Trở về truyện

Đau thương đến chết - Phần 2: Luân hồi - Chương 13 - Nỗi Nhớ Của Người Chị

Đau thương đến chết - Phần 2: Luân hồi

12 Chương 13 - Nỗi nhớ của người chị

Lại sắp nửa đêm. Tư Dao trằn trọc trên giường . Ở bên cạnh, Thường Uyển đã ngủ say như một con heo nhỏ, bị cô làm thức dậy, càu nhàu: "Dao Dao tệ thật, sao vẫn chưa ngủ? Ngày mai người ta còn phải dậy sớm đấy!"

Tư Dao lại thở dài, ngồi dậy nói: "Hết cách rồi, mình cảm giác như có rất nhiều nỗi niềm. Không thể hiểu tại sao vẫn muốn dỏng tai lên nghe động tĩnh bên phòng Lịch Thu, hình như cô ta lại sắp chạy ra ngoài lúc đêm hôm".

"Ngày nào cũng chạy như thế, thì nên đi bệnh viện tâm thần! Tối nay mình và cô ta nói chuyện rất lâu, con người cô ta rất bình thường, nói năng đều xác đáng, ở công ty mình còn có vài cô nàng chẳng được như cô ta." Rõ ràng Thường Uyển đã bị ma lực của Lịch Thu chinh phục.

"Thế này vậy, cậu cứ nằm đây ngủ đi, mình đến phòng Lâm Nhuận ngủ." Tư Dao đứng dậy.

"Tùy cậu ngủ đâu thì ngủ, miễn là đừng làm mình tỉnh giấc là được." Nói xong Thường Uyển quay người ngủ luôn.

Tư Dao cầm chìa khóa phòng Lâm Nhuận, nhẹ nhàng mở cửa đi ra, vừa bước ra sàn hành lang đã giật thót người.

Cửa phòng Lịch Thu đang mở.

Cơn buồn ngủ của Tư Dao biến mất tăm. Cô như run lên, không phải vì sợ hãi mà vì cảm thấy cơ hội tốt đột nhiên đang ở ngay trước mắt. Cô có thể mò vào căn phòng có ánh đèn tù mù đó, tìm tập album ảnh, chứng thực một lần nữa suy đoán của mình hoặc là, phát hiện ra dấu hiệu mới.

Nhưng Lịch Thu đi đâu? Lẽ nào lại chân trần chạy trong đêm? Nếu quả thực là như vậy thì cô ta đang làm gì? Liệu có nên nhắc nhở cô ta đến tìm bác sĩ Lượng mà chữa bệnh không?

Tư Dao chăm chú lắng nghe dường như có thể nghe thấy cầu thang gỗ phát ra tiếng động nhẹ, do bước chân giẫm lên. Cô thò đầu nhìn xuống dưới, lờ mờ trông thấy một cái bóng đang đi xuống.

Lịch Thu?

Tư Dao tháo dép ra cầm tay, lặng lẽ theo xuống. Nhìn vóc dáng của bóng đen, không còn nghi ngờ gì nữa, đó là Lịch Thu.

Lịch Thu xuống đến tầng dưới nhưng không đi ra ngoài mà chuyển sang phía cửa tầng hầm.

Cô ta mở cửa ra, đi vào tầng hầm.

Sự tò mò mãnh liệt đưa Tư Dao đến trước cửa tầng hầm. Lịch Thu xuống dưới đó làm gì? Tư Dao nhớ dưới tầng hầm chỉ có các thứ đồ linh tinh không dùng đến của 4 người khách thuê nhà, bình thường rất ít khi có người xuống. Đồng thời cô cũng nghĩ, có lẽ mình nên nhân cơ hội này để vào phòng Lịch Thu xem tập ảnh.

Đúng thế, hết chuyện này đến chuyện khác, hãy giải quyết mối nghi ngờ lớn trước đã. Còn tầng hầm này, nếu về sau Lịch Thu còn xuống nữa thì tự nhiên mình sẽ vẫn còn cơ hội ngó qua.

Tư Dao lập tức chạy nhanh lên gác, vào phòng Lịch Thu.

Tập ảnh để ở đâu?

Có vẻ như phòng Lịch Thu vừa được dọn dẹp, nên Tư Dao không biết tập ảnh để ở đâu. Cô chỉnh ánh sáng của đèn bàn, tìm kỹ mới thấy tập ảnh đó để trong một cái tủ sách lắp kính rất tinh tế.

Điều khiến cô ngao ngán là tủ sách lại bị khóa.

Lịch Thu đi xuống tầng hầm hình như chỉ mặc áo ngủ, không có lý nào lại mang theo chìa khóa của cái tủ sách nhỏ kia. Nhưng chắc chắn chìa khóa cũng không để ở nơi thò tay ra là lấy được.

Chiếc cặp da rộng Lịch Thu vẫn thường mang đi làm đang treo ở chỗ thành ghế, Tư Dao thò tay vào, lại vội rụt ra. Sao vậy nhỉ? Hình như mình đang là kẻ trộm? Trong đầu cô lại hiện lên bóng người mặc váy trắng chạy trong đêm mưa tuyết, và cô gái đẹp mỉm cười đứng trước cầu Bộ Nhai. Mình không thể bỏ lỡ!

Trong cặp quả nhiên có một chùm chìa khóa, Tư Dao ước lượng kích cỡ ổ khóa trên tủ sách, thử mấy chiếc chìa, cuối cùng mở được tủ sách, lấy tập ảnh ra.

Tới bên bàn làm việc, Tư Dao hít một hơi, mở tập ảnh ra như mở Kinh thánh.

Lúc này cô đột nhiên cảm thấy một bàn tay lạnh cóng đặt lên vai mình, hơi lạnh xuyên qua lớp áo ngủ mỏng manh thấu vào tận xương.

Không biết Lịch Thu đã đứng sau lưng Tư Dao tự lúc nào.

***

"Chị Lịch Thu..." Tư Dao nhìn đôi mắt Lịch Thu, nhưng Lịch Thu không chịu nổi ánh đèn bị bật sáng, vội vàng đeo kính lên, song Tư Dao vẫn có thể cảm thấy đôi mắt đó rất lạnh lùng. Khi tức giận, có người mắt tóe lửa, nhiều người lại có ánh mắt giống như giọt băng mùa đông đọng trên hiên nhà, lạnh mà sắc nhọn.

"Tôi có thể cảm thấy hình như gần đây cô rất sợ tôi hoặc là có hứng thú đặc biệt với tôi. Cô nói xem, liệu tôi có phải báo cảnh sát không?" Lúc nói, Lịch Thu vẫn giữ được bình tĩnh.Tư Dao biết, xem ra tình hình này việc "báo cảnh sát" tuyệt đối không phải là cố ý làm to chuyện. Nếu là mình, mình cũng có ý nghĩ này.

"Sao chị không nói với tôi là chị đã từng đến Tân Thường Cốc?" Tư Dao cảm thấy đây có thể là cơ hội duy nhất để cô nói chuyện trực tiếp với Lịch Thu về vấn đề này.

Lịch Thu nhướng mày: "Cô nói gì? Tôi từng đến Tân Thường Cốc? Cô nghe tin này ở đâu thế?"

"Tôi nhặt được một bức ảnh, chụp cảnh Tân Thường Cốc, một trong số năm người trên ảnh là chị, còn có cả gia đình chú dì chị - chủ cũ của tòa biệt thự này"

"À.. đây là nguyên nhân khiến cô tìm mọi cách để xem được tập ảnh của tôi phải không?" Lịch Thu bước tới, lật tập ảnh ra:" Cô nói bức này à?" Ngón tay trắng bệch của Lịch Thu chỉ vào bức ảnh chụp trước cầu Bộ Nhai.

Tư Dao gật đầu.

"Hóa ra đây là Tân Thường Cốc!" Giọng Lịch Thu lộ ra vẻ ngạc nhiên hiếm thấy.

"Lẽ nào không phải chị..?"

"Có lẽ đúng ra nên để cô thấy tập ảnh sớm hơn." Lịch thu không giải thích, tiếp tục lật giở tập ảnh, nhanh chóng dừng lại, chỉ lên một tấm ảnh khác "Cô nhìn bức này xem".

Tư Dao im lặng, kinh ngạc vì chợt nhận ra trên ảnh hai người con gái da trắng nõn nà kề vai nhau cười vui vẻ, hai cặp kính đen trông giống hệt nhau, chỉ có điều là một người lớn tuổi hơn chút, chính là Lịch Thu.

"Cô ấy là.."

" Em gái tôi, Lịch Sở. lúc nó gặp nạn cùng gia đình dì tôi, mới có 20 tuổi." Lịch Thu ngồi xuống chiếc ghế xích đu bên cạnh giường, gỡ kính ra, viền mắt đã đỏ hoe. Nước mắt cô chan chứa.

Tư Dao cũng nhớ đến cha mẹ mình, nhớ đến cái chết kỳ lạ của Viên Thuyện và các bạn, cô hoàn toàn có thể hiểu nỗi khổ sở của Lịch Thu, trái tim cũng quặn đau vì sự mất mát, nước mắt rơi lã chã.

Căn phòng nhỏ hoàn toàn lặng yên.

Cuối cùng không nén được, Tư Dao nói:" Xin lỗi chị Lịch Thu, tôi đã quá nhạy cảm quá, chưa làm rõ sự việc đã nghi ngờ lung tung. Bây giờ đã hiểu rồi, người trên bức ở Tân Thường Cốc thực sự là em gái chị. Tôi còn muốn nói rõ, tối qua, vì nghi ngờ chị có liên quan tới lời nguyền "đau thương tới chết" nên tôi đã bám theo chị đến "Thiên Phủ cẩm tú", nhìn thấy chị ngồi một mình với 4 bộ đồ ăn trống không, bây giờ mới hiểu, chắc chắn đó là gia đình bà dì của chị."

Lịch Thu hơi trừng mắt :"Dao Dao gớm thật đấy! Tôi còn đang băn khoăn không hiểu ai gọi thêm cho mình một ấm trà Mông Đỉnh. Thực ra, 5 bộ bát đũa đại diện cho gia đình tôi, cha mẹ tôi và Sở Sở, còn một người nữa là cô Phùng, người bảo mẫu đã chăm sóc chúng tôi từ nhỏ. Trong trí nhớ của tôi, cha mẹ vì công việc quá bận rộn nên không có thời gian chăm sóc tôi và Sở Sở, Cô Phùng đã nuôi dưỡng chúng tôi. Cha mẹ cũng rất quý, luôn coi cô ấy như người nhà. Bao năm qua, tối tối gia đình chúng tôi đều có năm người ngồi quây quần ăn cơm. Nhưng sau khi cha mẹ tôi ra nước ngoài, tất cả đều thay đổi. Cuộc sống bình lặng của gia đình chúng tôi bị cắt đứt một cách vô tình. Họ ở lại Mỹ mưu sinh, áp lực bỗng tăng vọt, lại không có tiền mời người đến lo liệu việc nhà, thế là thường cãi nhau chỉ vì những chuyện lặt vặt. Dần dần dẫn đến dạn nứt tình cảm, một gia đình hoàn chỉnh đã tan tác như vậy. Có lẽ chính vì trải qua chuyện cha mẹ chia tay nên tôi và Sở Sở càng thương yêu nhau hơn những chị em gái khác. Còn may là gia đình dì tôi ở Philadelphia cũng giàu có, tự nguyện gánh một phần chi phí nuôi dạy tôi và Sở Sở. Chúng tôi đều học đại học ở Philadelphia, và càng thân thiết hơn với gia đình dì. Đây cũng là lý do vì sao gia đình dì về Trung Quốc. Sở Sở cũng thường xuyên về Giang Kinh nghỉ đông, nghỉ hè...Chắc cô đã biết gia đình dì tôi và Sở Sở chết như thế nào rồi?"

Tư Dao gật đầu.

"Hôm qua là ngày giỗ của Sở Sở, tôi nhớ nó, nhớ gia đình tan vỡ của mình, cha mẹ đang ở nước Mỹ xa xôi mà tôi lại có thể ngồi ở "Thiên Phủ cẩm tú", gọi những món ăn mà mọi người trong nhà vốn rất thích, nghe ra có vè rất quái dị, rất rồ dại phải không? Nhưng đây là cách để cho tôi được ôn lại những ngày đầm ấm đã qua..." Lịch Thu lại nghẹn ngào.

"Vậy còn việc chị chạy chân trần dưới mưa tuyết trong đêm lạnh, lẽ nào cũng là..."

Lịch Thu ngớ người:" Cô bỏ nhiều công sức vào tôi quá nhỉ? Lại có thể...chuyện này rất khó giải thích, cô xem cái này trước đã." Cô tiếp tục giở quyển album, lật đến trang cuối cùng, lấy ra một bức ảnh đen xỉn, "Cô nhìn kỹ bức ảnh này xem, nhìn thấy cái gì?"

"Bức ảnh này ánh sáng kém quá, nhưng đại khái có thể nhìn thấy...trời ạ, một bàn chân, một bàn chân trần lội nước, còn có thể nhìn thấy bắp chân và một đoạn váy ngủ trắng vắt ngang chân." Trong đầu Tư Dao nhanh chóng hiện lên hình ảnh người con gái mặc váy trắng chạy chân trần dưới đêm mưa.

"Đây là Sở Sở...em gái tôi đã dùng máy di động chụp vào buổi tối hôm đầu tiên bị đắm thuyền và lập tức gửi vào di động cho tôi...vì nó thường xuyên đi đi về về giữa Mỹ và TQ nên tôi và nó nói điện thoại thông quốc tế. Lúc đó thôi vẫn ở Mỹ, khi nhận được bức ảnh này đang ở trong phòng chơi đàn, ban đầu tôi còn cho rằng nó đùa trò gì mà tôi xem không hiểu, nghĩ bụng sao muộn thế này rồi mà nó vẫn chưa đi ngủ, tại sao còn đi chân trần trong mưa lạnh giá thế này. Giữa chúng tôi không có chuyện gì là không nói, tôi bèn gọi ngay vào di động cho nó, muốn biết là chuyện đùa gì đây, nhưng di động đã tắt.

Hai ngày sau đó, tôi vẫn không thể liên lạc được với Sở Sở, cuối cùng, trong một ngày tuyết rơi lả tả, tôi nhận được tin dữ..."

Căn phòng lại im lặng một lúc, vẫn là Tư Dao phá vỡ không khí nặng nề đó:" Chị Lịch Thu đừng đau buồn. Tôi nghĩ , chị đến ở ngôi nhà này nhất định là vì nghi ngờ về nguyên nhân Sở Sở chết, muốn điều tra cho rõ đúng không?"

Cặp lông mày thanh mảnh của Lịch Thu hơi động đậy:" Thực ra không hoàn toàn là như thế. Dù bức ảnh được gửi đến này rất kỳ lạ, nhưng không thể chứng tỏ được cái chết của Sở Sở và gia đình dì tôi cần phải được điều tra kỹ lưỡng. Tôi đã đưa bức ảnh này cho công an xem, nhưng theo báo cáo mà tôi biết được, phía cảnh sát điều tra và cảnh sát giao thông đường thủy đã điều tra rất tỷ mỷ hiện trường vụ tai nạn, hoàn toàn loại trừ khả năng người thân của tôi bị giết hại. Còn nữa, trong ngoài nhà này vốn có hệ thống ghi hình giám sát an ninh, cảnh sát đã xem những hình ảnh ghi lại trong hai ngày đó, không có bất kỳ hiện tượng khác thường nào, sáng hôm xảy ra tai nạn chỉ có hình ảnh cả nhà ăn mặc chỉnh tề lên xe đi, càng không có bất kỳ dấu vết bị ép buộc nào cả."

"Hóa ra là như vậy...Nhưng tôi vẫn cảm thấy chị quay về thuê phòng ở đây chắc chắn là có một ý nghĩ sâu xa nào đó, đúng không?"

Lịch Thu khẽ thở dài, ngẩn ngơ một lúc, buồn rầu nói: "Nói rồi cô đừng có cười tôi, dù chứng cứ đã rõ ràng, việc đắm thuyền hoàn toàn là tai nạn,nhưng không hiểu tại sao tôi vẫn cảm thấy lúc sắp chết Sở Sở có điều gì đó muốn nói với tôi.Bức ảnh được gửi qua di động này là một ví dụ,nó muốn nói gì?Tôi không biết,tôi đang cố gắng tìm kiếm.Thực ra tôi là một người cực kỳ mê tín,tin rằng sau khi chết thì linh hồn người ta vẫn ở lại. Sở Sở chết ở Giang Kinh,tôi ở Mỹ cách nhau xa quá,cho nên tôi lập tức về Giang Kinh,không nghĩ gì nhiều,chỉ nghĩ cách thuê một gian phòng ở đây, chính là muốn được gần Sở Sở một chút,chưa biết chừng có thể giao lưu với nó...Năm ấy Sở Sở ở trong gian phòng của cô!"

Tư Dao giật mình.

"Vì vậy lần trước cô nói thấy bóng Kiều Kiều ở cửa sổ,tôi hoàn toàn tin, thậm chí còn cho rằng người cô nhìn thấy không phải là Kiều Kiều mà là Sở Sở. Nói cách khác, những gì cô nhìn thấy,nghe thấy càng củng cố cho quan điểm của tôi, chắc chắn có linh hồn ở bên cạnh chúng ta".Lịch Thu tỏ ra hơi bất an.

"Nhưng thực tế chứng minh,bên cạnh tôi không có ma quỷ nào tác quái, tất cả đều do ảo giác,còn "ma" trên QQ cũng là do có kẻ bày trò mà thôi. Đến bây giờ tôi vẫn không có bất cứ chứng cứ nào cho thấy linh hồn tồn tại..."

"Phải.Cho nên mấy ngày nay, nhất là sắp đến ngày giỗ của Sở Sở cùng chú và dì tôi,tôi càng thấy mù mịt, không biết liệu có thể giống như sự tưởng tượng của tôi trước kia, một buổi sớm tôi sẽ nhìn thấy linh hồn Sở Sở, rồi tôi cũng đâm ra mơ màng.Có lẽ vì nỗi nhớ Sở Sở quá sâu sắc nên mấy ngày liền tôi cứ chân không đi lòng vòng ngoài trời mưa lạnh, đại khái là muốn giẫm lên con đường Sở Sở đã từng qua,cảm nhận cõi lòng của nó,thế là chân bị đâm toạc mấy chỗ.Tôi vừa xuống tầng hầm cũng là đi gặp Sở Sở."

"Sao?" Tư Dao đang xót xa nhìn đôi chân đẹp thon thả đầy vết xước của Lịch Thu,nghe đếb "tầng hầm" liền kinh ngạc ngẩng đầu lên.

"Trên tường tầng hầm treo mấy bức tranh sơn dầu,chính là tác phẩm của Sở Sở.Nó là một đứa bé rất có năng khiếu nghệ thuật". Mắt Lịch Thu lại rưng rưng.

Tư Dao nghĩ bụng: Nếu xét theo tiêu chuẩn của Lâm Nhuận và Thư Lượng thì có thể coi Lịch Thu là có vấn đề về tâm lý.Nhưng người nào cũng vậy,có tình cảm chị em sâu sắc,lại gặp phải một sự tác động nặng nề như vậy, đâu có thể dễ dàng thoát ra khỏi nỗi đau thương?

Nửa năm trước mình cũng chìm đắm trong nỗi đau vì cái chết của cha mẹ.

"Tôi nghĩ, Sở Sở cũng đã an nghỉ,chị cũng đừng vì thế mà làm tổn hại thân thể của mình, đừng quá đau buồn".

"Đau thương đến chết! Dao Dao,cô nói xem,Sở Sở và gia đình dì tôi đã đến Tân Thường Cốc, cái chết của họ liệu có phải là "Đau thương đến chết" hay không?Hình như mấy người bạn của cô đều chết vì những sự cố bất ngờ?"

"Trừ Kiều Kiều và Dục Chu ra".Tư Dao thầm nghĩ.

"Rất kỳ lạ, sao bọn họ lại đến Tân Thường Cốc?Nếu bọn họ cũng đã vào hang quan tài treo, cái chết bất hạnh dường như là điều chắc chắn.T ất cả những việc này quả rất lạ kỳ".Tư Dao đem chuyện mình có được bức ảnh bằng cách nào kể lại một lượt với Lịch Thu.

"Lẽ nào tất cả đều do ông ta?" Lịch Thu cũng nghĩ giống Tư Dao.

"Xem ra, ông già suốt ngày mặc áo mưa đó chính là người đầu tiên tạo nên mọi chuyện. Ví dụ bức ảnh này, bên trên là Sở Sở và bốn người nhà bà dì của chị, vậy người bấm máy chụp là ai?Người đó đã có được bức ảnh,lại còn tìm được tôi,chắc chắn là người quen với cả Tân Thường Cốc và tôi, ngoài ông già mặc áo mưa ra thì còn có thể là ai?"

" Ôi!" Lịch Thu chợt kêu lên một tiếng. "Lẽ nào cô không thấy hơi trùng hợp à? Gia đình dì tôi đến Tân Thường Cốc,thậm chí "đau thương đến chết",còn cô,một người đã từng đến Tân Thường Cốc lại vừa khéo là người thuê nhà của chú tôi dì tôi"

Chị nói quá đúng,trên đời chẳng mấy khi lại có sự trùng hợp như thế này.Nhưng...chính Viên Thuyên đã thu xếp cho tôi đến thuê phòng ở đây kia mà?"

Xoay vần các kiểu,t hì ra điểm mấu chốt vẫn là ở Viên Thuyên.

Viên Thuyên,cậu ra đi vội vàng như vậy, dù cậu đã cẩn thận để lại mấy đầu mối cho mình.Mình đã theo vết chân của cậu mà bóc được từng lớp màn bí mật,nhưng sao vẫn còn nhiều cái tại sao như thế?Câu trả lời vẫn còn ở tận nơi xa vời,vấn đề ngày càng khó hiểu,cách sự thật rất xa.Món tiền lớn đó ở đâu ra?Cậu biết được bao nhiêu bí mật về "Đau thương đến chết"? Chuỗi mật mã kia nói lên điều gì? Càng đáng sợ hơn là,tại sao mình cứ có cảm giác chỉ là một quân cờ,bị thao túng bởi một bàn tay vô hình hoặc là một nhân vật đóng thế trong một trò chơi,lúc nào cũng phải đối mặt với sự kết thúc cuộc đời.Thậm chí ngay cả cậu, Viên Thuyên một người cực thông minh - cũng chỉ là một quân cờ,một quân cờ có uy lực lớn hơn, dù rằng trong một ván cờ thì quân cờ có uy lực càng không thể ở lại đến phút cuối cùng.

TruyenC

Copyright © 2024 TruyenC.