1 001-Đêm ấy
Xin chào, những người bạn lần đầu đến đây, hoặc lần đầu đọc từ đầu, vẫn còn đang do dự có nên chìm vào thế giới tình dục này không? Còn suy nghĩ gì nữa? Tác phẩm này chỉ mới phát hành bốn tháng, đã phá mốc hàng triệu lượt xem rồi, trước tiên: hãy thêm tác phẩm này vào bộ sưu tập. Cơn sóng thần sắc dục sắp đến rồi đây:
Gửi người bạn đang phải chịu đựng đau khổ dày vò của tôi,
Cậu không thể chạy, không thể nhảy, chỉ mong cậu có thể tìm thấy nụ cười, tìm thấy niềm cảm động từ câu chuyện của tôi.
Cuộc đời cậu vốn dĩ đã tẻ nhạt vô vị, cầu mong cậu từ câu chuyện của tôi có thể có được những trận cao trào liên tiếp.
Khi cuộc đời cậu đã không còn bất kỳ hy vọng nào, xin hãy xem qua câu chuyện của tôi ít nhất một lần, để cậu hóa thân thành nhân vật chính, cùng nhau điên cuồng một lần nữa.
Nếu như ngòi bút của tôi có thể chữa lành cho cậu, tôi sẽ dùng hết sức mình để tiếp tục viết mãi.
Tôi tên Cổ Hạ Tiệp, mọi người đều gọi tôi là Tiểu Nại.
Một nữ sinh năm ba khoa công nghệ thông tin, chiều cao 168 centimet, cặp ngực cúp H đầy đặn trước ngực, lúc nào cũng như một đôi mây bướng bỉnh, dù tôi có che giấu thế nào thì cũng sẽ âm thầm tràn ra ngoài trong tầm mắt của người khác, khơi gợi lên những luồng khao khát khôn nguôi.
Chín giờ tối thứ Sáu, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính xách tay, đầu óc như bị rút cạn nước. Trước trưa ngày mốt phải nộp báo cáo lập trình, nhưng ngày mai lại là ngày kỷ niệm hai năm yêu nhau với Tiểu Phạm. Chúng tôi đã hẹn nhau đi ăn ngon, xem phim, rồi rúc ở nhà ăn mừng…… Có lẽ, còn có cả làm tình nữa. Cho nên ngày mai, tôi tuyệt đối không thể chạm vào lập trình được nữa.
Đêm nay không giải quyết xong, thì sáng ngày mốt chỉ có thể nhìn màn hình đen thui mà thẫn thờ, một lần nữa bị giáo sư Hà Kỳ Hùng đánh rớt.
Tôi đã thử đi thử lại, đoạn mã như một mớ bòng bong, càng kéo càng rối. Viết mã thật sự khó quá đi…… Tôi bắt đầu hối hận vì sao ngày trước lại tùy tiện chọn khoa công nghệ thông tin.
Lúc đứng dậy vươn vai, lưng mỏi như muốn gãy đôi. Trong phòng chỉ có một mình tôi. Tiểu Phạm đi chơi bóng rổ rồi, anh ấy là đội trưởng đội bóng rổ của khoa, 175 centimet, so với cầu thủ bóng rổ thì không tính là cao, nhưng lúc dẫn bóng vượt người luôn có một nét lãng tử đẹp trai.
Nhưng bảo anh ấy giúp tôi viết mã? Không đời nào, anh ấy còn tạ hơn cả tôi.
Có điều Tiểu Phạm không chỉ chơi bóng giỏi, anh ấy còn là tay guitar của một ban nhạc độc lập. Ngay từ năm nhất đã làm mê mẩn con gái toàn trường. Tối qua, anh ấy ở nhà gảy guitar, hát bài "May mắn nhỏ nhoi" mà tôi thích nhất.
Giọng anh ấy trầm khàn, như thủy triều trong đêm muộn, từ từ tràn qua tim tôi.
Khi hát đến câu "Hóa ra em là điều may mắn mà anh muốn giữ lại nhất……", anh ấy đột nhiên dừng lại, quay đầu sang, đôi mắt sáng như những vì sao.
"Tiệp, em là điều may mắn của anh."
Cả người tôi mềm nhũn vào lòng anh ấy, thầm nghĩ: Đời này, chính là anh ấy rồi. Mối tình đầu của tôi, cũng sẽ là người cuối cùng.
Chỉ là…… Nửa năm trở lại đây, luôn có một cái bóng lảng vảng bên cạnh tôi.
Đàn anh Kim Triết, học viên cao học năm hai khoa công nghệ thông tin.
Anh ấy 185 centimet, gầy như một thanh kiếm, nhưng lại sở hữu gương mặt của nam chính phim Hàn Quốc, đôi mắt u sầu, bờ môi mỏng, khi cười lên trông cợt nhả đến mạng. Tin đồn anh ấy đã ngủ với tám trong mười đứa con gái của khoa công nghệ thông tin, một người còn lại là đồng tính nữ, người duy nhất chưa bị chạm vào…… chính là tôi.
Vốn dĩ tôi không nên có bất kỳ giao điểm nào với anh ấy. Nhưng anh ấy giống như một con mèo dính người, dùng đủ mọi cách để hẹn tôi. Mấy lần ngày nghỉ, rốt cuộc tôi vẫn cùng anh ấy ra ngoài ăn cơm —— nhưng cũng chỉ là nghe anh ấy kể chuyện cười mà thôi. Tôi chưa từng làm gì có lỗi với Tiểu Phạm.
Tôi nhìn chằm chằm vào đoạn mã chết tiệt kia, lại không nhịn được mà nghĩ đến đàn anh Kim Triết.
Thành tích của đàn anh tệ đến mức không ngửi nổi, nhưng lại là một huyền thoại trong giới hacker, nhà trường mới phá lệ cho anh ấy học cao học. Bản báo cáo này đối với anh ấy mà nói, chắc chỉ là chuyện nhỏ nhặt.
Trong tâm trí, gương mặt của anh ấy lại hiện lên, mang theo nụ cười tà mị kia, ghé sát vào tai tôi nói: "Chuyện này dễ mà, ngủ với anh một đêm, anh dạy em liền."
Tôi thẫn thờ suy nghĩ, giây tiếp theo, khuỷu tay vô tình làm lật ly cà phê nóng vừa mới pha.
"Á!"
Cà phê nóng hổi đổ ập xuống bàn phím, tôi hoảng hốt đỡ ly lên, nhưng đã muộn. Mặt bàn biến thành một hồ cà phê nhỏ, máy tính xách tay bốc khói đen, màn hình lập tức vỡ vụn thành những sọc ngũ sắc. Tôi vội vàng dọn dẹp, khởi động lại, nhưng kiểu gì cũng không sáng lên nổi.
Khoảnh khắc đó, tôi thật sự sụp đổ.
Ngoài việc lại bị đánh rớt ra, dường như chỉ còn một con đường……
Tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn gửi tin nhắn:
"Đàn anh, báo cáo lập trình lần này khó quá, em viết không ra……"
Ba phút sau, anh ấy trả lời: "Hì hì, em tự dẫn xác đến cửa đó nha ~"
Tôi cạn lời.
"Thôi được rồi đừng trốn, bật cuộc gọi video đi, anh xem hộ cho. Hiện tại ở nhà em chỉ mặc áo ngực thôi hả?"
"Biến thái!" Tôi lập tức mắng lại.
"Sao nào? Không muốn anh dạy nữa à? Mau bật cuộc gọi video đi, anh muốn ngắm gương mặt đẹp như tiên giáng trần của em."
"Không cần đâu…… Em vừa làm hỏng máy tính xách tay rồi."
Anh ấy trả lời ngay lập tức: "Thế thì làm sao bây giờ? Chỗ anh có một chiếc máy tính xách tay dự phòng có thể cho em mượn này."
Tôi do dự một chút, gõ chữ: "Tốt thế sao? Hay là…… Sáng chủ nhật em qua chỗ đàn anh mượn máy tính xách tay, tiện thể thỉnh giáo đàn anh luôn nhé?"
Ngày mai là kỷ niệm ngày yêu nhau với Tiểu Phạm, chỉ có thể ép báo cáo sang sáng chủ nhật để chạy nước rút thôi.
Ai dè anh ấy trả lời: "Hôn anh một cái thì anh giúp em."
Mặt tôi lập tức nóng bừng lên.
"Em nghiêm túc đó, đừng giỡn."
"Anh cũng nghiêm túc mà, hôn một cái là được."
Tôi thở dài một tiếng.
"Hay là em tìm người khác vậy."
"Em còn có thể tìm ai nữa?"
Tôi thật sự không nghĩ ra được ai. Năm ba rồi còn học lại cùng khóa với tụi năm nhất, đã đủ mất mặt rồi, không thể lại đi cầu xin mấy đứa đàn em khóa dưới chứ.
Khoảnh khắc đó, sự rung động tận đáy lòng lại âm thầm bò lên.
Rõ ràng biết là không nên.
Tôi vỗ vỗ vào má mình: Đồ ngốc!
Yêu Tiểu Phạm hai năm, tôi giữ thân như ngọc, không thể hủy hoại tất cả được.
Nhưng mà…… Môn học này thật sự quá quan trọng. Lại bị rớt một lần nữa, tôi có khi phải ra trường muộn thật mất. Gia Dục nhất định sẽ cười thối mũi tôi: "Tiểu Nại lại bị rớt môn rồi à? Quả nhiên ngực to óc trái nho ha ha ha." Tuy rằng ngực của chính nó còn to hơn, nhưng nó chắc chắn sẽ bồi thêm một câu: "Hai đứa mình cùng nhau không phải càng chứng minh điều đó sao?"
Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, do dự đến mức ngón tay run rẩy, cuối cùng gõ ra:
"Chỉ hôn vào má một cái thôi, có thật là nghiêm túc không?"
Khoảnh khắc đó, tôi như nghe thấy tiếng tim mình đập loạn xạ giống hồi nhỏ đi ăn trộm kẹo mút.
Tôi ngồi bên mép giường, lòng rối như tơ vò, tin nhắn của đàn anh lại nhảy ra, giống như một viên đá ném vào mặt hồ lòng đã loạn thành một bầy của tôi.
"À chủ nhật anh không được rồi." Anh ấy trả lời đột ngột.
Tôi ngẩn người, gõ ra một loạt dấu chấm hỏi: "????"
Anh ấy liền gửi tiếp: "Cười chết, anh phải về Cao Hùng mà!"
Tôi gửi một biểu tượng khóc lóc, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Về bề ngoài, tôi thở phào một cái nhẹ nhõm —— tốt quá rồi, ông trời đã ngăn tôi bước qua vạch giới hạn đó. Nhưng sâu trong thâm tâm, lại có một chút hụt hẫng, giống như hồi nhỏ giơ tay muốn trộm cây kẹo mút sáng nhất trong tủ, lại đột nhiên bị ông chủ kéo sầm cửa sắt xuống, một tiếng rắc, thế giới lập tức yên tĩnh.
Ngay vào lúc tôi tưởng rằng mọi chuyện dừng lại ở đây, tin nhắn của đàn anh lại lóe lên, như cố tình muốn trêu đùa sợi dây thần kinh sắp đứt của tôi.
"Hay là bây giờ em đến nhà anh đi, anh giúp em cho."
Tim tôi nẩy lên một cái thật mạnh, ngọn lửa tưởng đã tắt ngấm lụi tàn lập tức bùng cao, thiêu đốt vừa nguy hiểm vừa quyến rũ.
Bây giờ? Nửa đêm? Đến nhà anh ấy?
Quá đường đột rồi…… Quá điên cuồng rồi……
Tôi cắn môi, trả lời anh ấy: "Muộn quá rồi."
Nhưng anh ấy như đã đoán trước tôi sẽ nói vậy, cợt nhả đáp lại: "Không muộn đâu, giúp em làm xong báo cáo luôn. Cả đêm nay, còn đủ để chúng ta làm vài chuyện khác nữa. Chịu không?"
Câu nói này như một chiếc lông vũ, khẽ lướt qua nơi nhạy cảm nhất của tôi, nhịp tim của tôi nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đây rõ ràng là một cái bẫy, tôi biết, nhưng lòng tôi lại như bị thứ gì đó níu kéo, không cách nào nhúc nhích được.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố dùng chút lý trí cuối cùng để níu giữ bản thân, nhắn lại: "Hay là... em rủ bạn trai đi cùng được không?"
Đàn anh Kim Triết và Tiểu Phạm là đồng đội trong đội bóng rổ của khoa, tuy biết làm vậy có lẽ Tiểu Phạm sẽ không vui, tính anh ấy vốn lầm lì ít nói, nhưng luôn bao dung vô điều kiện cho sự bướng bỉnh của tôi. Có điều sau khi về, tôi nũng nịu một chút chắc là ổn thôi...
Thế nhưng giọng điệu của đàn anh bỗng chốc lạnh tanh, như thể phủ một lớp băng mỏng: "Nếu em rủ bạn trai theo thì anh không dạy nữa. Không chỉ bây giờ, sau này cũng không."
Tôi tức đến run cả ngón tay, nhắn lại: "Anh đang tống tiền em đấy à?"
Anh ta ra vẻ vô lại, lý sự cùn: "Này này, bây giờ là em đang có việc cầu xin anh đấy, nhận thức cho rõ vào."
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, hạn chót nộp bài báo cáo lập trình như một lưỡi dao kề sát cổ tôi, nếu còn do dự nữa thì tiêu tùng thật sự.
Tôi nghiến răng hỏi anh ta: "Vậy anh nghĩ bây giờ em qua đó thì khi nào mới xong?"
Anh ta trả lời nhanh như chớp: "Xem tiến độ học của em thế nào đã, nhanh thì tầm mười hai giờ, một giờ sáng gì đó."
Nửa đêm nửa hôm chạy qua nhà đàn anh... tính cách không chịu được một hạt cát trong mắt của Tiểu Phạm định bụng sẽ tức nổ tung cho mà xem. Nhưng tôi thật sự hết cách rồi, lần này là bất đắc dĩ thôi, tôi tự nhủ với lòng mình.
Tôi lẩm bẩm một mình trước màn hình điện thoại: Chỉ hôn má một cái thôi, một cái duy nhất...
Hít một hơi thật sâu, cuối cùng tôi cũng gõ ra hai chữ đó: "Được rồi."
Giống như nhắm tịt mắt lại, gieo mình xuống vực sâu.
Chỉ là làm báo cáo thôi mà, tôi không ngừng lặp đi lặp lại câu nói này với chính mình. Nhưng chút rung động ấy lại như dây leo, lặng lẽ quấn lấy trái tim tôi, giống như cánh cửa tủ kính hồi nhỏ lại một lần nữa bị ai đó lén lút mở ra.
Anh ta phấn khích hỏi dồn: "? Được rồi? Em qua hả?"
Tôi lạnh lùng đáp: "Ừm."
Tôi cầm điện thoại gọi cho Tiểu Phạm. Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở hổn hển, như tiếng gầm gừ trong đêm muộn.
Tôi ngập ngừng nói là mình qua nhà Gia Úy, may mà sóng yếu đã che giấu đi sự run rẩy trong giọng nói của tôi. Tiểu Phạm vừa thở dốc vừa dịu dàng đáp: "Hà... OK, trưa mai kỷ niệm... hà... hai năm của chúng ta nhé, yêu em, Tiệp thuần khiết của anh."
Một câu "Tiệp thuần khiết" ấy giống như nhát dao đâm thấu tim tôi. Tôi thật sự tràn ngập cảm giác tội lỗi, suốt hai năm qua, tôi chưa từng lừa dối anh ấy. Đêm nay, lại vì một bài báo cáo lập trình mà tự đẩy mình đến bờ vực sâu.
Đêm Trung Lịch tháng chín, trời nóng bức đến dính dớp. Tôi đứng trước gương nhìn dáng vẻ mình trong chiếc áo hai dây đen nhỏ nhắn và quần đùi. Khuôn ngực cúp H đầy đặn căng phồng như muốn rách cả thớ vải, vòng eo thon gọn vừa một vòng tay ôm, chiếc quần đùi bó sát lấy đùi, để lộ một mảng da thịt trắng ngần.
Hoa khôi của trường ư? Hừ, gương mặt này và vóc dáng này luôn khiến người ta không thể nào quên. Nhưng lúc này, tôi lại thấy mình giống như một kẻ trộm sắp sửa phạm sai lầm.
Có nên thay bộ quần áo khác không?
Nhưng... cũng chỉ là đi làm báo cáo thôi mà.
Tôi biết thừa đàn anh là kẻ háo sắc, nhưng cuối cùng vẫn xuống lầu trong bộ dạng đó, mang theo cả chút rung động đầy nguy hiểm, như một con thiêu thân biết rõ phía trước là lửa nhưng vẫn lao vào không chút quay đầu.
Tôi đứng đợi dưới lầu, tiếng động cơ xe máy từ xa lại gần. Đàn anh vừa nhìn thấy tôi liền huýt sáo một tiếng, ánh mắt không thèm che giấu mà dán chặt vào trước ngực tôi.
"Đàn em Tiểu Nại, mặc mát mẻ thế cơ à? Rõ ràng là muốn quyến rũ anh rồi nha~"
Ánh mắt của anh ta như ngọn lửa, nóng bỏng đến mức làm da thịt tôi tê rần.
Tôi lạnh lùng đáp: "Chỉ là làm báo cáo thôi, mặc đại ấy mà."
Anh ta vỗ vỗ vào ghế sau, cười gian tà: "Được rồi, lên xe đi."
Suốt dọc đường, anh ta nói nhảm siêu nhiều, rõ ràng là đang rất vui, còn tôi thì căng thẳng đến phát điên.
Tôi cúi thấp đầu xuống, sợ bị ai đó nhận ra. Hai mươi phút sau, xe dừng lại trong một con ngõ hẻm hẻo lánh, lối cầu thang khuất trong bóng đêm, sẽ không có ai nhìn thấy chúng tôi cả.
Đàn anh xuống xe, vóc dáng 185 xăng-ti-mét của anh ta đứng cạnh tôi giống như một cái bóng mang đầy áp lực. Gương mặt như tổng tài Hàn Quốc, ánh mắt u sầu, bờ môi mỏng khẽ nhếch nụ cười hư hỏng — chẳng trách anh ta có thể chinh phục được nhiều đàn em khóa dưới đến thế.
Tôi tự nhắc nhở bản thân: Đừng cắn câu. Đêm nay nhiều nhất... chỉ hôn má một cái.
Anh ta ân cần đón lấy chiếc túi xách của tôi, dẫn tôi leo lên tầng bốn. Cửa vừa mở ra, căn phòng sạch sẽ đến kinh ngạc. Chiếc giường đôi cỡ lớn, tivi 75 inch, bên cạnh bàn máy tính có dán áp phích của Lee Ju-eun, thành viên đội cổ vũ bóng chày chuyên nghiệp.
Tôi tò mò chỉ tay vào: "Hóa ra đàn anh thích Lee Ju-eun à..."
Ánh mắt anh ta lướt qua người tôi, cười gian: "Cô ấy rất đẹp, nhưng em còn đẹp hơn cô ấy."
Mặt tôi đỏ bừng lên: "Khéo mồm quá rồi đấy!"
Nhưng ánh mắt của đàn anh lại không chút khách khí mà rơi thẳng vào trước ngực tôi, hai khối đầy đặn trong chiếc áo hai dây khẽ phập phồng như thể đang mời gọi.
Anh ta liếm môi, giọng trầm đục: "Dáng người cũng đẹp hơn cô ấy nữa... Cúp H cơ à? Eo lại thon thế này, thèm được ôm thử quá..."
Tôi vội vàng lấy tay che eo, cao giọng: "Đồ râu xanh! Đừng nói mấy lời này nữa! Đây là quấy rối tình dục đấy, em báo cảnh sát bây giờ!"
Đàn anh giật mình, giơ hai tay lên: "Em đúng là ớt hiểm mà! Được rồi được rồi, anh đùa thôi, đừng thế chứ... Nào, làm báo cáo của em đi."
Anh ta quay người lấy từ trong tủ ra một chiếc máy tính xách tay đưa cho tôi: "Cái này anh không dùng đến, tặng em đấy, phần mềm có đủ cả rồi."
Máy tính khởi động trong ba giây, màn hình đăng nhập hiện ra tài khoản: kingche18cm.
Tôi không nhịn được phì cười thành tiếng: "Ha, tài khoản ngốc nghếch gì thế này?"
Đàn anh nhướng mày, nhìn tôi đầy ẩn ý: "Ý nghĩa rõ ràng thế còn gì..."
Mặt tôi lập tức nóng ran: "Kinh tởm!"
kingche là tên của anh ta, 18cm... là của anh ta... Tôi nuốt nước bọt, không dám nghĩ tiếp nữa.
Anh ta đưa qua một tờ giấy ghi chú: "Mật khẩu ở đây."
Bên trên là một chuỗi ký tự hỗn loạn: ji3ul41832l4ej3ck4ru,6
Tôi tò mò: "Mật khẩu dài thế cơ à?"
Anh ta đắc ý: "Quên rồi sao? Anh đây thuộc đẳng cấp tin tặc đấy nhé, mật khẩu của tin tặc dĩ nhiên không thể yếu được."
Tôi cúi đầu nhập vào, nhưng lại quên chuyển đổi bộ gõ. Khi các ký tự chú âm hiện ra tiếng Trung, nó dịch ra là — "Anh muốn tán đổ Cổ Hạ Tiệp".
Tôi thốt lên kinh ngạc: "Anh muốn tán đổ Cổ Hạ Tiệp?! Đàn anh, anh cố tình đúng không?"
Anh ta giả vờ vô tội: "Không có mà, mật khẩu này anh dùng gần một năm rồi đấy!"
Tôi chẳng thèm tin, bĩu môi: "Điêu toa!"
Nhưng trong lòng lại có chút... bị lay động. Đàn anh đã nghĩ về tôi suốt một năm trời sao?
Anh ta cười vô lại: "Không tin thì thôi, mau bắt đầu viết báo cáo đi, anh muốn em mau chóng hôn anh rồi đấy."
Tôi thẹn thùng lườm anh ta một cái: "Anh đáng ghét thật đấy!"
Đàn anh kéo ghế ngồi ngay cạnh tôi, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh ta. Ánh mắt anh ta không chút giấu diếm cứ hướng về phía khe ngực tôi mà nhìn, nhưng những ngón tay lại nghiêm túc bay múa trên bàn phím, giải quyết từng lỗi mà tôi đang bị kẹt lại.
Hai giờ đêm, tôi ngáp ngắn ngáp dài liên tục, chân mày anh ta khóa chặt, vẫn đang suy nghĩ về vài lỗi lập trình cuối cùng.
Tôi không nhịn được trêu chọc: "Chẳng phải bảo lợi hại lắm sao? Tầm một hai giờ là giải quyết xong rồi cơ mà?"
Đàn anh liếc nhìn tôi một cái, giọng trầm thấp: "Sắp xong rồi..."
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhiên thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh ta... thật đẹp trai.
Bất chợt, luồng sáng từ phía bên kia nhấp nháy, giống như đốm lửa ma trơi hiện lên trong đêm, tôi theo bản năng quay đầu lại, trên màn hình máy tính cá nhân của đàn anh nhảy ra một dòng chữ: "Đã tìm kiếm được 15 tệp tin mới".
"Đàn anh, máy tính của anh có thông báo kìa." Tôi khẽ vỗ vào vai anh ta, nhưng đầu ngón tay lại rụt về như bị điện giật.
Đàn anh ghé sát vào chiếc máy tính đó, tôi cũng không kìm được sự tò mò mà ghé sát lại, hai cái đầu gần như chạm vào nhau, hơi thở hòa quyện.
Trên màn hình, một danh sách dài các tên tệp tin trần trụi đập ngay vào mắt —
Vợ người ta ngực khủng...
Bắn trong đàn em khóa dưới...
Làm tình tập thể...
Seto Kanna...
Yua Mikami……
Mặt tôi bừng đỏ trong nháy mắt, giống như bị dội một gáo dầu sôi, tiếng hét bật ra khỏi miệng: "Biến thái quá! Anh dám tìm phim cấp ba à!"
Đàn anh vội vàng xua tay, giọng điệu có chút cười xấu xa đầy vô tội: "Không phải đâu, đây là máy chủ dùng chung của đội nghiên cứu do giáo sư Hà Kỳ Hồng đứng đầu. Anh tò mò nên hack vào xem thử có gì, không ngờ đám sinh viên của ông ấy đều giấu phim cấp ba trong thư mục dùng chung…… Biết đâu, cậu Tiểu Phạm nhà em cũng có phần đấy?"
Anh vừa nhắc đến Tiểu Phạm, lòng tôi bỗng chùng xuống. Giáo sư Hà Kỳ Hồng chính là thầy dạy môn lập trình chết tiệt của tôi, tuy ông đã già nhưng lại là cây đại thụ số một Đài Loan về mảng viết mã; Tiểu Phạm đúng là ở trong đội của giáo sư Hà, dù viết mã dở tệ hại nhưng vì khoản tiền làm thêm hậu hĩnh, cậu ấy cam chịu phụ trách việc tổng hợp báo cáo, sắp xếp tài liệu. Nghĩ đến đôi mắt lúc nào cũng nhìn tôi đầy chung tình của cậu ấy, tôi không kìm được mà thẳng lưng lên, tự tin đáp trả: "Tiểu Phạm không phải loại người như anh! Có người bạn gái như tôi rồi, cậu ấy còn cần xem mấy thứ đó sao?"
Đàn anh nhướng mày, khinh khỉnh ghé sát vào tai tôi, hơi nóng phả vào mặt: "Hà…… Em làm bạn gái anh đi, anh cũng có thể xóa hết phim cấp ba mà, sạch sạch sẽ sẽ, chỉ nhìn một mình em thôi."
Tôi suýt chút nữa đã giơ tay đấm anh, nhưng anh lại đột nhiên thốt lên kinh ngạc: "Chờ đã, chỗ này có một tập tin rất thú vị……"
Chuột nhấp một cái.
Theo bản năng, tôi đưa tay che mắt, giọng run rẩy: "Biến thái! Đừng có chiếu mà!"
Thế nhưng…… Vài giây trôi qua, trong phòng im ắng đến mức chỉ còn lại tiếng thở của hai chúng tôi, không có tiếng rên rỉ hay âm nhạc như dự đoán.
Tôi tò mò mở mắt ra qua kẽ tay.
Trên màn hình, những dòng mã dày đặc cuộn tròn như thác đổ, hàng này nối tiếp hàng kia, nhanh như mật mã người ngoài hành tinh gửi đến Trái Đất trong phim khoa học viễn tưởng, những dòng chữ màu xanh lá nhấp nháy trên nền đen, mang một vẻ đẹp kỳ quái đầy mê hoặc.
Đàn anh chết trân tại chỗ, nhãn cầu di chuyển lên xuống theo các dòng mã, giống như bị thôi miên, đến cả hơi thở cũng trở nên chậm rãi và nặng nề.
"Này!" Tôi đẩy nhẹ vai anh, anh mới bừng tỉnh, chớp chớp mắt, lẩm bẩm một mình: "Đúng là một…… thứ thú vị, anh phải tốn chút thời gian để đối phó với nó rồi……"
Tôi không kìm được tiếng trêu chọc cợt nhả: "Ha ha, đây là phần mềm dùng để bẻ khóa phim cấp ba à?"
Không ngờ, lần này đàn anh lại tỏ ra nghiêm túc, nhưng khóe miệng vẫn không nhịn được mà nhếch lên: "Này, không phải. Đây là một thuật toán, đang phát triển dở dang thì bị kẹt ở một lỗi bug. Giáo sư Hà mà cũng gặp phải nút thắt cổ chai sao…… Ha ha! Ha ha ha!"
Anh cười đến mức bả vai run lên, giống như một đứa trẻ vừa tìm ra châu Mỹ.
Tôi bực mình lườm anh một cái: "Cái này có gì đáng cười chứ?"
Đàn anh nắm chặt nắm đấm, mắt lóe lên tia sáng phấn khích: "Bởi vì…… Giáo sư Hà không làm được, anh làm được! Tin hay không tối nay anh sẽ giải quyết xong lỗi bug này!"
Tôi thở dài, giọng dịu xuống: "Vậy anh có thể giúp tôi trước không…… Đừng để giáo sư Hà đánh trượt tôi nữa. Tôi đã học lại hai lần rồi đấy!"
Trong đầu hiện lên khuôn mặt già nghiêm nghị của giáo sư Hà, rạch ròi từng chút một, điểm số tính toán rõ ràng. Báo cáo không nộp, ông ấy tuyệt đối sẽ không nương tay.
Đàn anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt bỗng nhiên dịu dàng hơn một chút: "Chuyện của em thì dễ, của ông ấy mới khó. Nhưng tối nay, anh đều giải quyết được hết."
Anh lại vùi đầu vào bàn phím, những ngón tay bay múa trên phím bấm, giống như đang tấu lên một bản nhạc chỉ mình anh hiểu. Tôi ngồi bên cạnh, nhìn góc nghiêng tập trung của anh—— đôi lông mày nhíu chặt, hàng lông mày rậm đen từ thô thẳng biến thành một đường cong mỹ miều, đôi mắt mang mác u buồn nhưng lại tự phát ra dòng điện, anh ấy thực sự…… rất đẹp trai. Nếu anh ấy là một chàng trai ngây thơ, thì hoàn hảo rồi.
Đúng lúc này, anh bỗng ngáp một cái thật dài.
Lòng tôi mềm xuống, khẽ nói: "Đàn anh vất vả rồi, hay là tôi đi mua ly cà phê cho anh tỉnh táo nhé?"
Anh quay đầu lại, nở nụ cười gian tà thương hiệu đó: "Khỏi cần, bóp vai cho anh là được rồi. Loại trong sáng nhé."
Tôi thầm nghĩ: Được rồi, mấy tiếng qua anh ấy thực sự rất nghiêm túc, báo cáo chỉ còn thiếu một chút xíu nữa thôi. Chiều lòng anh ấy một chút, xong báo cáo là chuồn lẹ, tối nay coi như chưa từng đến đây, sẽ không có lỗi với Tiểu Phạm.
Tôi đưa tay ra, đầu ngón tay chạm vào bờ vai bằng phẳng của anh, nhẹ nhàng bóp, lòng bàn tay lập tức cảm nhận được nhiệt độ da thịt của anh, nhịp tim trong nháy mắt mất kiểm soát, giống như bị ai đó kéo mạnh một cái.
"A ha……" Đàn anh phát ra một tiếng rên rỉ trầm thấp thoải mái, dáng vẻ đó lại có chút ngây thơ, phóng khoáng, khiến người ta cảm thấy…… hơi đáng yêu.
Tôi vội vàng nhắc nhở: "Dịch vụ này bù trừ cho sự giúp đỡ của đàn anh rồi nhé, đừng nghĩ đến chuyện khác!"
Thế nhưng anh lại được đằng chân lân đằng đầu, giọng trầm khàn: "Hôn một cái nữa đi."
Tôi từ phía sau chậm rãi tiến lại gần, hơi thở lướt qua vành tai anh, tim đập nhanh như muốn nổ tung. Mùi hương vô hình trên người anh, giống như mùi gỗ thoang thoảng trộn lẫn với chút mùi mồ hôi, khiến người ta say mê một cách khó hiểu.
Tôi bất thình lình ghé sát vào góc mặt anh, định hôn trộm một cái rồi chạy.
Không ngờ anh lại vừa vặn quay đầu lại.
Môi của chúng tôi, chỉ còn cách nhau một khoảng bằng tờ giấy mỏng.
Thời gian đóng băng ba giây. Khuôn mặt đẹp trai không góc chết đó ở ngay sát sạt, làn da mịn màng đến mức không tìm thấy một tì vết nào, sức hút ở cự ly gần giống như một từ trường, hút toàn bộ con người tôi vào trong. Tôi biết, chỉ cần tiến về phía trước một chút nữa, khoái cảm vụng trộm đó sẽ bùng nổ trong nháy mắt, khiến tôi nghiện ngập.
"Tiệp, em là sự may mắn của anh."
Lời nói của Tiểu Phạm tối qua giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu.
Phù……
Tôi mạnh bạo lùi ra sau, má nóng bừng như lửa đốt.
Ngay lúc này, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Đàn anh cầm điện thoại lên, trên màn hình hiển thị: "Bò cái gọi đến".
Bò cái? Không lẽ là……
Anh bắt máy, chúng tôi ngồi gần nhau như vậy, tôi nghe thấy rõ mồn một—— đầu tiên là một tiếng ợ rượu thật dài: "Cạch ợ~"
Sau đó, một giọng nói quen thuộc lại say xỉn truyền đến: "Anh Triết ơi…… Em cô đơn quá……"
Quả nhiên là Gia Úc! Giọng say khướt không ra hơi ra điệu gì nữa.
"Em say rồi." Đàn anh bình tĩnh đáp.
"Đúng vậy! Say đến mức toàn thân nóng bừng, nóng chết đi được…… Quần áo cởi hết ra rồi, anh muốn xem không? Hay là anh muốn làm hơn?" Gia Úc táo bạo đến mức tôi cũng muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.
"Hà…… Gia Úc, hôm khác được không? Chỗ anh đang có người!" Đàn anh nói.
"Cái gì? Quả nhiên mỗi đêm anh đều có những người đàn bà khác nhau! Nói đi, là ai?" Giọng Gia Úc lúc to lúc nhỏ, vừa giống như làm nũng vừa giống như chất vấn.
Tôi điên cuồng lắc đầu với đàn anh, ra hiệu cho anh nghìn vạn lần đừng nói.
Thế nhưng anh lại cười xấu xa, nụ cười đó khiến tôi nổi hết da gà, rồi anh cố ý ghé sát vào điện thoại, giọng điệu mập mờ: "Người em quen đấy, là Tiểu……"
Chữ "Nại" còn chưa thốt ra khỏi miệng, tôi đã lao sầm vào anh.
Trong chớp mắt, môi tôi đã dán chặt lên môi anh.
Anh ngẩn ra một tia, ngay sau đó liền không hề khách sáo, chiếc lưỡi linh hoạt cạy mở môi tôi, luồn vào trong, mang theo một làn hương thanh mát và hơi ấm, vừa mềm dẻo vừa bá đạo. Đầu óc tôi trống rỗng, lại chủ động đưa đầu lưỡi ra, quấn quýt lấy anh, ma sát, đuổi bắt, phát ra những tiếng chùn chụt chùn chụt liên hồi.
"Alo?…… Alo?……" Tiọng Gia Úc vang vọng bên tai chúng tôi, nhưng không một ai trong chúng tôi mảy may quan tâm.
Hai chiếc lưỡi điên cuồng giao nhau, như hai con rắn linh thiêng quấn quýt trong bóng đêm. Tay đàn anh vươn qua, vén một góc chiếc áo hai dây nhỏ của tôi lên, đầu ngón tay lướt qua bên eo tôi, nóng đến mức khiến toàn thân tôi run rẩy.
Tôi giật mình nhảy lùi ra sau, hét lên: "Á!!! Quá đà rồi! Tôi về đây!"
Tôi ngượng ngùng đứng dậy, quay người chộp lấy chiếc túi xách, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đàn anh ở phía sau tôi, giọng điệu lại bình lặng như mặt hồ không gợn sóng: "Tiểu Nại, là chính em chủ động hôn anh trước đấy nhé."
Tôi quay đầu lườm anh, anh nói đúng. Cảm giác xấu hổ và tội lỗi ùa về như thủy triều, mặt tôi đỏ như trái ớt, tim suýt chút nữa thì nổ tung.
Tôi nhớ đến ánh mắt chung tình của Tiểu Phạm khi gảy đàn guitar nhìn tôi, tôi chưa từng chủ động hôn Tiểu Phạm bao giờ, ngay cả nụ hôn đầu cũng chỉ là chạm môi một cách cẩn trọng. Vậy mà hôm nay, tôi lại nhiệt tình khiêu khích đầu lưỡi của đàn anh, giống như một kẻ phản bội.
Tôi ngồi sụp xuống cạnh giường, lẩm bẩm một mình: "Vừa nãy tôi mệt quá…… không biết mình đang làm gì nữa…… tôi không có ý đó…… tôi sẽ không phản bội bạn trai mình đâu……" Nhưng mà, trên môi vẫn còn vương lại mùi vị của anh ấy, đã hôn rồi…… Ôi, đây chỉ là tai nạn thôi.
Đàn anh cười nhẹ: "Chẳng sao cả."
Tôi tranh luận với anh: "Có sao chứ! Khác biệt lớn lắm! Tôi muốn đi ngủ rồi…… Cái đó…… mượn giường của anh ngủ một lát."
Tôi không đợi anh trả lời, trực tiếp nhào lên giường, kéo chăn trùm kín đầu.
Kết quả, tôi lại thực sự ngủ thiếp đi.
Trong mơ, Tiểu Phạm gảy đàn guitar, hát bài "Sự May Mắn Nhỏ Nhoi", nhìn tôi đầy tình tứ, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đến khi tôi tỉnh dậy, ngửi thấy một mùi thức ăn nồng đượm thơm phức, là gà rán muối tiêu! Tôi chưa ăn gì từ sau bữa trưa, bụng đói cồn cào, tôi bật dậy khỏi giường.
Ôi không, tôi vẫn đang ở nhà đàn anh. Nhịp tim lập tức đánh trống liên hồi.
Đàn anh đang ngồi trước bàn máy tính quay đầu nhìn tôi: "Tiểu Nại em tỉnh rồi à! Anh không hề động vào em đâu nhé!"
Tôi kiểm tra lại quần áo trên người, đúng là vẫn còn rất nguyên vẹn, tôi thở phào nhẹ nhõm nói: "Em biết rồi, đàn anh nếu mà dám lợi dụng lúc em ngủ mà chạm vào em, em nhất định sẽ báo cảnh sát!"
Đàn anh cười gian: "Anh đương nhiên sẽ không lợi dụng lúc em ngủ, anh muốn em lúc tỉnh táo, cầu xin anh sờ em, anh biết em muốn mà, ha ha!"
Tôi đảo mắt lườm: "Đồ ngốc, em mới không có!"
Đàn anh nhấc túi gà rán muối tiêu lên, dụ dỗ hỏi: "Có muốn ăn không?"
Tôi lập tức ghé qua xiên một miếng, rồi vừa ăn vừa quan sát xung quanh, hỏi: "Mấy giờ rồi ạ?"
Đàn anh nhìn điện thoại: "Ba giờ rưỡi rồi."
Tôi phàn nàn: "Muộn thế này rồi, đàn anh còn chỉ lo ăn, báo cáo không cách nào làm xong được rồi!"
Đàn anh đắc ý quay đầu: "Cái gì mà chưa xong? Giải quyết xong xuôi mới đi mua đồ ăn đấy."
Tôi kinh ngạc vui mừng hỏi: "Thật ạ?"
Đàn anh thao tác trên máy tính xách tay cho tôi xem: "Bài báo cáo này chẳng có gì khó cả, vừa rồi anh lại toàn bận việc khác."
Tôi tinh nghịch hỏi vặn lại: "Bận lén nhìn em ngủ sao??" Lời vừa nói ra, lập tức hối hận vì lỡ lời, một ngọn lửa bực bội vẫn đang thiêu đốt trong lòng.
Đàn anh cười lớn: "Ha ha, không phải đâu, nhưng có em ở đây, anh thực sự công lực tăng tiến vượt bậc, nói mới nhớ lúc nãy anh không phải tìm kiếm được chương trình thuật toán bị kẹt kia của giáo sư Hà sao, không giấu gì em nó thực sự rất phức tạp, anh nghi ngờ dự án họ đang làm là một kế hoạch tầm cỡ thế giới, nhất định có âm mưu gì đó giấu phía sau, may mà anh cũng không phải dạng vừa..."
Đàn anh tự sinh tự sự nói, tôi tùy miệng đối phó đáp: "Ồ, vậy ạ...", trong não anh ấy bây giờ toàn là báo cáo chương trình, còn tôi lại đang nghĩ đến những chuyện xấu hổ khác.
Sự phấn khích của đàn anh khó mà giấu nổi, tiếp tục nói thao thao bất tuyệt: "Anh đã hoàn thành thuật toán đó rồi, em biết không? Chương trình mà giáo sư Hà mấy năm trời không viết nổi, anh một tiếng đồng hồ là giải quyết xong, nhưng anh muốn giấu nó đi, cho giáo sư Hà một sự bất ngờ..."
Tôi đối với những việc này của đàn anh hoàn toàn không có hứng thú, thế là ngắt lời: "Em thấy giáo sư Hà phát hiện báo cáo chương trình của em hoàn thành rồi sẽ thấy bất ngờ hơn..."
Đàn anh cười nói: "Yên tâm, nụ hôn của em tuyệt đối xứng đáng." Một câu nói lại làm mặt tôi đỏ bừng.
Đàn anh bấm bấm chuột, chương trình trên chiếc máy tính xách tay đó bắt đầu vận hành, không lâu sau xuất hiện thông báo thành công, đàn anh thực sự đã hoàn thành báo cáo cho tôi rồi.
Tôi vui mừng hét lớn: "Đỉnh quá đi!"
Tôi lúc đó rất vui lại khâm phục, trực tiếp từ phía sau thơm một cái lên má bên của đàn anh: "Đây là hậu tạ nhé!"
Đàn anh sờ sờ má, giống như đang trân trọng dấu vết đó: "Anh giúp em nhiều như vậy, mà tạ ơn thế này thôi sao?"
Tôi kiên định nói: "Đàn anh đừng nghĩ đến những chuyện khác nữa, em yêu bạn trai em, em cũng không phải đứa con gái tùy tiện..."
Đàn anh nhún vai nói: "Thôi bỏ đi, vậy anh giúp em mã hóa báo cáo chương trình một chút nhé!"
Tôi tò mò: "Mã hóa?"
Đàn anh cười bí hiểm: "Dùng thử công nghệ tiên tiến nhất chút mà, nào, nhìn vào camera máy tính xách tay xem."
Tôi ghé mặt qua, khuôn mặt của tôi xuất hiện trên màn hình, khuôn mặt từng được khen là hoa khôi của trường, lúc này lại mang theo một chút ửng hồng ngây thơ.
Màn hình hiển thị: "Đang quét khuôn mặt và đồng tử"
"23%"
"57%"
"74%"
"98%"
"100%"
Sau đó màn hình nhảy ra: "Tiếp theo tiến vào lớp mã hóa giọng nói thứ hai"
Đàn anh nói: "Tiểu Nại em phải nói một câu vào micro, sau này mở khóa đoạn mã sẽ dùng mật khẩu giọng nói này đấy nhé, nói cái gì thì hay nhỉ? À, cứ nói đàn anh Kim Triết em yêu anh đi."
Tôi từ chối: "Hả, em mới không thèm đâu!"
Đàn anh dỗ dành tôi: "Dù sao em cũng không phải phát ra từ tận đáy lòng đúng không? Nói một lần cho anh sướng chút cũng được mà!"
Tôi nghĩ bụng cũng đúng, thế là thỏa hiệp: "Được rồi!"
Tôi nói lướt qua rất nhẹ rất nhanh: "Đàn anh Kim Triết em yêu anh."
Màn hình hiển thị: "Rất tiếc, nhận diện không rõ ràng, xin vui lòng lặp lại một lần nữa."
Đàn anh cười vô sỉ: "Em phải nói to rõ ràng từng câu từng chữ lại một lần nữa!"
Tôi xấu hổ muốn chết, nhưng vẫn chậm rãi nói to: "Đàn — anh — Kim — Triết — em — yêu — anh."
Đàn anh lộ ra nụ cười mãn nguyện, tôi xấu hổ quay mặt đi chỗ khác.
Đàn anh tự vui vẻ tuyên bố: "Vậy thì, bản báo cáo này sẽ được đặt tên là KG926 nhé!"
"K đại diện cho King, cũng chính là Kim, G đại diện cho Cổ, hôm nay ngày 26 tháng 9, là ngày kết tinh tình yêu của chúng ta ra đời"
Tôi đỏ mặt nghe đàn anh tự vui vẻ một mình, loại xấu hổ kích thích đó giống như thơ ca vang vọng trong đáy lòng.
Đàn anh gập máy tính xách tay lại, cười gian trá: "Lưu trữ hoàn tất, đại công cáo thành, tự em về nhà phải nhớ giải mã trước rồi mới tải lên cho giáo sư nhé!"
Tôi nghĩ bụng, chẳng phải là lại phải đọc lại cái mật khẩu đó một lần nữa sao, thật là nhàm chán ấu trĩ, nhưng trong lòng vẫn dâng lên sự cảm kích: "Cảm ơn đàn anh, em dùng xong máy tính xách tay sẽ trả lại anh."
Trong lòng nghĩ đến chuyện nên đi rồi, trước khi mọi thứ mất kiểm soát.
Đàn anh lắc đầu lại xua tay: "Không cần đâu, tặng em đấy, dù sao chiếc này anh cũng không dùng nữa"
Tôi cảm kích nói: "Đàn anh anh thật tốt quá, vậy... em chuẩn bị đi về đây..."
Đàn anh lúc này tỏ ra đáng thương: "Anh biết ngay mà, cô đàn em thực tế..."
Tôi giải thích: "Đã hôn rồi, không thì anh còn muốn thế nào nữa?"
Đàn anh nhắc nhở: "Bây giờ em mới về, không bị bạn trai nghi ngờ sao?"
Tôi suy nghĩ rồi nói: "Để em nghĩ xem... trước khi ra ngoài, em nói với bạn trai là đến chỗ Gia Úy xem phim kinh dị..."
Đàn anh cười gian: "Được nha, cho nên anh phải diễn vai Tiêu Gia Úy sao? 'Ợ~ đến làm em đi mà~'" Anh ấy dùng giọng rất điệu để bắt chước Gia Úy.
Tôi bật cười ha ha.
Đàn anh tiếp tục nói: "But bây giờ em đột nhiên về, bạn trai em chắc chắn cảm thấy kỳ lạ đúng không? Đã muộn thế này rồi! Đứa con gái về nhà tầm giờ này, thông thường đều bị làm xong xuôi hết rồi!"
Tôi trả lời anh ấy: "Đầy đầu óc bẩn thỉu! Em đến chỗ anh đã rất kỳ lạ rồi, bị người ta nhìn thấy là em tiêu đời chắc luôn, giải thích thế nào với bạn trai đây? Hơn nữa em và anh thực sự không có gì mà còn bị người khác hiểu lầm."
Nhưng nghĩ đến nụ hôn kiểu Pháp lúc nãy không khỏi khiến má nóng bừng lên, xúc cảm ẩm ướt nóng bỏng đó vẫn còn sót lại giữa làn môi, mình như thế này có tính là đã ngoại tình rồi không? Làm sao đối mặt với Tiểu Phạm đây?
Tôi lóe lên một tia sáng: "Em đến cửa hàng tiện lợi đợi đến bảy tám giờ sáng rồi mới về nhà bạn trai vậy!"
Đàn anh dịu dàng gợi ý: "Hay là em ngủ ở đây đi, anh bảo đảm không chạm vào em."
Tôi thực sự đã buồn ngủ rồi, hơn nữa nhớ ra ngày mai phải cùng Tiểu Phạm kỷ niệm hai năm, không ngủ nữa thì làm sao được? Báo cáo hoàn thành, tảng đá lớn trong lòng cũng rơi xuống, tôi thả lỏng tâm trạng, chẳng khách sáo chút nào mà nằm lên giường: "Anh nói đấy nhé!" rồi cuộn chăn lại: "Chăn thơm quá đi!"
Đàn anh trêu ghẹo tôi: "Thích thì có thể thường xuyên đến cuộn."
Tôi đảo mắt lườm: "Thần kinh, không có lần sau đâu, sẽ không bao giờ đến chỗ đàn anh nữa."
Đàn anh thở dài nói: "Được rồi! Vậy em ngủ trước đi, anh chơi game trước đã." Nói rồi liền ngồi phịch xuống trước máy tính quay lưng lại với tôi.
Tôi đột nhiên cảm thấy áy náy, ba bốn giờ sáng, mình bá chiếm giường của anh ấy: "Này như vậy hại anh không ngủ được em thấy ngại lắm đó..."
Đàn anh quay đầu cười gian: "Hay là em cứ để anh ngủ bên cạnh em đi?"
Tôi túm chặt chăn: "Không đời nào, thà để anh chịu thiệt thòi chứ không thể để anh lại gần, anh là một tên dại gái lớn!"
Tôi quay đầu nằm thẳng, qua mười mấy phút, không biết tại sao ngược lại ngủ không được, cứ nghĩ đến nụ hôn với đàn anh, Tiểu Phạm không thích hôn môi, cho nên nụ hôn kiểu Pháp nóng bỏng như vậy vẫn là lần đầu tiên của tôi, giọng nói xấu xa trong lòng đang gào thét mới hôn một cái như vậy sao mà đủ chứ?
Không được không được, nghĩ cái này làm gì? Mình chỉ yêu Tiểu Phạm.
Tôi chưa từng hôn chàng trai nào khác, lần đầu tiên cũng là trao cho Tiểu Phạm; người đàn ông duy nhất trong đời, nhưng đêm nay tôi đã hôn đàn anh...
Mà giờ tôi đang nằm trên giường của đàn anh, người ta có tin là không có gì không? Mình là người đã có bạn trai rồi mà... Sự xấu hổ ập đến như thủy triều, tôi bỗng thấy mình sao mà ngốc nghếch, bẩn thỉu thế này, sao lại đi đến bước này cơ chứ? Có phải tôi nên rời đi ngay lập tức không? Nhưng giờ này ra ngoài lang thang thì mệt biết bao? Cứ không để ai biết là được đúng không...
Tôi trăn trở lật qua lật lại, chiếc giường rộng lớn cảm giác bên cạnh thật trống trải.
Đàn anh nghe thấy động tĩnh, ân cần hỏi: "Tiểu Nại, em không ngủ được à?"
Tôi nhỏ giọng thừa nhận: "Một chút..."
Đàn anh cám dỗ: "Giường rộng quá khó ngủ sao? Hay là để anh ngủ cùng em?"
Tôi lấy gối ném vào người anh ta: "Biến thái!"
Đàn anh né được, cười nói: "Không chịu là tổn thất của em đấy."
Im lặng một lát, tôi tò mò hỏi: "Đàn anh không có bạn trai sao? Điều kiện của anh tốt như vậy, tiếc là lại quá dâm dê!"
Đàn anh lại cười gian: "Đàn em, em không dâm sao? Nụ hôn sâu vừa rồi không lừa được anh đâu, em sắp thọc sâu vào tận cổ họng anh làm anh suýt sặc rồi đây này."
"Đáng ghét! Đừng nói nữa!"
Tôi lại chộp lấy một chiếc gối ném qua, đàn anh lại né tránh một cách dễ dàng.
Trên giường không còn chiếc gối nào khác, tôi ra lệnh cho anh ta: "Này, nhặt gối lại đây cho em."
Đàn anh đứng dậy khỏi chiếc ghế máy tính, nửa thân dưới thế mà chỉ còn độc một chiếc quần lót tam giác, hơn nữa còn gồ lên một bó rất lớn. Đàn anh Kim Triết không đô con, cao 185 phân trông anh ta như một cây sào, bên dưới đột ngột nhô lên một bó lớn như vậy, nhìn vào tương đối hùng vĩ, đường nét phập phồng khiến không khí cũng trở nên nóng bỏng.
"Á~~~~" Tôi lập tức hét lên rồi dùng chăn trùm kín mặt.
Tôi hoảng loạn hét lớn: "Đàn anh, anh cởi quần từ bao giờ thế? Ở đây có người khác anh không biết sao?"
Đàn anh vô tội giải thích: "Anh vừa nãy tưởng em ngủ rồi, ở nhà mình thư giãn một chút cũng không được sao? Có thể đừng hét lớn như vậy không? Người khác lại tưởng anh làm gì em rồi đấy!"
Tôi tức giận mắng: "Anh đúng là đồ biến thái đáng ghét!"
Anh ta nhặt chiếc gối lên: "Anh mang gối qua trả cho em đây..."
Tôi từ chối: "Không cần, ghê chết đi được, ném qua đây là được rồi!"
Đàn anh vẫn đứng dậy đi tới.
Đàn anh ghé sát lại nói: "Anh rất biết thương hoa tiếc ngọc mà, em không dám nhìn thì cứ trốn trong chăn đừng nhìn là được, của con trai em có phải chưa từng thấy đâu, huống chi đã bọc lại rồi, đừng giả vờ thanh thuần."
Tôi vén một góc chăn lên, nhỏ giọng phản bác: "Là thanh thuần thật sự có được không?"
Ai ngờ đàn anh đã đi đến trước mặt tôi, thứ to lớn hùng vĩ kia sừng sững ngay trước mắt tôi, tim tôi đập loạn xạ, đàn anh mặc chiếc quần lót tam giác màu đỏ, lộ rõ một khối dài ngoẵng nhô ra, cả chiếc quần lót bị căng rộng đến mức ở phần cạp quần lộ ra một khoảng trống lớn, hơi nóng đó như thể xuyên qua lớp vải truyền đến.
Đàn anh bắt quả tang: "Chẳng phải rất giữ mình sao, thế nào lại lén nhìn rồi?"
Tôi thẹn thùng tức giận: "Anh thật ghê tởm, có phải bị cương rồi không?"
Đàn anh thản nhiên: "Nghĩ đến em đấy chứ..."
Tôi giả vờ nôn mửa: "Đừng có gớm ghiếc nữa, tôi muốn đi về!"
Đàn anh cám dỗ: "Đừng vội thế chứ, có muốn xem thêm chút nữa không?"
"Bạn trai em chắc cũng không to thế này đâu nhỉ?"
"Chỉ nhìn một chút cũng không tính là cắm sừng đâu."
"Không nhìn là anh cất đi đấy..."
Lời của anh ta tuôn ra như súng liên thanh, sau đó bên ngoài chăn lại không còn động tĩnh gì.
Tôi không nhịn được lại vén một góc chăn nhỏ ra lén nhìn, đàn anh thế mà lại càng tiến sát hơn, cây gậy kia vừa vặn ở ngay trước mặt tôi.
Đàn anh đắc ý cười: "Bắt quả tang nhé!"
Nhìn ở cự ly gần, cả mảng vải màu đỏ sắp bị căng rách, có vài đường chỉ bị bục ra, phần đầu khấc căng đến mức nhìn rõ hình bầu dục của quy đầu, chiếc quần lót tam giác màu đỏ bị căng lớn lộ ra khe hở, gốc rễ của cả cây gậy thịt thoắt ẩn thoắt hiện, tình cảnh này giống như bộ ngực của con gái bị nhìn thấy trọn vẹn nửa bầu ngực, thậm chí là một nửa núm vú, khiến hơi thở của tôi dồn dập.
Tôi rụt đầu vào trong chăn: "Cứu mạng với!"
Tôi cố gắng làm dịu sự ngượng ngùng: "Quần lót của anh chật như vậy không thấy khó chịu sao? Không biết mua cỡ lớn hơn một chút à?"
Đàn anh giải thích: "Anh gầy thế này, mua cỡ lớn hơn nữa anh mặc sẽ bị tuột mất."
Anh ta nói quả thực không sai, cả cây gậy dựng đứng lên hoàn toàn nhô ra một cách không cân xứng, hùng vĩ như một tòa tháp khổng lồ.
Tôi kinh ngạc cảm thán: "Thật phóng đại."
Giọng đàn anh mang theo tiếng cười: "Chưa từng thấy cái nào dài thế này phải không? Bạn trai em dài bao nhiêu?"
Tôi thật thà đáp: "Không biết, chắc 15 phân, anh ấy còn khá tự hào về nó..."
Đàn anh tự tin tuyên bố: "Anh 18 nhé, có muốn trải nghiệm cảm giác bị một thứ dài như vậy đâm vào không?"
Tôi càng túm chặt chăn hơn: "Không muốn, anh đừng có qua đây, cứ như vậy nữa là cưỡng hiếp đấy nhé!"
Đàn anh ha ha đại cười: "Cưỡng ép con gái là hành vi của cầm thú, anh không bao giờ làm loại chuyện đó. Anh cũng không cần phải làm thế, con gái đều tự chủ động dâng hiến, thuận tình vừa lòng, anh không hiểu sao một đống người lại mắng anh?"
Tôi hỏi: "Cho nên lời đồn đều là thật sao? Anh đã lên giường với hầu hết con gái của khoa công nghệ thông tin?"
Đàn anh nói: "Ừm... Đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi, hạ gục cả nghìn người rồi, em tin không?"
Tôi không khỏi tưởng tượng đến cây gậy thịt thoắt ẩn thoắt hiện vừa nhìn thấy, đã từng tiến vào cơ thể của hơn một nghìn cô gái? Còn bao gồm cả Gia Úc, bạn thân của tôi sao?.
Đàn anh thấy tôi im lặng, nói tiếp: "Còn em thì sao? Đã bị mấy người đàn ông ngủ qua rồi?"
Không khí trong chăn ngày càng loãng, đầu óc tôi có chút choáng váng, yếu ớt trả lời: "Chỉ một người..."
Đàn anh kinh hô: "Sao có thể chứ? Cô gái có nhan sắc và vóc dáng đỉnh cao như em, đến nay mới chỉ có một người đàn ông thôi sao? Quá lãng phí thiên phú của em rồi!"
Tôi trốn trong chăn lắc lắc đầu, sau đó tôi vẫn thò đầu ra khỏi chăn, nhưng lùi về góc xa đàn anh nhất: "Không thở nổi nữa rồi!"
Đàn anh cười gian: "Bên dưới của anh cũng muốn ra ngoài hít thở đây này!"
Tôi vội vàng quay mặt đi nơi khác: "Không thèm!"
Đàn anh cười cợt nhả nói: "Đùa thôi! Đã nói rồi, anh sẽ không làm gì em đâu, nhưng tự em sẽ dâng cho anh thôi."
Tầm mắt tôi lại vô tình lướt qua bó lớn kia của anh ta, vội vàng chuyển dịch sự chú ý.
Tôi kiên định nói: "Không thể nào, Tiểu Phạm đối xử với em rất tốt, các mặt cũng đều rất xuất sắc, em định vừa tốt nghiệp là gả cho anh ấy... Cho nên đàn anh đừng có trêu chọc em nữa, em bây giờ đã là nửa người có chồng rồi..." Nhưng nhiệt độ cơ thể tôi ngày càng cao, đàn anh nói không sai, tôi ngày càng muốn dâng hiến cho anh ta.
Đàn anh lộ ra vẻ mặt không cam lòng: "Mỗi người một chí hướng, chúc phúc cho em."
Tôi cảnh cáo anh ta: "Thế mà anh còn suốt ngày nói đùa với em!"
Đàn anh nghiêm túc: "Em biết anh không phải nói đùa mà! Anh là thật lòng yêu em đấy! Tiểu Nại."
Tôi đáp lại anh ta: "Đừng quậy nữa!"
Ánh mắt đàn anh bỗng nhiên phóng điện: "Anh rất kiên định, anh thích em, một năm trước anh vừa tham gia đội bóng rổ của khoa, em đến xem thi đấu, mặc chiếc váy màu trắng, như thể tiên nữ hạ phàm, lúc đó anh đã tự nói với mình, anh nhất định phải có được em."
Tim tôi bắt đầu đập loạn, nhớ lại lần đi xem thi đấu bóng rổ của khoa đó, vốn dĩ là đi cổ vũ cho Tiểu Phạm, nhưng cũng từ ngày đó mà quen biết đàn anh Kim Triết.
Tôi ngượng ngùng nói: "Đừng có phóng đại! Người đã ngủ với cả nghìn cô gái như anh còn thiếu một đứa như em sao?"
Đàn anh không bận tâm: "Thế thì đã sao?"
"Anh vẫn muốn em, lúc nào cũng nghĩ đến, khi làm tình với những cô gái khác cũng nghĩ đến. Vì em, anh có thể từ bỏ một nghìn người kia."
Anh ta thật khéo tán tỉnh, kết hợp với khuôn mặt đẹp trai trắng trẻo lại mang nét tà mị kia, xoáy mạnh vào dục vọng của tôi, tôi cảm thấy đỏ mặt tim đập, trong đầu lóe lên hình ảnh đàn anh đang đè trên người mình.
Tôi sắp bị hạ gục rồi, nếu cứ tiếp tục nằm trên giường, tôi chắc chắn sẽ muốn kéo anh ta vào trong chăn, khoảnh khắc này thật nguy hiểm, bên dưới của tôi đã trở nên ẩm ướt, ngứa ngáy, cảm giác trống rỗng ngày càng mạnh mẽ.
Tôi vén chăn ra.
Đàn anh kinh hô: "Em muốn làm gì?"
Đầu óc tôi lúc này cũng hoàn toàn đình trệ, khắp người nóng bừng, chỉ hy vọng anh ấy không phát hiện ra một mảnh ướt đẫm nơi đáy quần mình.
Tôi vội vã lên tiếng: "Em muốn đi vệ sinh!"
Đàn anh chỉ tay về phía nhà tắm: "Ồ, xin cứ tự nhiên."
Tôi bước lướt qua bên người anh, cố kìm nén để bản thân không hành động bốc đồng.
Ngồi trên bồn cầu, tôi chẳng hề có chút cảm giác buồn tiểu nào, ngược lại ngọn lửa dục vọng cứ thế bùng lên. Tôi muốn vụng trộm, ý nghĩ vụng trộm này hoàn toàn thiêu đốt tôi. Nghĩ về tuổi thơ của mình, vì thiếu thốn hơi ấm gia đình nên tôi thường xuyên đi trộm cắp để khỏa lấp sự trống trải, tôi biết rõ cảm giác ngập tràn sung sướng vô bờ bến sau mỗi lần ra tay thành công.
Tôi tự nhủ phải giữ kẽ, nhưng sự cám dỗ trước mắt lại quá đỗi mãnh liệt, tôi không nhịn được mà đưa tay xoa nắn âm vật của mình, thậm chí suýt chút nữa đã phát ra tiếng động. Tôi thèm khát quá, nếu chỉ một lần duy nhất thôi thì sao... Thứ nóng bỏng dài mười tám xăng-ti-mét ấy mà lấp đầy tôi thì sẽ dễ chịu biết bao nhiêu?
Đàn anh ở bên ngoài vọng tiếng gọi vào: "Sao đi tiểu lâu thế em?"
Anh ấy còn xấu xa bồi thêm một câu: "Đang thủ dâm ở bên trong đấy à?"
"Để anh vào giúp em nhé!"
Tôi vừa thẹn vừa giận hét lên: "Đồ vô duyên, đừng có nói bậy bạ!"
Tay tôi vẫn tiếp tục vuốt ve âm vật, trong đầu toàn là ảo tưởng về cảnh đàn anh đang làm tình với mình. Xin anh đấy! Ngọn lửa dục vọng này mau thiêu rụi tôi đi!
Từ trên cánh cửa nhà tắm, tôi nhìn thấy bóng dáng anh đang tiến lại gần. Tôi không khóa cửa!
Liệu anh ấy có bước vào không? Rồi sẽ trực tiếp làm tôi ngay trong nhà tắm này luôn sao?
Tôi vừa mân mê âm vật của chính mình, cảm giác mong đợi càng lúc càng dâng cao, dâm thủy cứ thế tuôn ra cuồn cuộn.
Đàn anh đứng bên ngoài cửa nhưng lại dừng bước, bóng đen ấy đột nhiên kéo quần lót xuống, chiếc bóng của dương vật bật nảy ra ngoài, cái bóng quy đầu lắc lư với khí thế kinh người. Đàn anh nhẹ nhàng vuốt ve thứ của mình, rồi bắt đầu sục lên sục xuống.
Anh ấy vậy mà lại bắt đầu quay tay ngay trước cửa.
Chứng kiến cảnh tượng này, tôi thèm khát đến mức nước miếng chực trào ra. Ngón tay tôi vạch hai cánh môi âm hộ, đầu ngón tay khẽ ấn vào trong cửa mình, chậm rãi ma sát. Ôi... Thật là dễ chịu... Nhưng thế này vẫn chưa đủ.
Bóng đen cao gầy ngoài cửa hơi khom lưng, đôi tay lên xuống liên hồi bóp nặn thứ khổng lồ kia. Lúc này không gian hoàn toàn tĩnh lặng, tôi vậy mà lại nương theo động tác của anh để tự sướng, tưởng tượng bản thân đang giao cấu cùng anh. Từ bên ngoài chắc anh không nhìn thấy tôi đâu nhỉ? Thiết kế của nhà tắm làm sao có chuyện bên ngoài nhìn thấu bên trong được? Thế nhưng tôi nhìn ra ngoài lại thấy bóng dáng anh rõ ràng đến thế, chỉ thiếu điều không thấy được biểu cảm nhíu mày hưởng thụ của anh lúc này. Liệu bây giờ anh ấy cũng đang nghĩ về tôi không?
Động tác mỗi lúc một nhanh hơn, tiếng thở dốc của tôi càng lúc càng dồn dập, cuối cùng không thể kìm nén được nữa.
"A hơ..." Một tiếng rên rỉ đầy kiều mị bật ra.
"Tiểu Nại?" Bóng người nơi cửa lập tức dừng động tác.
Tôi cuống cuồng mặc lại quần, lớp vải ướt sũng dính chặt vào môi âm hộ của tôi.
Bóng người ngoài cửa cũng kéo quần lót lên.
Tôi đứng dậy đẩy cửa bước ra, đàn anh Kim Triết đang quay lưng về phía tôi, quần lót đã mặc lại chỉnh tề, nhưng tôi biết chắc phía trước anh ấy vẫn đang dựng đứng một cách hùng dũng, biết đâu chừng còn đang rỉ nước nữa ấy chứ!
Anh quay lưng nói với tôi: "Để anh đi tìm cái quần mặc vào vậy, có chút quá đà rồi... Anh muốn em vui vẻ chứ không muốn trêu chọc em nữa đâu!"
Đối mặt với việc báu vật sắp sửa bị cất giấu đi, giống như đang tuyên đọc cơ hội trộm cắp cuối cùng, tôi lao đến ôm chầm lấy anh, áp sát vào thân hình gầy cao ấy, cảm nhận hơi nóng truyền sang.
Tôi khẽ nói: "Cảm ơn đàn anh vì sự giúp đỡ tối nay, đây là phần thưởng cho anh, một cái ôm yêu thương."
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, tôi lại thọc tay vào trong quần lót của anh. Vừa chạm vào thứ to lớn ấy, một cảm giác kích thích như luồng điện khổng lồ ập đến, nhịp mạch ấm nóng phập phồng ngay trong lòng bàn tay. Đây là lần đầu tiên tôi chạm vào dương vật của một người đàn ông khác ngoài bạn trai mình, biết rõ là sai trái nhưng dục vọng trong lòng đã nổ tung, chẳng cách nào ngăn cản nổi. Bàn tay ngọc ngà thon thả của tôi nắm chặt lấy thanh thịt, Tiểu Phạm đã không chỉ một lần khen ngợi đôi tay tôi dịu dàng, nhưng đêm nay sự dịu dàng của tôi tại sao lại đi nắm giữ một người đàn ông khác?
Đàn anh bật cười: "Em giải thích thế nào đây?"
Tôi vội vàng thanh minh: "Đàn anh, em thật sự không thể vượt quá giới hạn, chỉ thế này thôi có được không?"
Tôi bắt đầu tuốt lên tuốt xuống, chiều dài mười tám xăng-ti-mét khiến một tay tôi không thể nắm trọn. So với dương vật của Tiểu Phạm, thứ này quả thực dài hơn, nóng bỏng và cứng đờ.
Đàn anh thở dốc: "Toàn là em tự nói đấy nhé, anh không hề ép em đâu đấy!..."
Tôi giữ im lặng, động tác tay càng lúc càng nhanh, tay trái cách một lớp áo vuốt ve lồng ngực đàn anh. Ngực anh không có mấy cơ bắp, tôi dùng đầu ngón tay mân mê nhũ hoa của anh, cơ thể anh không tự chủ được mà run lên cùng những tiếng rên rỉ. Giọng trầm thấp của anh như một bài thơ tình khiêu khích tôi, khiến tôi càng lúc càng muốn làm tình với anh hơn...
Đàn anh buông lời dụ dỗ: "Đã đến mức này rồi, làm một trận luôn đi em!"
Bàn tay đang mơn trớn trên ngực anh của tôi lập tức cảnh giác rụt lại, nhưng tay phải vẫn đặt nguyên trong quần lót của anh: "Em không thể, cũng không muốn."
Đàn anh vạch trần: "Không thể là thật, còn không muốn là dối lòng."
Anh nói tiếp: "Đã đến nước này rồi, em còn muốn dừng lại sao?"
Tôi sắp không khống chế nổi tình dục của bản thân nữa, nhưng lần này lý trí đã tạm thời chiếm ưu thế: "Em không muốn!"
Tuy vậy tôi vẫn thỏa hiệp một phần: "Thấy anh cứng ngắc lâu như vậy cũng tội nghiệp, để đàn em phục vụ miễn phí cho anh một lần vậy!"
Đàn anh không nói gì, tôi bắt đầu chuyển tay xuống hai hòn dái của anh, dịu dàng xoa nắn. Anh không kìm được mà rên lên một tiếng nhưng vẫn đứng yên không động đậy, thậm chí còn chẳng hề chạm vào người tôi. Tôi trực tiếp kéo quần lót của anh xuống, khoảnh khắc thanh thịt bật nảy ra ngoài, một cảm giác chinh phục dâng trào trong lòng khiến tôi càng muốn nhiều hơn nữa. Hình dáng hoàn hảo ấy, những đường gân xanh nổi lên, quyến rũ tựa như một tác phẩm nghệ thuật.
Đàn anh đắc ý hỏi: "Thế nào?"
Tôi thở dốc: "To lớn lắm..."
Thâm tâm tôi tự nhắc nhở bản thân không được tiếp tục nữa, nhưng tay tôi vẫn chậm rãi tuốt lộng.
Đàn anh gợi ý: "Em có muốn dùng miệng giúp anh không?"
Tôi từ chối: "Đồ thần kinh!"
Đàn anh dỗ dành: "Dùng miệng thì có khác gì dùng tay đâu em?"
Tôi tự lừa dối chính mình: "Bú liếm là một phần của việc làm tình rồi. Bây giờ tôi chỉ đang giúp đàn anh giải tỏa nỗi phiền muộn vì dục vọng quá tải mà thôi, đây coi như là báo ơn, từ nay về sau không còn nợ nần gì anh nữa. Hơn nữa sau khi anh xuất tinh rồi thì sẽ không bị tinh trùng lên não nữa, tôi ở lại đây qua đêm cũng an toàn hơn."
Đàn anh cười nhạo tôi: "Khéo biện minh thật đấy..."
Ngay sau đó tôi tăng tốc độ, đàn anh dường như không chịu nổi nữa, tôi cảm nhận được thứ của anh giật mạnh mấy cái.
Đàn anh gầm nhẹ: "A..."
Dòng chất lỏng nóng bỏng từng đợt từng đợt bắn tung tóe vào mặt trong cổ tay tôi, nóng đến mức như muốn làm bỏng da, bắn liên tục trong vài giây, tràn đầy ra cả tay tôi, theo cổ tay chảy xuống chiếc quần lót tam giác màu đỏ và cả trên sàn nhà, vừa nóng hổi vừa nhớp nháp. Tiểu Phạm chưa bao giờ xuất nhiều đến thế...
Tôi vẫn không dừng tay, cố tình tiếp tục mát-xa quy đầu của anh, cảm nhận sự run rẩy đầy sung sướng của anh. Niềm vui chinh phục ấy khiến khắp người tôi nóng bừng, quên đi hết thảy mọi thứ.
Tôi thốt lên kinh ngạc: "Nhiều đến mức quá đáng luôn rồi..."
Đàn anh thở hổn hển: "A... Ha..."
Tôi biết anh ấy rất thoải mái, cố ý tiếp tục mát-xa quy đầu của anh, niềm vui chinh phục khiến tôi hoàn toàn quên mất tình cảnh hiện tại là gì. Sau đó tôi buông tay ra, lao thẳng vào nhà tắm.
Tôi quay đầu gọi vọng lại: "Sàn nhà anh tự đi mà xử lý đấy nhé!"
Trời ạ! Vừa rồi tôi đã làm cái gì thế này? Trên tay tôi đầy rẫy tinh dịch ấm nóng sền sệt của đàn anh Kim Triết, cảm giác kích thích này khiến toàn bộ lông tơ trên người tôi dựng đứng cả lên.
Thế giới tình cảm thuần khiết của tôi và Tiểu Phạm dường như sụp đổ. Dưới cùng một vầng trăng, anh ấy đang ở nhà chờ đợi tôi, ngày mai còn phải kỷ niệm hai năm yêu nhau, vậy mà tôi lại bịa ra lý do, để rồi lúc này đây lại để tinh dịch của một người đàn ông khác chảy qua kẽ tay mình.
Thế nhưng ngọn lửa dục vọng sâu trong lòng tôi lại bùng cháy vô cùng mãnh liệt, khoái cảm của sự vụng trộm và trộm cắp làm tôi nhớ đến tuổi thơ không có bố, còn mẹ thì luôn lạnh lùng ấy. Tôi cần sự bốc đồng này để lấp đầy khoảng trống của chính mình.
Đêm nay giống như một bài thơ tình cấm kỵ chưa viết hết, treo lơ lửng giữa không trung, chờ đợi một vần điệu tiếp theo.
Nếu yêu thích cuốn sách này, xin hãy thêm vào mục sưu tập giúp tôi nhé!