Trở về truyện

Gió Nhẹ (NP Cao H SM) - 4: Trường Quay

Gió Nhẹ (NP Cao H SM)

4 4: Trường quay

Đêm về, ánh đèn neon phủ đầy sắc màu huyền ảo, trên mặt đất là những bóng đèn lồng ghép, loang lổ. Trong cõi hồng trần, giữa biển người mênh mông, đâu đâu cũng là sự náo nhiệt, ồn ã.

Thành phố này được bao bọc bởi sự xa hoa phù phiếm, sự phồn hoa vừa đem lại không gian cho lãng mạn và ảo tưởng, vừa khiến người ta cảm nhận sâu sắc sự chênh lệch của thế giới. Các khu thương mại đan xen với những kiến trúc cổ kính, cái mới và cái cũ trộn lẫn tạo thành một đường phong cảnh đặc thù. Phía bên kia của dòng xe cộ tấp nập là những con ngõ sâu hun hút, những tòa nhà cũ nát, hoang tàn chờ dỡ bỏ bị thời gian lãng quên xuất hiện ở khắp mọi nơi.

Cô nhìn ánh sao trời gần như mờ nhạt, ngọn gió mùa hạ luồn qua kẽ tay, sự thoải mái hiếm hoi càng làm nổi bật lên cuộc sống đơn điệu.

Nhà hàng mới mở kia nằm gần phố Yên Chi thuộc khu Tấn Hoa, tức là nằm trong khu đèn đỏ. Do phố Yên Chi nổi tiếng là nơi không ngủ, nên vùng này được gọi vui là trung tâm khu đèn đỏ. Nhưng cửa hàng lại nằm ở tòa nhà Thế Kỷ ngay sát bên ngõ, nhìn từ xa, sự thịnh vượng đối lập với vẻ sa sút, mang lại một cảm giác khó tả thành lời.

Bên ngoài nhà hàng mới khai trương trong tòa nhà Thế Kỷ, thực khách xếp thành hàng dài đợi bàn, dù Nghiên và Tư Văn đến rất sớm cũng phải đợi hai mươi phút, mà lại còn là một chỗ ngồi trong góc kẹt. Các con số trên bảng giá thực đơn vượt quá dự tính của Lê Nghiên, cô chỉ có thể thầm khánh hạnh vì có phiếu giảm giá, gọi phần ăn theo combo rồi hai người chia đôi ra thì sẽ không tốn quá nhiều tiền. Dù chỉ còn lại khoản tiền tiết kiệm ít ỏi, cô vẫn cắn răng đến đây ăn một bữa thịnh soạn, dù sao cuộc sống đã rất khổ sở rồi, không thể để ngay cả sở thích ăn uống cũng bị tước đoạt.

"Không ngờ được đâu, chỗ này nửa năm trước vẫn là quán trai bao đấy, nghe bạn trai tớ bảo là ông chủ mới ghét những thứ hạ lưu nên đã bán tháo toàn bộ mấy câu lạc bộ dưới trướng rồi."

"Câu lạc bộ gì cơ?"

"Quán trai bao, hộp đêm ấy mà."

"Chẳng phải những thứ đó đều rất kiếm tiền sao..." Bàn tay cắt pizza của cô chậm lại, không ngờ lại có người chủ động bán đi sản nghiệp đang hái ra tiền.

"Có tiền thì muốn làm gì chẳng được."

"..." Thật là đau lòng.

"Chúng ta có muốn lên quán trai bao trên lầu chơi chút không?" Đinh Tư Văn chỉ lên tầng trên. Nghe nói câu lạc bộ trên đó lần đầu đến giá rất rẻ, nhưng cũng giống như các cửa hàng khác sẽ "chặt chém" khách quen, càng đi nhiều lần thì càng tốn tiền.

"Á! Không có tiền đâu." Hiện tại cô chỉ hy vọng có thể thắt lưng buộc bụng hết mức có thể, để sớm ngày hoàn thành việc học.

"Đúng rồi, việc làm thêm của cậu đã tìm được chưa?"

"Cái này... vẫn chưa biết có thành công không. Ông chủ của công ty đó là một kẻ thần kinh, yêu cầu lại rất nghiêm ngặt, nếu không vì lương cao thì tớ chắc chắn không thèm đi." Để tránh gượng gạo, cô tùy tiện nói vài câu lấp liếm cho qua.

"Đời người tang thương, kiếm đủ tiền rồi mau chóng chuồn lẹ thôi." Đinh Tư Văn cảm thán một hồi, bỗng nhiên "A" lên một tiếng, hành động biểu thị rõ trạng thái kích động tột cùng, chỉ vào người phía sau cô nói: "Trời đất ơi, đại soái ca."

"Sao thế?" Lê Nghiên không biết cô ấy đang chỉ ai, quay đầu lại nhìn, cũng bị vẻ đẹp của chàng thanh niên ở ghế sau làm cho chấn động. Ánh mắt cô liền sáng lên, tán thưởng: "Đẹp trai thật đấy."

Chàng thanh niên mang một vẻ khó nắm bắt, một nửa là ánh nắng, một nửa là u uất, đối mặt với người có khí chất đa dạng như vậy luôn khiến người ta cảm thấy mờ mịt, như ngắm hoa trong màn sương, nhìn trăng dưới đáy nước, nhưng lại là một ảo ảnh xứng đáng để ngắm nhìn từ xa. Đôi mắt tựa như băng hồ Baikal, dưới sắc xanh thẳm, dường như có thể đánh thức những ký ức đã trải qua mưa gió, bị thời gian gột rửa. Ánh mắt chạm nhau tình cờ giống như họ từng có một lời hẹn ước, tiếc rằng những nghi vấn đã chôn vùi kia, giờ đã không còn cách nào để trả lời.

Mái tóc xoăn màu nâu nhạt ánh lên sắc vàng, ngũ quan mềm mại thanh tú, bộ vest quá khổ, những phụ kiện như vòng cổ, nhẫn không thiếu những món đồ thời thượng, ăn mặc rất hợp xu hướng, đồng thời lại rất đúng mực, vừa tao nhã vừa thời trang.

Tâm trạng khi gặp gỡ thật phức tạp. Người phương Tây thích dùng điển tích về á thần ái kỷ để hình dung sự tự luyến của con người, nhưng với vẻ đẹp như thế này, tự luyến thì đã sao.

Có lẽ ánh mắt của cô quá nóng bỏng, anh bình thản như nước nhìn về phía cô, theo một cách rất đỗi bình thường. Ánh sáng mờ ảo của nhà hàng bao phủ lấy anh, sắc xanh của đồng tử càng thêm rõ ràng, ánh sáng lạnh phác họa nên đường nét xinh đẹp, tô điểm thêm màu sắc mê ly quỷ quyệt.

Cô nhìn thấy rõ ràng anh khẽ mỉm cười, trò chuyện hai câu với người đối diện, rồi đứng dậy rời đi. Quá trình diễn ra vô cùng tự nhiên mượt mà, không vương một chút cảm xúc nào.

Tư Văn gõ gõ mặt bàn, "Lê! Nghiên! Cậu thế này mới gọi là nhìn đến mòn mỏi đấy."

"Á á!!! Không có không có!" Quả thực, cứ nhìn người ta như thế thì bất lịch sự quá.

"Không có?"

"Là tớ thấy người ta đẹp mã nên nảy lòng tham được chưa."

Lê Nghiên không nhịn được đưa mắt nhìn về phía đó nhiều hơn, cô dám chắc trước đây mình từng gặp anh rồi. Gặp thế nào, quen ra sao, cô đã sớm không nhớ rõ nữa.

Ngẩn ngơ hồi lâu, cô vẫn không nhớ nổi đã gặp ở đâu, chỉ có một ấn tượng mơ hồ, có lẽ là ở bến xe, danh lam thắng cảnh hoặc những nơi tương tự, người đến người đi, chỉ nhìn một cái rồi sẽ quên bẵng.

"Anh ấy đi rồi, có lẽ ánh mắt của chúng ta quá rực lửa nên đã dọa anh ấy chạy mất." Tư Văn sầu não, khó khăn lắm mới gặp được một anh chàng đẹp trai mà lại chạy nhanh như bay.

"Không phải đâu. Người như thế sao có thể bị dọa chạy được. Ánh mắt của anh ấy..." Lê Nghiên không nói rõ được, cảm giác anh ấy mang lại rất khác biệt, vừa là ánh nắng ấm áp, vừa là ngọn gió đông lạnh lẽo, nóng lạnh đan xen.

"Sự phóng túng bất cần đời của người giàu ấy mà. Cậu phải biết sợi dây chuyền hãng C của anh ấy có giá trên trời đấy..." Mắt nhìn của Tư Văn rất tốt, lột tả sạch sành sanh mọi phụ kiện trên người anh, tiếc là những thương hiệu được nhắc đến Lê Nghiên đều không hiểu gì.

Nghĩ đến sự phóng túng bất cần đời của người giàu, liền thuộc về Tề Minh Thư mà cô gặp sáng nay, đằng sau thái độ thong dong là sự khinh miệt. Cảm giác buồn nôn khó khăn lắm mới tiêu tan lại ùa về, cô muốn nôn sạch bữa tối vừa ăn.

Vốn dĩ dự định đi dạo phố, uống trà sữa, nhưng nghĩ đến việc sắp phải đóng phim người lớn, cô hoàn toàn không còn tâm trạng. Đến hiệu thuốc mua thuốc tránh thai hằng ngày định uống đúng giờ, trở về căn hộ lật giở vài trang sách liền bắt đầu buồn ngủ. Trước khi ngủ lúc đánh răng nhìn bản thân trong gương, hiu quạnh, hỗn loạn, cẩu thả.

Không rảnh rỗi để than thở, cô đặt lưng xuống là ngủ ngay.

Ánh sáng lờ mờ lúc năm giờ sáng kéo cô từ trong giấc mơ trở về hiện thực, một buổi sớm hiếm hoi không có cảm giác buồn ngủ, cô bò dậy định đi rửa mặt. Vừa đẩy cửa ra cô liền phát hiện chị khóa trên trường y ở phòng ngủ chính vẫn đang nỗ lực phấn đấu, từ đêm muộn đến rạng sáng, hầu như bỏ qua giấc ngủ.

Cẩn thận từng li từng tí rửa mặt, dù là ở ký túc xá hay ở gia đình nhận nuôi, Lê Nghiên đều sống trong trạng thái nơm nớp lo sợ, dù sao nếu mất đi nơi dung thân này, muốn tìm chỗ khác sẽ rất phiền phức.

*

Ngày hôm sau.

Vừa mới đến, công ty SE đào tạo cho người mới có thể nói là tỉ mỉ đến từng chi tiết. Từ giới thiệu kiến thức sinh lý nam nữ, cách sử dụng các loại đồ chơi tình dục, cho đến yêu cầu đối với diễn viên khi quay phim, nói cho cùng, chẳng khác gì sổ tay nhân viên. Tương đương với việc nghe một buổi chuyên đề dài đằng đẵng, tẻ nhạt và bắt buộc phải nghe, cô ngoài việc thành thật ghi chép, thì chính là làm phân tích và diễn tập trong đầu. Diễn giả nói, nghiên cứu chỉ ra rằng, ba tư thế được yêu thích nhất là tư thế truyền giáo, tư thế từ phía sau, tư thế cưỡi ngựa. Thậm chí còn đặc biệt nhấn mạnh nữ diễn viên khi quay phim phải chú ý nhiều đến an toàn khi ở tư thế cưỡi ngựa, tránh làm tổn thương đến dương vật của nam diễn viên...

Ngoài ra, diễn giả còn giảng yêu cầu của phim hướng nữ nhiều hơn phim hướng nam rất nhiều. Phần lớn mọi người đều thấy phim hướng nữ yêu cầu đối với nam diễn viên cao hơn nữ diễn viên, ví dụ như ngoại hình và lời thoại đều yêu cầu phù hợp với sở thích của khán giả nữ, nhưng trên thực tế yêu cầu đối với nữ diễn viên cũng cao tương đương, giống như các ngành công nghiệp hướng nữ khác yêu cầu nữ chính phải mang lại cảm giác nhập vai, nhấn mạnh đặc trưng nữ giới, tốt nhất là có thể khơi dậy sự đồng cảm và thấu cảm của khán giả. Tuy nhiên trong ngành phim người lớn, do nhiều nguyên nhân, muốn làm được những điều này rất khó, phim hướng nữ tạm thời nỗ lực theo hướng phim tình cảm thẩm mỹ duy mỹ.

Cô dùng bút chì kim viết viết các điều cần chú ý lên cuốn sổ tay nhân viên kia là kết thúc, sau đó người phụ trách của cô liền sắp xếp công việc cho cô. Người phụ trách là một người đàn ông trung niên dẫn theo một nhóm cô gái, có lẽ là trạng thái bình thường của ngành công nghiệp tình dục, trung gian, người liên lạc, thợ chụp ảnh, đạo diễn hầu như đều là nam giới, tầng lớp quản lý lại càng không phải bàn. Xung quanh người phụ trách vây quanh một vòng người, không rảnh quản người mới, nhìn cũng chẳng thèm nhìn cô mấy cái liền qua loa quăng thời gian biểu cho cô rồi mặc kệ cô tự sinh tự diệt.

Tên dự án: "Tình Nghiệt"

Đạo diễn: Tạ Cảnh Uyên

"Đạo diễn rất có tiếng tăm, vừa lên một cái đã cho mình cường độ lớn thế này sao?... Xem thời gian, cách lúc bấm máy chỉ còn hai mươi phút, nguy rồi." Lê Nghiên xách túi chạy như bay đến trường quay.

Nhân viên ở trường quay bận rộn ra ra vào vào, lúc đầu cô có chút lạc lõng, về sau làm theo những thứ đã sắp xếp sẵn từ trước cũng trở nên "mang tính chuyên nghiệp". Công việc của cô chỉ là diễn viên quần chúng số N, trang điểm xong, thay trang phục diễn rồi trà trộn vào đám đông diễn viên quần chúng.

Lê Nghiên đã xem qua kịch bản trên tài khoản công việc từ trước, cảnh này đại khái nói về một xã hội đầy ham muốn vật chất, con người vì muốn phá bỏ sự ràng buộc của quan niệm đạo đức xã hội hiện đại để theo đuổi giải phóng tình dục mà lập ra câu lạc bộ tình ái, dưới bối cảnh như vậy, nữ chính chính là vì theo đuổi cái gọi là tự do tình dục mà trở thành hội viên. Cảnh này chỉ dùng để thuật lại bối cảnh phim, nhân vật chính không hề xuất hiện. Cô thở phào nhẹ nhõm, dù sao không cần thử thách kỹ năng diễn xuất gần như bằng không của cô đã là may mắn rồi.

Đạo diễn Tạ Cảnh Uyên không có mặt, phó đạo diễn phụ trách điều phối cảnh trí, yêu cầu đối với cảnh này không cao, quay vài lần thấy vừa ý là qua. Cô sắm vai chỉ là một người qua đường, đừng nói là quay mặt, ngay cả bóng dáng cũng không chắc có thể thu vào trong bộ phim cuối cùng. Vừa không lộ thân phận, vừa không tốn tinh lực, lại có tiền cầm, điều này khiến cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có, ít nhất là nhẹ nhõm hơn nhiều so với những bộ phim hành động lãng mạn kia.

Lê Nghiên tẩy sạch lớp trang điểm, lúc đang định rời đi, mới chú ý tới trường quay bên cạnh đã chật kín người. Cô coi như đã được chứng kiến thế nào gọi là "bố cục các ngôi sao vây quanh mặt trăng", những vì sao mờ nhạt trước vầng trăng sáng chỉ là làm nền, vô số người vây quanh đạo diễn và mấy nhân vật chính.

Tất nhiên, mặc dù trước mắt là cảnh tượng lớn, nhưng suy nghĩ của cô lại đơn giản không thể hơn — đừng trì hoãn việc tan ca của tôi. Bây giờ cô ôm tâm lý kẻ làm công ăn lương để đối mặt với công việc, nghệ thuật gì chứ, chuyên nghiệp gì chứ, toàn bộ đều không liên quan đến cô, cô chỉ là chấm công đi làm rồi tan làm thôi.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.