Trở về truyện

Hắc Ảnh - Công Lý

Hắc Ảnh

2 công lý

Trong phòng xử án, Ngụy Sùng Bách bước ra khỏi bành bị cáo, ngồi vào ghế nhân chứng. Gã mặc một bộ Âu phục may đo cao cấp màu xanh lam thẫm vừa vặn với vóc dáng, cố tình thắt một chiếc cà vạt màu xám đen cực kỳ giống với chiếc đêm hôm đó.

"Cậu Ngụy, xin hãy giải thích một chút về mối quan hệ giữa cậu và nguyên đơn, Tiến sĩ Lâm Oánh." Luật sư biện hộ là Trương Phương Văn, người có biệt danh "rắn độc" trong giới, giỏi nhất là quấn chặt đối thủ rồi cắn một phát chết tươi.

"Vì áp lực công việc quá lớn, tôi bị mất ngủ kinh niên, thế nên luôn có nhu cầu tìm bác sĩ tâm lý. Tiến sĩ Lâm là chuyên gia trong lĩnh vực này, vì vậy khoảng nửa năm trước, tôi đã mời cô ấy làm bác sĩ điều trị chính cho mình." Thần thái Ngụy Sùng Bách ung dung, trong giọng điệu thành khẩn lộ ra chút bất lực.

"Đêm xảy ra vụ án, tại sao Lâm Oánh lại xuất hiện trong phòng sách ở biệt thự của cậu, trong thời gian đó đã xảy ra chuyện gì?" Trương Phương Văn tiếp tục đặt câu hỏi theo lời thoại đã tập dượt từ trước với gã.

"Đêm đó..." Khẽ thở dài một tiếng, Ngụy Sùng Bách lộ ra vẻ mặt vô tội, "Tiến sĩ Lâm nói chứng mất ngủ của tôi bắt nguồn từ nỗi sợ hãi sự yếu đuối của chính mình, trị liệu bằng lời nói không có tác dụng với tôi. Cô ấy bảo muốn thiết kế riêng cho tôi một liệu trình 'trị liệu kích lột', liệu pháp này phải tiến hành ở nơi kín đáo để cả thân tâm tôi đều được thả lỏng, cô ấy gợi ý làm tại nhà tôi..."

Lời vừa thốt ra, hàng ghế thính giả lập tức xôn xao bàn tán. Lâm Oánh ở trong bục nguyên đơn siết chặt hai tay vào vành bục, đầu ngón tay dần trắng bệch.

"Trật tự, bị cáo tiếp tục." Thẩm phán gõ búa gỗ trong tay, ra hiệu cho Ngụy Sùng Bách tiếp tục lời khai của mình.

"Đêm đó, Tiến sĩ Lâm đến phòng sách của tôi, bầu không khí rất kỳ lạ... Trang phục của cô ấy cũng rất khác so với ngày thường ở phòng khám, cô ấy..." Ngụy Sùng Bách hạ thấp giọng, khoác lên ngữ điệu một lớp bối rối ngụy tạo, "Cô ấy vô cùng chủ động, nói muốn bắt đầu trị liệu liền cởi chiếc áo khoác Âu phục vứt xuống đất, để lộ chiếc áo sơ mi xuyên thấu bên trong, sau đó cởi cà vạt của tôi ra rồi ngậm vào miệng mình. Hai tay cô ấy áp sát vào ngực tôi để cởi cúc áo sơ mi, rồi đến chiếc váy bó kia, cho đến khi trên người cô ấy chỉ còn lại bộ nội y ren trắng gần như trong suốt và đôi tất đùi màu đen. Tôi không muốn nói chi tiết quá trình ra... Tôi không có ý mạo phạm phụ nữ, nhưng vì sự trong sạch của bản thân..."

Trong phòng xử án vang lên một loạt tiếng hít khí lạnh, những người có mặt không thời khắc nào không liếc nhìn Lâm Oánh, tự não bổ ra một vở kịch hạn chế độ tuổi.

Đầu Lâm Oánh càng lúc càng cúi thấp, không dám đối diện với những ánh mắt kia.

"Cô ấy quỳ lên chiếc ghế cổ trong phòng sách của tôi, cầm chiếc cà vạt hỏi tôi thấy dáng người cô ấy thế nào? Có thỏa mãn ham muốn thị giác của tôi không... Lúc đó tôi không biết phải trả lời ra sao..."

"Tôi không có! Tôi không hề nói những lời đó..." Nghe thấy lời thoại bịa đặt của gã, sắc mặt Lâm Oánh trắng bệch, muốn lên tiếng làm rõ.

"Nguyên đơn, hiện tại là phần khai báo của bị cáo, xin cô chú ý."

Dưới sự cảnh cáo của thẩm phán, Lâm Oánh chỉ đành ép bản thân phải bình tĩnh lại.

"Tiến sĩ Lâm yêu cầu tôi dùng cà vạt trói cô ấy lại, giao toàn bộ giới hạn cho tôi, nói làm vậy có thể giúp cô ấy đạt được 'cao trào chuyên nghiệp', đó là 'trị liệu kích lột' thiết kế riêng cho tôi. Tôi bị mê muội bởi luận điểm chuyên nghiệp và sự kích thích thị giác trước mắt của cô ấy, cho nên..."

"Vậy đoạn băng ghi âm trong vật chứng, cậu giải thích thế nào?" Sau màn biểu diễn cấp bậc ảnh đế của Ngụy Sùng Bách, Trương Phương Văn mang tư thái nắm chắc phần thắng, để kịch bản tiếp tục diễn tiến.

"Tiến sĩ Lâm khẳng định nếu tôi muốn vượt qua nỗi sợ hãi thì phải đóng vai một 'kẻ cực ác'. Trong đoạn ghi âm hoàn toàn là lời thoại tôi phối hợp biểu diễn theo. Tôi tin tưởng vào sự chuyên nghiệp của cô ấy, nhưng không ngờ nó lại trở thành công cụ để cô ấy tống tiền tôi." Ngụy Sùng Bách cười khổ một tiếng, dùng ánh mắt như một nạn nhân nhìn về phía Lâm Oánh.

Lâm Oánh rất muốn đứng bật dậy hét lớn rằng cô chưa từng làm những việc qua miệng Ngụy Sùng Bách nói, nhưng cô lại biết rất rõ không thể làm như vậy... Chỉ có thể cắn chặt môi dưới.

Rõ ràng là nạn nhân, nhưng cô lại đang trở thành kẻ bị lăng trì ngay tại tòa án xét xử công lý này...

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.