Trở về truyện

Doãn Chí Bình Lập Hậu Cung - Chương 16: Tần Hồng Miên

Doãn Chí Bình Lập Hậu Cung

16 Chương 16: Tần Hồng Miên

Doãn Chí Bình nghe Mộc Uyển Thanh hô lên, nhìn kỹ vị "sư phụ" kia. Nàng có khuôn mặt trái xoan, da trắng như tuyết, môi đỏ, mái tóc đen dài đã buộc lên phía sau. Thân nàng mặc một bộ trường y màu xanh lam, bầu ngực to tròn, như đang muốn thoát ra khỏi lớp vải. Khuôn mặt xinh đẹp nhưng đang giận dữ, có vài phần trưởng thành do hành tẩu giang hồ đã lâtruyenc.comực của nàng ta to thật, còn lớn hơn của Uyển muội, nếu được nhào nặn nó thì thật sự đó chính là mỹ vị của nhân gian - Doãn Chí Bình dâʍ ɖu͙© nghĩ trong đầu.

Chợt giật mình, nhìn thấy vị nữ tử kia vẫn đang nhìn chằm chằm hắn với ánh mắt đầy sát khí, Doãn Chí Bình ôm quyền, hơi cúi người xuống:

- Vãn bối Doãn Chí Bình, môn hạ phái Toàn Chân. Hôm nay hân hạnh gặp được tiền bối. Không biết đại danh của ngài là.....

- Tên da^ʍ tặc nhà ngươi, dám làm nhục đồ đệ của ta, còn không mau buông nhau ra.

Mộc Uyển Thanh thấy sư phụ tức giận, gạt cái tay Doãn Chí Bình đang ôm nàng ra, sau đó nhảy xuống ngựa, từ từ lại gần vị nữ sư phụ. Dù sao Doãn Chí Bình cũng là phu quân của nàng, một bên là sư phụ, một bên là phu quân, nàng không thể để cả hai có xích mích được.

- Sư phụ, hắn là phu quân mà đệ tử tìm được. Sư phụ bắt đệ tử thề rằng khi nào gặp được người đàn ông có thể đánh bại mình, sẽ lấy hắn làm chồng. Tuy trông hắn có phần thư sinh, nhưng bản lãnh cũng khá cao cường.

Nàng hướng sư phụ nhẹ nhàng giới thiệu, nhưng vẫn không thấy hồi đáp lại. Mộc Uyển Thanh tiếp tục:

- Chí Bình, đây là sư tỷ của ta. Nàng tên là Tần Hồng Miên, cả hai chúng ta từ nhỏ là cô nhi, được sư phụ thu nhận làm đệ tử truyền thụ võ nghệ. Mau mau đến chào hỏi.


- Hóa ra là "Tu la đao" nổi danh trên giang hồ, nghe danh đã lâu, nay mới có dịp gặp mặt - Quái lạ, Tần Hồng Miên r sao lại trẻ như vậy, vì trong nguyên tác nàng chính là mẹ của Mộc Uyển Thanh, nhưng nhìn thế nào thì vẫn là một thiếu nữ 25-26 tuổi. Giờ lại còn là sư tỷ nữa, haizz, ..... rốt cuộc ta còn bao nhiêu điều khác biệt đây.

Tần Hồng Miên kéo Mộc Uyển Thanh đi ra xa một đoạn, sau đó đưa tay lên nghoéo tai của nàng, khiến nàng kêu lên oai oái :

- Nha đầu thối, trước khi ta đi đã dặn ngươi phải ở nhà chăm chỉ luyện công, vậy mà dám trốn đi ra ngoài chơi. Giờ còn tìm được cả một tên "phu quân" nữa. Giỏi lắm... giỏi lắm...

Thấy thái độ của sư tỷ hòa hoãn hơn, Mộc Uyển Thanh ôm lấy nàng, vùi đầu vào bộ ngực hùng vĩ kia dụi dụi, làm nũng với Tần Hồng Miên,.. cả hai cứ vậy trò chuyện gần nửa canh giờ, Doãn Chí Bình đứng từ xa nhìn cũng sốt ruột. Hắn cứ đi qua đi lại, trong đầu suy nghĩ vẩn vơ. Một lúc sau hai nàng đi về phía hắn, Tần Hồng Miên nói:

- Tiểu tử, ngươi là người được Uyển Nhi chọn làm chồng, ta cũng không ngăn cản chuyện giữa hai ngươi, nhưng nó rời khỏi sư môn không báo trước, sư phụ ta rất lo lắng cho nó. Giờ ta phải dẫn nó về diện kiến sư phụ, chuyện hôn sự của hai ngươi cũng cần được nàng cho phép.

Doãn Chí Bình cũng bực mình, nàng hơn ta bao nhiêu tuổi mà suốt ngày tiểu tử, tiểu tử.... Rồi có ngày ta đè nàng xuống, thao cho nàng phải mở miệng cầu xin mới được.

- Uyển muội với tại hạ tình cảm sâu đậm, người ta nói yêu ai yêu cả đường đi, không biết sư môn ở đâu, tại hạ có dịp sẽ đến bái kiến.

- Chuyện này ngươi không cần quan tâm đến, khi nào sư phụ cho phép, nó sẽ tự đến gặp ngươi.


Doãn Chí Bình đang định nói thêm, nhưng Mộc Uyển Thanh đã tiếp lời

- Chí Bình, ta xa nhà đã lâu, nay cần phải về gặp sư phụ để xin trách phạt. Phu thê chúng ta mới quen nhau đã phải chia xa, thϊếp cũng không nỡ. Chàng yên tâm, thϊếp nhất định sẽ tới phải Toàn Chân tìm chàng.

Mộc Uyển Thanh đúng là không nỡ xa hắn, những ngày qua hai người quấn lấy nhau, trải nghiệm cảm giác yêu đương ngọt ngào, được chàng cầm côn ŧᏂịŧ thao lên bờ xuống ruộng, cảm giác đó nàng không bao giờ quên được. nhưng sư phụ với nàng có ơn, phải về gặp người trước.

Doãn Chí Bình thấy nàng nói vậy, hẳn có nguyên do, cũng không cưỡng cầu nữa. Hắn tiến tới ôm lấy Mộc Uyển Tanh, nàng cũng vòng tay qua ôm lấy hắn, tham lam hít lấy khí thế nam tử trên người phu quân. Nàng ngẩng đầu lên, trao cho hắn một nụ hôn sâu, Doãn Chí Bình cũng đáp lại, hai tay đưa xuống bóp mông nàng trước con mắt kinh ngạc của Tần Hồng Miên.

- Cả hai đứa này coi ta chết rồi hay sao mà làm chuyện này tự nhiên vậy. Tần Hồng Miên tức giận nhìn hai kẻ đang quấn lấy nhau, nhìn chúng đá lưỡi nhóp nhép, Tần Hồng Miên bỗng cảm thấy khuôn mặt và hạ thể của mình nóng lên. Thầm mắng bản thân mình sao có thể như vậy, nhưng nàng vẫn không hề rời mắt khỏi hai con người kia, cái lưỡi thi thoảng liếʍ qua môi, nhìn thật gợi cảm.

Sau khi nút lưỡi nhau chán chê, hai người tách nhau ra. Mộc Uyển Thanh tặng cho Doãn Chí Bình bảo mã của mình, hắn cũng nhiệt tình mà đáp ứng, có đồ tốt như vậy, có ngu mới không nhận.

Mộc Uyển Thanh cùng sư tỷ cùng nhau quay lại sư môn, trên đường đi nàng nghĩ: " Ta cùng sư tỷ cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tình tỷ muộn như thủ túc. Nay theo phu quân, bỏ lại tỷ ấy thật sự không lỡ, chi bằng..." Trong đầu nàng nảy ra một suy nghĩ to gan, nhưng tạm thời gạt nó qua một bên, điều cần thiết bây giờ là lo xin lỗi sư phụ.


Doãn Chí Bình nhìn hai nàng đã đi xa, cũng lên ngựa, hướng Thiếu Lâm Tự phi thẳng.

TruyenC

Copyright © 2025 TruyenC.