mìnhthì bị ông Mười Họa ngăn cản lại. Đợi đến lúc chúng nó đã đi hết, chỉcòn lại Nam với ông Mười Họa, ông ta mới nói:

- Coi bộ chú em có vẻ quý thằng nhóc Ân đó nhỉ.

Nam quay qua nói:

- Tôi với nó lớn lên cùng nhau thì hỏi sao không thân chứ.

Ông Mười Họa chỉ cười rồi nói:

- Biết là vậy, nhưng cẩn tắc vô áy náy, lòng người khó lường, chú em cứ nhớ lấy.

Nam thở dài, chả buồn trả lời ông ta. Ông Mười Họa lấy ra một điếu thuốc. Châm xong làm một hơi, nhả khói nghi ngút ra mà nói:

- Coi như việc chọn lọc đã xong, nhưng đứa nào trưa mai mà không quay lại là những đứa có dã tâm làm phản, sẽ bị ma quỷ đòi mạng.

Nam nghe xong thì ngồi dựng dậy mà hỏi:

- Ông nói cái gì cơ? Sao lại đòi mạng?

Ông Mười Họa quay qua nhìn Nam rồi nói:

- Trong lúc khắc chữ cho từng đứa, ta đã đọc thần chú cho âmbinh nhận diện để đi theo. Nội trong đêm nay, bất kỳ đứa nào có tâm đồbất chính, tính làm hại chú em sau này sẽ bị chúng nó giết. Chỉ có những đứa nào thật sự trung thành với chú em, thì sẽ sống sót qua cái đêm nay thôi.

Nam nghe xong câu đó, thì vô cùng lo lắng, nghĩ tới Ân, Nam vội hỏi:

- Thế chả may giết nhầm người thì sao?

Ông Mười Họa cười khểnh một cái rồi đáp:

- Đã gọi là âm binh mà còn nhầm được sao? Kẻ nhầm lẫm ở đây họa chăng chỉ có người phàm tục mà thôi.

Nghe được câu đó, nhưng trong lòng Nam vẫn rất lo lắng, hắn mong rằng Ân vẫn sẽ trở lại được vào trưa mai.

Nói về phần Ân, tính là sẽ về nhà ngủ, nhưng không hiểu linhtính thế nào, nó lại đi ngay ra mộ mẹ nó. Chả là mẹ Ân mới mất cách đâymấy năm, nó từ khi mẹ mất cũng hầu như chẳng về nhà mấy. Hồi xưa mẹthằng Ân quý nó lắm, nên cứ rảnh nó lại ra ngồi nói chuyện với mẹ nóngoài nghĩa trang. Mộ mẹ Ân chỉ là một đống đất nhô lên, đằng sau lưnglà một ngôi mộ của một hộ giầu có, có bậc thềm tráng xi măng đàng hoàng. Ân tới nơi, nó quỳ xuống trước mộ mẹ mình, chắp tay lại mà nói:

- Mẹ ơi, mẹ cố đợi nhé. Chỉ sau ngày mai là con sẽ có một cuộcsống khấm khá hơn. Khi có tiền rồi, con sẽ đắp xi măng, và xây cho mẹmột ngôi một thật lớn. Con sẽ đốt nhiều tiền vàng, nhiều đồ đạc, để mẹcó một cuộc sống sung túc ở bên kia thế giới, mẹ nhé.

Nói xong Ân đặt một bàn tay mình lên nấm mộ, nó mỉm cười rồi nói:

- Thôi con ngủ đây, chúc mẹ ngủ ngon.

Rồi Ăn đi vòng ra sau cái ngôi mộ của hộ giầu có. Nó vái ba váiđể xin phép được ngủ trước mộ. Rồi Ân ngả người nằm nghiêng quay mặt vềphía mộ mẹ mình. Đêm hôm đó, thằng Ân nằm không ngủ được, nó cứ có cáicảm giác nao núng trong lòng, như có chuyện chẳng lành sắp sảy ra. Đangnằm thao thức, chợt Ân có cảm giác một luồng gió lạnh thổi về, rồi thìnó cảm nhận được như có một bàn tay đang xoa đầu nó. Ân biết ngay là mẹvề, nó cảm động rơi nước mắt mà nở một nụ cười.

Quãng độ một giờ đêm, Ân đang thiu thiu ngủ thì chợt có tiếngngười tiến tới nghĩa trang, tiếng giầy sắt gõ xuống đường xi măng ngherõ mồn một. Ân mở mắt khẽ nhổm đầu lên, nó nhìn ra phía đường thì thấycó ba người, bên hông đeo một cái gì đó dài dài. Chợt ba bóng người đórút cái vật dài dài ra rồi dơ lên, một tiếng "xẹt" kéo dài xé tan mànđêm.

Ân nghe xong mà rùng mình, nó nghĩ ngay là mã tấu, Ân cứ tưởngđây là băng nhóm khác thấy nó ra đây nên đã bám theo để chém. Ân rùngmình run lập cập cố nằm im một chỗ, nó cố thở thật nhẹ. Rồi ba cái bóngngười đó bắt đầu lùng sục khắp nghĩa trang. Ân nằm bất động, cố núp đằng sau cái ngôi mộ của hộ nhà giầu, nó hé mắt nhìn ra thì vô cùng kinhhãi. Khi mà ba cái người này mặc quân áo lính hồi xữa, toàn là giáp sắtđã cũ kĩ và rỉ nát. Trên đầu có đội mũ sắt, nhưng thanh kiếm thì sángloáng và mới tinh. Ân run run và bắt đầu nhẹ nhàng luồn qua các ngôi mộđể trốn ra ngoài. Đen thay cho nó, đi được một hồi thì lại đi đúng vàođường cùng. Ân ngồi phục xuống dưới co ro, nó đến bây giờ thì hoảng thực sự, vì không hiểu những nghười kia là ai, chả lẽ lại là âm binh đến đòi mạng mình, nhưng rõ ràng nó rất trung thành với anh Nam mà làm sao cóchuyện mưu đồ tạo phản được.

Vòng vây đã khép chặt, cả ba tên âm binh đã tiến về phía Ân. Nólúc này ngồi đây mà người run lên cầm cập, rồi Ân dần dần nhìn rõ hẳn.Mỗi tên trên mình đều mang một bộ giáp sắt cũ kĩ, trên đó có khắc hìnhmột con linh miêu đang nhe răng. Rồi thì cái khuôn mặt đó đen xì khôngrõ ra làm sao, chỉ riêng có đôi mắt là đỏ ngầu sáng như đèn vậy. Cả batên âm binh tiến đến cách Ân độ năm bước thì chợt dừng lại. Ân ngồi runrẩy, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ vậy là hết, nó sẽ phải chết ở đây.Chợt Ân nghe thấy tiếng kiếm tra vô vỏ vang lên, cả ba tên âm binh vẫnđứng đó. Một tên tiến lại về phía Ân, khiến cho nó mặt cắt không còn một giọt máu, người chết lịm đi. Lạ thay, tên âm bình này tiến tới nhìnquanh, hắn không cúi xuống, cứ như thể hắn không hề nhìn thấy Ân vậy.Tầm mấy giây thì cả ba tên này quay đầu đi lại ra đường cái rồi biếnmất. Ân ngồi đó thở phảo nhẹ nhõm, chợt trước mặt Ân hiện ra một cáibóng trắng mở ảo, Ân nhìn kỹ thì nhận ngay ra người này là mẹ nó. Hóa ra là vong hồn mẹ nó đã che chở cho nó. Ân vội tiến lại về phía mộ mẹmình, nó ôm lấy cái mộ đó mà khóc nức nở.

Trưa hôm sau, như đúng giờ hẹn, bọn đàn em của Nam đã trở về.Nhưng người mà Nam mong nhất lại là Ân. Cuối cùng khi mà kim đồng hồ chỉ hai giờ trưa, Ân mới bước vào.

Vừa nhìn thấy Ân, Nam bật dậy chạy ra ôm lấy Ân mà nói:

- Anh cứ sợ âm binh giết nhầm người, sợ rằng em không thể quay về được nữa.

Ân cũng rưng rưng nước mắt mà nói:

- Anh cả quá lo cho em rồi, em tuyệt đối trung thành thì làm sao mà âm binh đòi mạng được chứ.

Sau khi đã quá trưa, Nam kiểm lại quân số thì hắn mới nhận ra,bọn đàn em trở về được giờ chỉ còn lại bẩy đứa. Thấy Nam buồn rầu, ôngMười Họa Mới tới vỗ vai mà đáp:

- Chú đừng quá lo lắng, càng ít người càng dễ quản. Bẩy đứa nàysẽ là tướng của chú. Giờ chú chỉ còn cần chọn ra một đứa làm đại tướngmà thôi, nó sẽ như là cánh tay phải đắc lực của chú vậy.

Nghe đến đây, Nam tiến lại cầm tay Ân lên và nói với mấy thằng đàn em còn lại:

- Từ này Ân sẽ là cánh tay phải đắc lực của tôi, nếu tôi không có mặt, anh em phải tuyệt đối nghe lời Ân.

Nghe Nam nói xong, đám đàn em vội quay về phía Ân mà hô lớn:

- Xin nghe lệnh đại ca, nhị ca.

Ông Mười Họa lúc này mới nói lớn:

- Tất cả chúng mày lên đây, nghe tao bố trí công việc mà chuẩn bị làm lễ.

TruyenC

Copyright © 2021 TruyenC.