Trở về truyện

Dị Thế Chi Tuyệt Thế Vô Song - Chương 206: Quyển 4 Chương Hôn Lễ

Dị Thế Chi Tuyệt Thế Vô Song

206 Chương 206: Quyển 4 Chương Hôn Lễ

Nam Việt đế quốc Hoàng thái tử điện hạ—— Hoàng Phủ Minh Khê, tiểu thư của Phất Lan Tây Tư • Áo Khoa • Y Tây Tư gia tộc có được huyết mạch thần linh—— A Hoa, hôn lễ của hai người bọn họ có thể nói là long trọng chưa từng có, chưa có hôn lễ của thái tử nào quy cách, long trọng, hoa hoa chỉ hơn chứ không kém đại hôn của đế vương thế này.

Chừng này có thể thấy, Nam Việt đế quốc đối với Phất Lan Tây Tư • Áo Khoa • Y Tây Tư gia tộc rất coi trọng.

Cả đế đô đều sôi trào.

Minh Khê cùng A Hoa sau khi tiến hành hiến tế cùng cầu chúc ở Hoàng lăng liền lên đường hồi cung, hai bên con đường chính đứng đầy dân chúng đang nhiệt liệt hoan hô.

Cứ việc nhóm vệ binh đã dốc hết toàn lực duy trì trật tự nhưng vẫn không thể ngăn cản được nhóm dân chúng cuồng nhiệt cầm hoa tươi ném lên mã xa của Minh Khê cùng A Hoa, tiếng thét chói tai, tiếng hoan hô biểu đạt sự vui sướng của bọn họ, vì huyết mạch thần linh đã lựa chọn Nam Việt, trở thành Nam Việt Thái tử phi mà cảm thấy kiêu ngạo vô cùng.

Trong lúc nhất thời, những lời đồn bất lợi, bất mãn, khinh miệt, chất vấn đối với Minh Khê chỉ còn ít ỏi đến đáng thương.

Bởi vì, nguyên nhân làm dân chúng tin tưởng vững chắc chính là có được Phất Lan Tây Tư • Áo Khoa • Y Tây Tư gia tộc cao quý, thần thánh có huyết mạch thần linh, có năng lực nhìn thấu quá khứ vị lai, bọn họ nhất định chiếm được dự đoán của thần, sẽ thấy được vị lai.

Vì thế, tộc trưởng đời tiếp theo của Phất Lan Tây Tư • Áo Khoa • Y Tây Tư gia tộc luôn không quan tâm tới thế nhân—— A Hoa mới có thể không chút do dự lựa chọn thái tử điện hạ của bọn họ.

Mà thái tử điện hạ của bọn họ nhất định sẽ trở thành Nam Việt đế vương kiệt xuất, là thần linh đã chọn lựa, hơn nữa còn phái sứ giả của thần tới bên cạnh phụ trợ.

Nam Việt chiếm được chúc phúc của thần linh, vinh quang cùng ân trạch thật lớn, nhất định sẽ ngày càng hưng thịnh.

Cũng vì sự ảnh hưởng của Phất Lan Tây Tư • Áo Khoa • Y Tây Tư gia tộc tới lòng tin của dân chúng nên đại hôn của Minh Khê cùng A Hoa mới tiến hành nhanh như vậy, để Minh Khê có thể cũng cố chặt chẽ địa vị của mình trong lòng dân chúng, cậu là Nam Việt Thái tử, là đế vương tương lai của Nam Việt, nhóm dân chúng sớm tin tưởng không còn chút nghi ngờ.

Khi đoàn xe đi tới cổng chính Nam Việt hoàng cung thì đã được đính kèm thêm vô số hoa tươi đủ màu sắc, đoàn xe hoàng gia quý giá, uy nghi nghiễm nhiên bị trang điểm thành mã xa đầy hoa thơm chúc phúc.

Minh Khê cùng A Hoa dắt tay nhau bước lên thành lâu cao cao ở cổng chính hoàng cung, hướng nhóm dân chúng ngoài cửa cung chào hỏi.

Lễ phục thuần một màu trắng tinh,những chiếc lông chim thêu màu kim sắc như ngọn lửa rực rỡ, hoa phục kim quan, dưới ánh mặt trời đặc biệt ấm áp của ngày xuân vô cùng rực rỡ, tôn quý bất phàm.

Cả đế chìm đắm trong tiếng hoan hô vang dội không ngừng.

Mới vừa vào đêm, tiệc cưới náo nhiệt, long trọng cũng bắt đầu, quý tộc, thế gia, quan viên lớn nhỏ, cung phi có địa vị của Nam Việt đế quốc, sứ thần từ các quốc gia đều diện trang phục lộng lẫy tham dự.

Đông Mộc Vân ngồi trên vị trí khách quý, nhìn chém rượu tinh mĩ trong tay, khẽ lay động, không uống, cứ im lặng quan sát, nhìn rượu trong ly dưới ánh đèn, lay động, lắc lư sáng bóng.

Hắn hiện giờ không có cả quyền lợi đắm mình trong rượu để giải sầu, đối với điểm này, bản thân Đông Mộc Vân hiểu rất rõ.

Đợi tiệc cưới này chấm dứt, hắn sẽ suốt đêm rời khỏi Nam Việt, bí mật trở về Đông Chích, hắn đã có được sự duy trì của Nam Việt hoàng đế bệ hạ, kế tiếp hắn nên bắt đầu kế hoạch mình đã định, hắn phải thời thời khắc khắc duy trì thanh tỉnh, để đầu óc nguội lạnh.

Yến hội đã tiến nhập cao trào, Minh Khê nắm tay A Hoa cùng nhóm lễ quan tiến tới chỗ Nam Việt hoàng đế, hoàng hậu bái lễ, Đông Mộc Vân yên lặng nhìn, bên tai vang vọng cuộc nói chuyện với Nam Việt Hoàng đế bệ hạ ngày đó.

“Bệ hạ, người có thể để hôn lễ của Minh Khê… trì hoãn một chút được không, chỉ cần hai tháng là tốt rồi, ta chỉ cần hai tháng…”

“Trì hoãn hai tháng? Ha hả ~~~ Đông Chích Thái tử điện hạ, ngươi cảm thấy trì hoãn hai tháng cùng qua hai ngày nữa cử hành hôn lễ có gì khác biệt sao?”

Hoàng Phủ Ngạo cười khẽ, hệt như nghe thấy chuyện rất khôi hài.

“Đương nhiên có khác biệt, bệ hạ, khác biệt rất lớn, ta chỉ cần hai tháng, trong hai tháng này ta sẽ xử lý tốt chuyện Hoàng Phủ Tĩnh Nghi, sau đó ta liền… liền…”

“Liền cái gì? Liền từ bỏ ngôi vị hoàng đế ngươi đã sắp nắm tới tay, liền tới Nam Việt tìm Minh Khê, sau đó bảo nó cùng ngươi mai danh ẩn tích cả đời trên đại lục? Đây là tính toán của ngươi?”

“Người không tin sao? Bệ hạ, ta là thật sự!”

Đông Mộc Vân thấy Hoàng Phủ Ngạo vẫn cười mỉm như trước, tưởng y không tin mình liền lớn tiếng nhấn mạnh.

“Trước đó, ngươi đã có rất nhiều cơ hội, nhưng hiện giờ…”

“Ta biết, chính là, trước kia, ta cũng không rõ Minh Khê quan trọng thế nào đối với mình, ta cho rằng ta giúp đỡ Minh Khê, chăm sóc Minh Khê, kia hơn phân nửa là xuất phát từ sự đồng tình mà thôi, một người tinh khiết, sạch sẽ như vậy lại phải sống trong những ngày đầy đau khổ, mặc cho là ai cũng không đành lòng…

Chính là, sau đó, lúc ta đưa Minh Khê đi, Minh Khê trở về Nam Việt, ta không còn được gặp lại Minh Khê nữa, vốn tưởng như vậy có thể chậm rãi phai nhạt, nào biết tưởng niệm đối với Minh Khê lại bắt đầu trở nên sâu đậm hơn, mãnh liệt hơn, ta…

Thẳng đến khi gặp lại, ở Tuyết Sơn Tạp Cách Tra, Minh Khê vì cứu ta chỉ kém chút nữa đã mất mạng, lúc đó ta đã bị dọa tới phát điên, ta không thể tưởng tượng nếu Minh Khê gặp phải bất trắc gì…

Minh Khê đối với ta hệt như một dòng suốt ngọt lành, trong suốt, luôn thản nhiên nhưng vẫn thấm sâu vào lòng ta, thiếu Minh Khê làm cho ta hiểu ra, hóa ra cho dù sinh ra trong hoàng thất, cho dù là hoàng cung tranh quyền đoạt thế lạnh như băng cũng có thể có được một người chân thành, tinh thuần làm bạn với mình, có thể dỡ xuống mặt nạ cùng phòng bị…”

“Ngươi cùng Minh Khê không giống nhau.”

Hoàng Phủ Ngạo tạm dừng một lát, lại nói tiếp.

“Ngươi vừa sinh ra liền có được quyền lợi, vì thế trong mắt ngươi quyền lợi cũng không có gì đáng ngạc nhiên, đã tập thành thói quan, vì thế cảm thấy nó không quan trọng bao nhiêu.

Nhưng Minh Khê bất đồng, chỉ có người từng bị hung hăng dẫm đạp dưới chân, từng nhận hết khuất nhục, đùa cợt mới có thể cảm nhận được tư vị cao cao tại thượng kia, mới có thể hiểu được có quyền lợi là quan trọng cỡ nào.”

“Không, bệ hạ, Minh Khê không phải người ham mê quyền thế!”

“Đúng vậy, Minh Khê quả thực không phải, chính là, ngẫm lại thân phận của các ngươi đi, thân phận này tuy là gông xiềng trói buộc, nhưng ngươi cũng không thể phủ nhận, nó đồng thời cũng là tấm áo bảo hộ các ngươi.

Mất đi quyền lợi, các ngươi không là gì cả, những người trước kia luôn đề phòng, kiêng kị các ngươi có thể dễ dàng loại trừ các ngươi nhanh chóng, mất đi thân phận cao cao tại thượng này, các ngươi làm thế nào bảo hộ chính mình, bảo hộ thứ mình muốn?

Minh Khê thoạt nhìn ôn nhuận, nhu nhược, giống như không thể chịu nổi một kích, nhưng kì thật, nội tâm của nó so với bất cứ ai trên đại lục này phải kiên cường hơn.

Nó đã hiểu được, chỉ có đạt được quyền lợi tối cao vô thượng, đứng trên đỉnh cao của đại lục này mới có thể hảo hảo bảo hộ bản thân, mới có thể có được thứ mình muốn mà không cần lo lắng e ngại những người khác phá hỏng hay can thiệp.

Đạo lý này, nghĩ đi, ngươi cũng có thể hiểu được.

Vì cái gì không hảo hảo suy nghĩ một chút?

Sợ hãi ánh mắt của người khác sao? Hay lo lắng tình cảm này trong mắt người thường quá kinh hãi thế tục, sẽ làm Đông Chích cùng Nam Việt hổ thẹn?

Ngươi có thể vì Minh Khê mà từ bỏ ngôi vị hoàng đế mình sắp có được, kia vì cái gì không dám cùng nó cùng nhau, quang minh chính đại đứng trên vị trí đỉnh cao của đại lục này, tuy, có thể phải nhận khảo nghiệm rất lớn, nhưng này so với trốn đông trốn tây, mai danh ẩn tích vẫn tốt hơn.

Ta thật sự cảm thấy hứng thú, nếu một ngày, Đông Chích cùng Nam Việt kết hợp lại với nhau, như vậy, phiến đại lục chưa bao giờ thống nhất này không sai biệt lắm cũng sắp thống nhất đi, ân, thật đúng là muốn nhìn bộ dáng khi đó.

Đến lúc đó, các ngươi có được quyền lợi tối cao trên đại lục, cả đại lục đều thần phục dưới chân các ngươi, như vậy có ai dám can thiệp phá hư chuyện các ngươi nữa?”

“Ta… chúng ta…”

Đông Mộc Vân vốn nghĩ, chính mình vì Minh Khê mà nguyện ý từ bỏ ngôi vị hoàng đế đã đủ kinh thế hãi tục lắm rồi, không ngờ, ý tưởng của Nam Việt hoàng đế lại làm người ta kinh hãi đến hãi hùng.

Thống nhất cả đại lục?

Tự tin, cuồng vọng, khí phách, cường thế, tủy tâm sở dục như vậy, nghĩ cũng không có ai dám nghĩ.

Đây là bởi vì người nam nhân này đã đứng tới đỉnh cao của đại lục này sao, y cao cao tại thượng nhìn xuống mọi người, tất cả mọi người, tất cả quy củ trên phiến đại lục này chỉ có thể quay xung quanh, phủ phục dưới chân y, dựa theo ý nguyện của y mà vận hành sao.

Hắn cùng Minh Khê, quả thật còn đang trưởng thành, bọn họ, vẫn còn chưa đủ.

Hoàn Chương 206.

TruyenC

Copyright © 2024 TruyenC.