37 Chương 37: Xuân dược phát tác
Lý Mạc Sầu vội hỏi:
- Doãn công tử không sao chứ
Doãn Chí Bình nhìn Lý Mạc Sầu cười nói:
- Ta đã nói mà, chuyện tẩu thoát với ta dễ như trở bàn tay thôi. Đáng tiếc tên dâm tặc kia khinh công vô cùng cao, ta đấu với hắn hơn một trăm chiêu, đang chiếm thế thượng phong thì hắn bỏ chạy. Tiếc là không thể hạ thủ được, haizzz
- Không sao, huynh bình an là được, chúng ta lên đường thôi.
Cả ba tiếp tục hướng Mạn đà sơn trang mà đi tiếp, Lý Mạc Sầu và Vương Ngữ Yên đi một con ngựa, Doãn Chí Bình một con ngựa. Nào ngờ đi tiếp được hơn mười phút, mây đen kéo tới, gió thổi lên vù vù, thời tiết bỗng chợt thay đổi. Một tiếng sét vang lên, làm tất cả giật mình, sau đó mưa lập tức trút xuống.
- Không ổn rồi, thời tiết này không tiện đi tiếp, sấm sét như vậy ngựa cũng sẽ bị kinh sợ, chúng ta kiếm một chỗ để trú mưa thôi. Đám ác nhân đó cũng không đuổi theo ngay đâu.
Doãn Chí Bình lên tiếng đề nghị, hai nàng cũng nghe theo, dù sao thì hắn hiện tại cũng là người cầm đầu. Tình cờ phía trước có một sơn động, cả ba vội vàng vàng đó trú mưa. Sơn động này không to lắm, cao tầm hơn 4 mét, sâu vào tầm 40 mét, vẫn đủ cho mấy người và hai con ngựa trú tạm. Cả ba vội thay quần áo để tránh bị cảm mạo, Vương Ngữ Yên thì mặc tạm quần áo của Lý Mạc Sầu do hành lý của nàng vẫn để ở chỗ nhà trọ vừa nãy. Doãn Chí Bình nhặt được vài cành củi khô, sau đó lấy hai cục đá to đập vào nhau, vận Cửu Dương Chân Kinh truyền vào lúc hai hòn đá đó tóe lên tia lửa, nhóm lên ngọn lửa một cách thần kỳ. Nếu người sáng tạo ra Cửu Dương Chân Kinh biết hắn dùng tuyệt học vào việc này, không biết sẽ nghĩ gì ….
Cả ba ngồi quay quanh đống lửa, tán dóc một hồi. Bỗng chợt Vương Ngữ Yên cảm thấy cơ thể mình có gì đó khác lạ, cơ thể nàng khó chịu quá, nóng quá. Sau một lúc cắn răng kìm chế, nàng đưa tay kéo nhẹ hai vạt áo ra, hở đôi vai trần trắng nõn ra ngoài, có thể nhìn thấy cả chiếc yếm nhỏ màu hồng nhạt.
Lý Mạc Sầu thấy vậy thì vô cùng ngạc nhiên, Vương cô nương nhìn qua vô cùng thanh tú, ưu nhã, sao có thể làm hành động này cơ chứ. Còn Doãn Chí Bình thì biết điều này sẽ xảy ra, xuân dược của Vân Trung Hạc đã bắt đầu có tác dụng rồi. Hắn vội hỏi:
- Vương cô nương, có chuyện gì xảy ra vậy,… tại sao.. cô nương lại như vậy….
- Ta.. cảm thấy khó chịu quá
Một mùi hương thơm thoả mái, dễ chịu phảng phất từ cơ thể của Vương Ngữ Yên tỏa ra làm Doãn Chí Bình cảm thấy ngất ngây. Lúc này Vương Ngữ Yên khuôn mặt đỏ bừng đang nhìn hắn. Nàng hai má ửng hồng, chiếc môi anh đào hé nhỏ từ miệng thở dốc ra từng làn hơi ấm, ánh mắt nàng mê mang nhìn hắn rên rỉ:
- Doãn công tử... Ta cảm thấy trong người lạ quá..., Thật là nóng ah~
- Nhìn biểu hiện của cô nương. Chẳng lẽ đã.. trúng xuân dược… Đúng rồi tên Vân Trung Hạc nổi tiếng là dâm tặc, bên người hắn kiểu gì cũng sẽ có loại thuốc đó.
Thực ra Doãn Chí Bình đã có được thuốc giải từ tay Vân Trung Hạc, hắn đã cất kỹ ở phía dưới yên ngựa, những có điều hắn không có ngu , đâu dại gì mà lấy nó ra lúc này.
Lý Mạc Sầu bên cạnh đang hoang mang nhìn Vương Ngữ Yên đang uốn éo cơ thể, nàng không có kinh nghiệm trong chuyện này nhưng cũng biết được rằng một khi trúng xuân dược, bắt buộc phải giao hoan, nếu không cơ thể sẽ khó chịu, thậm chí nếu loại xuân dược mạnh, không giải được độc kịp thời có thể tử vong.
Vương Ngữ yên cảm giác dưới vùng kín của mình vô cùng ngứa ngáy, khó chịu. Bất chấp việc có hai người bên cạnh, nàng liền đưa một tay của mình xuống, dùng ngón tay thon dài chà sát bên dưới khu nhạy cảm để bớt ngứa, một tay chụp lấy một bên vú rừa rên rỉ thành những tiếng nghe vô cùng dâm dục.
Doãn Chí Bình giả bộ quân tử, hắn quay đi không nhìn nữa. Lúc này, sự khó chịu trong người Vương Ngữ Yên ngày một gia tăng, nàng cảm thấy khó chịu quá, dù đã thử một số cách nhưng cảm giác đó không hề giảm bớt mà ngày một gia tăng. Nàng bỗng chợt lao đến ôm lấy nam nhân duy nhất là Doãn Chí Bình từ phía sau. Hắn bất ngờ bị nàng tập kích có chút khó chịu, đang định lên tiếng thì cảm thấy bộ ngực to lớn của nàng đang chà liên tiếp vào lưng của mình, hơi thở như hoa lan liêc tục phả vào gáy, chết tiệt, thật là kích thích quá mà.
- Vương cô nương, mau.. mau thả tại hạ ra… Doãn Chí Bình đưa tay lên, cầm tay nàng định gạt ra, bỗng nhiên nàng ôm hắn chặt hơn
- Doãn công tử… ta muốn… ta muốn huynh,…. A…. khó chịu quá…
Hắn vẫn tiếp tục diễn kịch, gạt hai tay Vương Ngữ Yên đang ôm mình ra, hắn xoay người lại nói:
- Vương cô nương, ngươi hiện tại đang trúng độc, tâm trí không còn tỉnh táo nữa rồi. Mau.. mau đi… Hắn chưa kịp nói hết câu, Vương Ngữ Yên đã dùng ngực của mình ép vào mặt Doãn Chí Bình khiến hắn không mở miệng được. Nàng dùng ngực mịn vừa chà lên mặt hắn vừa cười tà mị nói:
- Công tử… thấy thoải mái không… thấy Ngữ Yên… có tốt không…
Doãn Chí Bình cũng thầm bội phục cái loại "Dâm tiện bất năng di" này, khiến cho Vương Ngữ Yên từ một cô nương băng thanh ngọc thiết, nay trở thành một dâm nữ khát tình như vậy.