Trở về truyện

Đau thương đến chết- Phần 1: Vạn Kiếp - Chương 11 - Người Lênh Đênh

Đau thương đến chết- Phần 1: Vạn Kiếp

11 Chương 11 - Người lênh đênh

Hội nghị điện thoại với khách hàng kết thúc thì đã gần trưa. Tư Dao thấy trong máy điện thoại có năm tin nhắn để lại. Hai tin là ý kiến của khách hàng về chương trình quảng cáo, ba tin còn lại đều là của Quách Tử Phóng, nội dung thì y hệt như nhau, giọng nói cũng không có gì khác: "Tư Dao gọi cho tôi ngay. Tôi có một phát hiện rất quan trọng". Nơi gọi cũng lắm tiếng ồn: tiếng xe điện ngầm, tiếng rao bán hàng, tiếng hát của Chu Kiệt Luân - chẳng rõ là ở hiệu bách hoá hay hiệu ăn... cả trăm thứ âm thanh, đã thể hiện đầy đủ đặc điểm nghiệp vụ "giang hồ bốn phương" của Tử Phóng!

Tư Dao bực bội bấm máy gọi cho Tử Phóng. Giọng nói hơi sẵng của anh ta lập tức vang lên: "A lô, tôi là phóng viên Quách Tử Phóng, chỉ có ba phút, xin nói nhanh lên cho!"

"Sao anh lại lần ra số điện thoại công ty tôi?" Tư Dao nhớ rất rõ mình chưa hề cho anh ta số điện này.

"Kìa, Tư Dao. Tìm số tổng đài công ty cô có gì là khó? Mở trang vàng là có ngay!" Đúng thế, biết số tổng đài thì chẳng khó tìm ra số máy của Tư Dao.

"Anh chỉ có ba phút, thế thì anh nói mau lên!" Tư Dao "đáp lễ" Tử Phóng, cô thấy dễ chịu hơn một chút.

"Cô thật là... Đúng, tôi đã có cuộc hẹn, họ đang đợi tôi ở nhà hàng Starbucks. Một ngôi sao ca nhạc mới mọc, kỹ thuật rất siêu, trông sáng sủa, biết sáng tác; tôi dự đoán chỉ ba năm nữa anh ta sẽ át giọng Dương Khôn, Hoàng Chinh (1)!"

"Anh có biết thời gian của tôi còn quý hơn của anh không?"

"Thôi được, ta vào đề luôn. Tôi được biết Lâm Nhuận đã đi báo công an. Sáng nay công an đến nhà chúng ta xem xét, nhất là cửa sổ ở phòng cô. Nhưng không thấy dấu hiệu gì đáng nghi. Như vậy, có thể là cô đã có ảo giác".

"Ảo giác? Tôi chưa bao giờ có ảo giác cả. Nhưng... anh nghe ai nói thế?" Tư Dao nhớ rất rõ mình chưa hề nói với Tử Phóng về ảo giác. Hay là Lâm Nhuận, hoặc là Lịch Thu?

"Cô khỏi cần đoán mò, và cũng đừng chối cãi. Tôi không nói vu vơ đâu. Với những tin nghiêm túc, tôi không chỉ nghe đồn đại bao giờ cả. Tôi đã gặp bạn cô là Thường Uyển, cô ấy nói hôm nọ ở hiệu ăn "Luân Hồi" cô cũng có biểu hiện rất khác thường."

"Anh bao sân quá rộng thì phải?" Tư Dao rất bực mình.

"Là cư dân của "ốc đảo quý tộc", tôi phải có trách nhiệm về an ninh của mình và mọi người, đúng không?" Có lẽ ưu điểm duy nhất của Tử Phóng là rất khó bị "kích" làm cho nổi nóng.

Tư Dao nói câu cuối cùng "Cảm ơn phát hiện quan trọng của anh", rồi dập mạnh ống nghe, chấm dứt cuộc nói chuyện.

Chuông điện thoại lại réo lên.

"Sao anh ngán quá thể..."

"Tôi, Lâm Mang đây mà! Sao thế?"

"Lâm Mang? Anh đang ở đâu thế? Vừa rồi... không phải em nói anh". Tư Dao hơi hồi hộp.

"Còn có thể ở đâu được? Anh đang ở Thượng Hải". Giọng anh trầm trầm, hình như có chút căng thẳng.

"Anh khoẻ không? Cách đây ít lâu, thấy Tiểu Mạn nói anh rất ổn". Tư Dao thấy hơi kỳ lạ.

"Tiểu Mạn? Tiểu Mạn nào? À, nhớ rồi, Thương Tiểu Mạn hay chơi với các em. Anh đã gặp ở Hội chợ thương mại Thiên Tân. Anh và cô ấy mới chỉ gặp vài lần, nào đã biết gì mấy. Anh gần đây rất không ổn, nên muốn gọi cho em". Lâm Mang cố thể hiện tự nhiên như thường ngày, Tư Dao chưa thấy anh nói mình "không ổn" bao giờ.

"Em hiểu, đó là..." Tư Dao rất muốn cho anh biết, vì sự việc này thật sự là rất "không ổn" đối với cô.

"Anh phải tìm người để nói mấy câu, sau khi... sau khi Kiều Kiều qua đời, anh gần như sụp đổ". Giọng Lâm Mang nghẹn ngào. Chỉ một câu nói đã bao hàm muôn vàn điều cần nói. Tư Dao cảm nhận được nỗi khổ không sao tả xiết của Lâm Mang. Đúng là hai người đã yêu nhau sâu nặng. Trên đời này chẳng có gì đau khổ hơn người yêu vĩnh viễn ra đi!

"Anh đừng buồn. Em rất hiểu nỗi lòng của anh..."

Lâm Mang thở dài: "Anh nghe nói năm ngoái cha mẹ em lần lượt qua đời, chắc em cũng đã phải trải qua rất nhiều dằn vặt..."

Tiếng thở dài của Lâm Mang khiến bao ý nghĩ vẩn vơ ám ảnh Tư Dao lâu nay lại trỗi dậy. Ôi, mình làm sao thế này? Có phải mình là con người rất "chẳng lành" hay không? Tại sao cha mẹ và bạn thân thiết của mình cứ lần lượt bất hạnh ra đi?

"Ở Thượng Hải có tốt không?" Tư Dao cố gắng nói sang đề tài khác.

"Không. Không hề tốt". Giọng nói của Lâm Mang tỏ rõ "sự bất ổn". "Không phải tại thành phố này tồi tệ, nhưng anh cảm thấy không thể chịu nổi, không sống ở đây được nữa. Khắp thành phố rộng lớn, đâu đâu cũng có dấu chân của Kiều Kiều... Em cũng biết, Kiều Kiều rất thích đi phố, rất thích đi shopping; bọn anh đã từng đến rất nhiều nơi, cũng vào rất nhiều hiệu ăn. Hồi trước anh còn nghĩ cô ấy "vật chất" quá thì phải, nhưng nay thì không thể cùng đi được nữa. Giờ đây gần như anh không ra khỏi nhà, vì hễ ra ngoài anh lại nhớ đến Kiều Kiều".

Thì ra, tình yêu có thể khiến một thanh niên bỗ bã tuỳ tiện trở nên hiền dịu và nhạy cảm.

"Thôi thì đành tin vào câu mà người đời thường nói: hãy để cho thời gian làm nhạt nhoà tất cả!" Tư Dao thật sự chẳng biết nên khuyên nhủ anh như thế nào.

"Không thể chịu nổi, anh không thể chịu đựng nổi nữa. Anh muốn thay đổi môi trường sống... anh muốn trở về Giang Kinh".

Ở khu nhà đưa đón khách của sân bay Giang Kinh, từ xa Tư Dao đã nhìn thấy Lâm Mang. Trong đám đông, anh luôn rất dễ nhận ra. Không phải vì anh cao hơn hẳn người thường, mà là vì anh vốn có một dáng vẻ hiên ngang rạng rỡ rất riêng. Đó là cách nói cho đẹp cho hay, nói theo góc độ khác thì đó là cái dáng "tôi cho rằng mình rất tốt". Ngày trước hai người yêu nhau, Tư Dao thường nặng về cách nhìn thứ hai, cô còn nhấn mạnh rằng đó là "tôi cho rằng mình lúc nào cũng tốt". Nhưng lúc này Lâm Mang lại là một người ủ rũ nhất đám đông. Chiếc xắc du lịch không lớn đang trễ trên lưng, như muốn đè bẹp thân hình cân đối của anh.

Đứng bên Tư Dao, Thường Uyển nói: "Kìa, gần như không nhận ra anh ấy nữa. Vốn mạnh mẽ tươi tỉnh là thế... tớ cảm thấy có phần thương hại anh ấy. Phải thấy là trên đời này vẫn còn những anh chàng có lương tâm; trong đám tang của Viên Thuyên, Dục Chu đã khóc lạc cả giọng, anh ta thật có tâm".

Tư Dao nói nhỏ: "Đúng là Lâm Mang đã rạc hẳn đi. Không ngờ anh ấy lại sâu nặng với Kiều Kiều đến thế!"

"Mình thấy cặp mắt của Tiểu Mạn có vấn đề rồi, dám nói là trông anh ấy rất ổn, chẳng có vẻ gì là đau buồn. Hôm nay gặp tận nơi mới thấy Tiểu Mạn đã nhầm to! Hồi nọ rành rành là cậu ấy có ý châm chích cậu". Thường Uyển nhớ đến chuyện Tiểu Mạn nói về Lâm Mang.

"Chẳng nên trách cô ấy làm gì. Tính Tiểu Mạn xưa nay hơi thẳng ruột ngựa, hay khăng khăng một ý; Kiều Kiều lại là bạn chí thân..."

"Hồi trước tại sao cậu lại thôi anh ấy? Trót nhìn nhầm à? Trông mà xem, dù anh ta đang ủ rũ nhưng vẫn có phong độ, vẫn như một chàng hoàng tử đang nặng trĩu ưu phiền".

Hai người rảo bước đến đón Lâm Mang. Thấy bên Tư Dao còn có Thường Uyển, Lâm Mang rất ngạc nhiên. Tư Dao vội giải thích: "Tại em, em chưa nói rõ với anh trước, em bảo Thường Uyển đi cùng vì Thường Uyển có xe. Thế thì tiện hơn, anh đỡ phải vất vả chuyển ngần này thứ lên tàu điện ngầm".

Thường Uyển nói: "Hôm nay em cũng chẳng có việc gì, anh không ngại em bám đuôi Tư Dao chứ? Lâu nay, cuối tuần hai đứa em thường đi với nhau".

Lâm Mang vội nói: "Sao lại nói thế! Thường Uyển đến, tôi được gặp thêm một người bạn, lại càng thêm vui! Rất cảm ơn Thường Uyển đã giúp cho".

Tư Dao đã thu xếp chỗ ở cho Lâm Mang. Một đồng nghiệp trẻ tuổi ở công ty của cô đang muốn tìm người để thuê chung một căn hộ. Tuy ở vùng ngoại vi, nhưng cũng rất tiện giao thông.

"Anh thật can đảm, dám bỏ Thượng Hải và công việc đang rất tốt, để về đây "giang hồ"!" Thường Uyển lái xe trên đường cao tốc, cô tấm tắc.

"Tôi cũng vì đã đi vào ngõ cụt về tinh thần rồi! Thật sự không thể sống ở Thượng Hải nữa, mọi thứ ở đó chỉ càng làm tăng nỗi nhớ của tôi đối với Kiều Kiều". Khi nói đến Kiều Kiều, giọng anh trầm hẳn và nghèn nghẹn.

Tư Dao đang nhìn ra ngoài đường, nghe thấy mấy câu này, cô thấy ngẩn ngơ. Trong những tháng năm tình đời rối ren này đâu dễ thấy một chàng trai nói ra những lời như vậy! Huống chi đây lại là Lâm Mang vốn chỉ quen hời hợt. Đúng, ngảytc mình đã nhận xét nhầm.

"Kể cũng tốt, thay đổi môi trường sống, tự ép mình đứng lên. Con người ta chẳng nên cứ sống mãi trong quá khứ. Định lý này của tớ có lẽ cũng hợp với Dao Dao đấy!" Thường Uyển nói.

Tư Dao hỏi Lâm Mang: "Em thấy anh chẳng có mấy hành lý, chẳng lẽ đây là toàn bộ cơ ngơi của anh? Các thứ ở Thượng Hải đã giải quyết chưa?"

"Ở Thượng Hải anh mua một căn hộ vào lúc giá lên, gần đây các căn hộ cao cấp đang xuống giá nên anh chưa muốn bán, vẫn tạm khoá bỏ đó. Về đây vì muốn thay đổi môi trường, đến khi nào tạm nguôi ngoai, có thể đối mặt với cuộc sống vắng bóng Kiều Kiều thì có lẽ anh sẽ trở lại Thượng Hải".

Một tuần bận rộn với công việc đã trôi qua, cho đến tối thứ sáu Tư Dao mới nhớ ra rằng, kể từ khi giúp Lâm Mang ổn định sinh hoạt cô chưa liên lạc với anh, chưa rõ anh đã tìm được việc làm chưa. Cô có biết vài vị trí còn bỏ ngỏ, nhưng xem chừng đều có phần hơi thiệt thòi đối với khả năng của anh. Ở công ty cũ anh thuộc nhóm đẳng cấp, đâu có thể lại bắt đầu từ chân giúp việc cho người ta? Nhưng cô lại nghĩ, chính mình sau khi rời công ty cũ cũng làm lại từ đầu đấy thôi! Chỉ cần có năng lực thì sẽ được trọng dụng.

"Anh vẫn đang tìm. Đúng là anh hơi kén, các bạn học và anh em bạn bè đang tìm cách giúp anh. Cảm ơn em. Anh biết em rất bận, em đừng bận tâm về việc này làm gì".

Tư Dao thấy hơi chưng hửng: không cần mình phải bận tâm? Xem ra cái tật cao ngạo phớt đời của anh vẫn chưa thay đổi.

"Nhưng em phải giúp anh một việc này... anh muốn có người để nói chuyện... về chuyện Kiều Kiều. Có lẽ, chỉ em mới bằng lòng nghe". Lâm Mang thấy thật khó nói, nhưng rồi anh cũng nói thẳng: "Tất nhiên nếu em không muốn nghe thì cứ từ chối. Anh sẽ không nhắc lại việc này nữa".

Tư Dao ngẩn người trong giây lát, rồi nói: "Sao em lại không muốn? Kiều Kiều là bạn thân của em kia mà! Thế thì... anh định vào lúc nào? Ở đâu?"

"Ngay bây giờ. Rừng Hoạ My".

Chú thích

(1) Chu Kiệt Luân, Dương Khôn, Hoàng Chinh v.v... là tên các ca sĩ thời thượng

TruyenC

Copyright © 2021 TruyenC.