Trở về truyện

Dâm Vật không rõ nguồn gốc Phiên bản làm mới 3.0 - 【Vật Dâm Không Rõ Lai Lịch. Bản Làm Lại 3.0】Chương 1

Dâm Vật không rõ nguồn gốc Phiên bản làm mới 3.0

1 【Vật dâm không rõ lai lịch. Bản làm lại 3.0】Chương 1

Bầu trời đêm đầu tiên như một tấm nhung đen căng tràn, trong vắt đến nhức mắt, một vệt sao băng như lưỡi dao sắc bén xé toạc hư không. Nó không phải là sự rơi rụng lãng mạn của thi sĩ, mà là khối thiên thạch mang theo tiếng gầm rú từ địa ngục, lao thẳng vào lòng khu rừng rậm rạp. Cây cổ thụ như chim sợ cành cong, cành lá rung chuyển dữ dội trong cú va chạm, nhưng đổi lại chỉ là một tiếng "ầm" như sấm rền — không có sự hoan lạc của vụ nổ, không có sự tẩy lễ của biển lửa.

Thiên thạch lăn trên thảm rêu ẩm ướt, bề mặt nứt nẻ như làn da thiếu nữ, từ những khe nứt rỉ ra ánh huỳnh quang xanh thẫm u uất, như dòng máu nóng đang thức tỉnh trong huyết quản.

Vết nứt đột nhiên ngoác rộng, một sinh vật kích thước bằng quả trứng gà từ bên trong trườn ra, thân thể nhớp nháp như sên, nhưng trên lưng lại phủ đầy vảy rắn, nhẵn bóng như gương, nhấp nháy ánh bạc dâm mị dưới ánh trăng. Nó — sinh vật không xác định này, tạm gọi bằng cái tên đó — chậm rãi ngẩng "đầu" lên, các tế bào cảm quang giống như vô số con mắt khát máu, tham lam nuốt chửng địa hình xung quanh: bóng cây vặn vẹo, lá rụng thối rữa, dải bạc của dòng suối xa xa. Cơ quan miệng của nó đóng mở, phát ra sóng âm "gulu... gulu...", tựa như tiếng thì thầm của tình nhân, nhưng lại mang theo tiếng vọng của cái chết.

Sóng âm này lan tỏa như mạng nhện, dò tìm mọi sinh linh trong vòng mười cây số: đôi cánh run rẩy của loài chim, sự luồn lách của côn trùng, ánh vảy lấp lánh của đàn cá. Cơn khát khao như ngọn lửa thiêu đốt thân xác — nó cần nuốt chửng, cần tái sinh. Phía sau, tiếng móng vuốt vụn vặt gõ nhịp như nhịp tim.

Một con sóc nhảy nhót lao đến, chiếc đuôi xù bông như một lá cờ hồng, đung đưa nhẹ nhàng. Chiếc mũi nhỏ của nó ghé sát vào lớp vảy của sinh vật lạ, ngửi mùi tanh mặn quỷ dị kia, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự hiếu kỳ ngây thơ. Chiếc vuốt nhỏ của nó thử cào cào, đệm thịt hồng hào lướt qua lớp vảy nhẵn nhụi, giống như bàn tay đứa trẻ vuốt ve khuôn mặt của người lạ.

Khoảnh khắc ấy, thế giới ngưng đọng. Thân thể sinh vật lạ vặn vẹo như một chiếc roi, đột ngột quay ngoắt lại, động tác nhanh như mãng xà độc lao ra khỏi hang. Vô số xúc tu phun trào từ phần dưới cơ thể — thon dài, dính nhớp, đầy gai ngược, giống như những chiếc roi gai sống dậy, lập tức quấn chặt lấy con sóc.

Xúc tu siết chặt từng lớp, tứ chi, thân mình, cuống họng, không nơi nào thoát khỏi. Gai ngược cắm sâu vào lông da, xé rách lớp biểu bì, máu tươi phun trào như suối, nhuộm đỏ lớp vảy bạc thành một màu đỏ thẫm kinh hoàng.

Đôi mắt con sóc lồi hẳn ra, đồng tử co rụt lại thành mũi kim tuyệt vọng, nó rít lên: "Chíp chíp!!! Chíp — !!!" Âm thanh như thủy tinh vỡ vụn, xé lòng nát óc, mang theo nỗi sợ hãi và đớn đau nguyên thủy. Cái miệng nhỏ há to đến cực hạn, lộ ra nướu răng đen sì, chiếc lưỡi co giật thè ra ngoài, nước mắt lẫn tia máu lăn dài trên má.

Thân thể nó như một con búp bê vải điên cuồng, vặn vẹo, co giật, những chiếc vuốt nhỏ cào cấu điên cuồng trên lớp vảy, vạch ra những vệt máu dài, móng vuốt bật gãy, máu tươi bắn tung tóe như mưa.

Sinh vật lạ dửng dưng không chút động lòng, lạnh lùng như một cỗ máy. Nó bắt đầu bữa tiệc ngấu nghiến: xúc tu như dao phẫu thuật đâm sâu vào tai, khuấy đảo vách trong ống tai, xé toạc các dây thần kinh, máu từ lỗ tai chảy ra ròng ròng, đầu con sóc run rẩy dữ dội, khuôn mặt vặn vẹo thành một bóng ma dữ tợn — lông mày dựng ngược, cánh mũi phập phồng, đôi mắt tụ máu thành hai viên hồng ngọc.

Một xúc tu khác cạy mở cái miệng nhỏ, tiến sâu vào cổ họng, cào xé khí quản, lá phổi như bị máy xay thịt nghiền nát, phát ra tiếng nổ "bùm bụp" ẩm ướt. Tiếng kêu của con sóc biến thành tiếng nghẹn ngào nghẹt thở "ọc... ọc...", khí quản vỡ nát, bọt máu phun ra từ khóe miệng, bắn tung tóe lên vảy của sinh vật lạ, giống như dầu thánh hiến tế. Ở phần dưới, cơ quan quy đầu phình to lao ra — thô ráp, phập phồng, bề mặt đầy gai ngược như răng sói, dữ tợn như những chiếc đinh địa ngục.

Nó nhắm thẳng vào âm đạo con sóc, đâm mạnh vào trong, xé rách lớp thịt non, máu tươi tuôn ra như vỡ đê, hòa lẫn với dịch nhầy thành một thứ nước sền sệt màu hồng. Thân thể con sóc uốn cong như bị điện giật, xương sườn gãy "rắc", nội tạng dịch chuyển, nỗi đau đớn như vạn tiễn xuyên tâm. Nó ra sức giãy giụa, chiếc vuốt nhỏ cắm sâu vào thân thể sinh vật lạ, giật phăng những chiếc vảy, lộ ra lớp thịt nát bấy bên dưới, nhưng các xúc tu quấn ngược trở lại, găm sâu hơn vào tận tủy xương, nghiền nát các khớp.

Quy đầu điên cuồng dập nát, mang theo thịt vụn và những cục máu đông, vách âm đạo bị bóc tách từng lớp, phát ra tiếng "bạch bạch" dâm mị nhưng tàn bạo. Biểu cảm của con sóc sụp đổ hoàn toàn: đôi mắt trợn ngược, chỉ còn lại lòng trắng như cá chết, cái miệng méo xệch thành hình chữ S, lưỡi thè ra ngoài, máu tươi chảy dọc theo cằm nhỏ xuống như chuỗi hạt đứt dây.

Nó từ hoảng loạn chuyển sang tuyệt vọng, cơ thể mềm nhũn, mặc cho bị chà đạp, khuôn mặt đẫm nước mắt và máu như một con búp bê sứ vỡ vụn. Sau vài phút tra tấn kéo dài như vô tận, sinh vật lạ phun trào cao trào: tinh hoa đặc quánh như dung nham đổ vào bên trong, thiêu đốt vách trong, bụng con sóc phình to như sản phụ, các mạch máu dưới da nổ tung, để lại những vết bầm tím loang lổ.

Các xúc tu kích hoạt, hút sạch như một bữa tiệc háu ăn: chúng chui vào từng lỗ chân lông, từng tấc gân cốt, hút cạn chất dinh dưỡng, cơ bắp chảy ra như sáp, xương cốt giòn vụn thành bột, lớp da quắt lại thành một miếng da thú nhăn nheo. Đôi mắt con sóc trống rỗng như hố đen, cơ thể từ một quả cầu lông hoạt bát teo tóp thành xác khô, bên trong trống rỗng như một cái vỏ không, chỉ còn một vệt máu treo lủng lẳng nơi khóe miệng, như lời tố cáo và sự oán hận cuối cùng. "Khuôn mặt" của nó đông cứng trong nỗi kinh hoàng vĩnh cửu: nếp nhăn sâu hoắm giữa chân mày, khuôn miệng há hốc mãi mãi, giống như một lời nguyền rủa không lời.

Sinh vật lạ trượt xuống khỏi xác khô, thân thể phình to bằng kích thước con sóc. Nó nuốt chửng DNA, cơ thể rung lên một cái rồi biến hình: đuôi lông xù, tứ chi, cái đầu tròn — ngụy trang hoàn hảo. Nó lại phát ra sóng âm "gulu... gulu...", bắt được ánh sáng cách đó vài cây số, bị thu hút như nam châm. Nó không biết đó là trại của con người, nhưng vẫn bò theo bản năng. Cần thêm nhiều... xương thịt... tiến hóa.

Sinh vật lạ hóa thành con sóc, móng vuốt lặng lẽ lướt qua lối mòn trong rừng, xúc tu dưới vảy khẽ run lên, tiết ra dịch nhầy hưng phấn. Đến bụi rậm cách đó ba trăm mét, nó ẩn nấp như một vật thể chết, các tế bào cảm quang tham lam nuốt chửng những con mồi trong ánh lửa.

Hai người phụ nữ: Nana tóc vàng, 20 tuổi, 168cm, khuôn ngực cúp D như quả chín đung đưa trong ánh lửa, khuôn mặt thuần khiết như sứ, đôi mắt long lanh nước, khi cười lộ hàm răng trắng như vỏ sò; chị Cầm tóc đen, 25 tuổi, 170cm, đường cong như rắn, tóc ngắn ôm sát cổ, trong vẻ chín chắn quyến rũ giấu một tia mệt mỏi, nếp nhăn nơi khóe mắt kể câu chuyện cay đắng chốn công sở.

Họ đang ăn uống trong lều, tiếng cười nói như chuông bạc, hoàn toàn không biết tử thần đã cận kề. "Chị Cầm, hai người quen nhau bao lâu rồi ạ?"

"Gần nửa năm rồi, làm chung một công ty, cũng chỉ là thường xuyên cùng xử lý mấy việc trong công việc, rồi cứ thế từ từ thân thiết thôi."

Chị ngập ngừng một chút, ánh mắt dịu dàng đặt lên người Nana, ấm áp như một người chị, "'Nana', đợi em học xong đại học thì có lý tưởng gì không?"

"Vẫn còn hai năm nữa cơ, nhưng nếu tốt nghiệp rồi, em muốn đi nước ngoài tu nghiệp một chút, đổi một nơi khác để sống cũng tốt mà." Trong lòng cô ảo tưởng: bầu trời xanh mây trắng, làn gió tự do, rũ bỏ xiềng xích của cha mẹ.

Chị Cầm bĩu môi, biểu cảm ghen tị đầy اغ điệu, lông mày rướn lên, khóe miệng trễ xuống thành một đường cong giễu cợt, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ. "Tiểu thư nhà giàu có khác, muốn đi đâu là đi đó bất chấp mưa gió, thật đáng ghen tị quá đi."

"Chị Cầm, chị đừng có đùa với em nữa, chị cũng là người có lương năm tiền triệu mà còn than nghèo trước mặt em."

Đùa giỡn đến nửa đêm, lửa tắt nến lay động trong lều. Chị Cầm day day thái dương, thở dài: "Ngày mai chị còn họp, ngủ sớm thôi." Nana gật đầu, hai người chui vào túi ngủ, hơi thở dần trở nên đều đặn.

Hai tiếng sau ————

Sinh vật lạ ngửi thấy hơi thở yếu ớt — thời cơ đến. Nó bò lại gần, đi vòng quanh, không có lối vào, miệng tiết ra dịch ăn mòn, chiếc lều kêu "xèo xèo" chảy ra một cái lỗ, như làn da bị nung bỏng. Nó chui vào, tỏa ra một làn khí bí ẩn: làn sương như thuốc kích dục xâm nhập vào tâm phế, vài phút sau cả hai hôn mê sâu, khuôn mặt an lành nhưng lại ửng hồng.

Sinh vật lạ quay sang chị Cầm, trườn lên cổ chân, xúc tu như ngón tay tình nhân vuốt ve bắp chân, đùi trong, làn da ấm áp mịn màng run rẩy.

"Ưm~ ưm ưm ưm..." Chị Cầm mê sảng, đôi mày khẽ nhíu, làn môi run rẩy, đôi má như hoa đào nở rộ, giấc mơ trong lòng: (Anh ơi... tay anh, nóng quá...)

Nó chui vào trong quần lót, xúc tu thô bạo vạch ra, quy đầu phình to — to lên gấp mấy lần, gai ngược như gai nhọn, gân xanh nổi cuồn cuộn. Nhắm thẳng vào âm đạo, đâm mạnh vào trong xé rách lớp thịt vách, dương vật lấp đầy âm đạo. Thân hình chị Cầm uốn cong, âm đạo co thắt siết chặt.

"A~ Anh ơi sướng quá a a..." Chị kêu lên trong mơ, giọng nói kiều mị vỡ vụn, khuôn mặt vặn vẹo vì sung sướng: đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài ướt át, khóe miệng nhếch lên một đường cong thỏa mãn, những giọt mồ hôi lăn dài vào hõm cổ.

Sóng triều trong lòng: (Anh ơi... a a a... sâu thêm chút nữa... ưm ưm a a... lấp đầy em đi... trống rỗng quá...) Sinh vật lạ tham lam, tăng tốc dập nát như máy đóng cọc, quy đầu nghiền nát điểm G, kéo theo tiếng "bạch bạch" của dâm thủy. Xúc tu lần tìm hạt lựu, nắn bóp kéo giật, như đang giày vò một món bảo vật.

"Anh ơi anh chạm vào chỗ đó của em sướng quá, em muốn nữa a~ a a..." Chị Cầm hét lên, cao vút như tiếng khóc, cơ thể run rẩy điên cuồng, khuôn ngực nảy lên như sóng trào, khuôn mặt sụp đổ trong cực khoái: cái miệng há hốc thở ra hơi nóng, chân mày nhíu chặt thành rãnh sâu, nước mắt tràn nơi khóe mắt, răng cắn chặt môi dưới rỉ máu.

Cao trào trong lòng như núi lửa phun trào: (Sướng chết mất... chết mất thôi a a a... anh ơi... đâm em đi... hộc hộc a a a...) Nó nhét xúc tu vào hạt lựu, hút sạch dịch thủy như ma cà rồng, vách thịt bị bóc tách từng lớp, máu tươi bắn tung tóe lên quần lót.

Cao trào phun trào, toàn thân chị co giật như lên cơn động kinh, khuôn mặt tái mét vặn vẹo, đôi mắt trợn ngược, cái miệng méo xệch sùi bọt mép, tiểu tiện mất kiểm soát hòa lẫn với tinh dịch. Tiếp tục dập nát, đợt thứ hai: quy đầu nở to kẹt chặt vào tử cung, va đập mạnh mẽ như búa bổ. "A a~ a a a..." Chị rống lên một cách bất lực, giọng khàn đặc như ma quỷ, mặt xám như tro, gân xanh nổi đầy cổ, khoái cảm tuyệt vọng trong lòng: (Lại tới nữa rồi... vỡ vụn mất thôi... tha cho em... hộc a a a... nhưng lại muốn nhiều hơn nữa... hộc hộc ưm ya a a...) Sinh vật lạ rút gậy thịt ra, ướt sũng bò xuống cơ thể Nana, nhưng vì đã no căng nên dừng lại. Thân hình nó phình to bằng con mèo: răng nanh lởm chởm, sáu chân dạng gián, không cánh. Rồi lại biến trở về hình dáng con sóc cuộn tròn ngủ.

Ngày hôm sau, ánh ban mai như màn sương mỏng thấm qua khe hở của lều, không khí thoang thoảng mùi trong lành của sương sớm và nhựa thông, nhưng vẫn không giấu nổi một tia tanh ngọt ẩn hiện — đó là dư vận của tinh dịch và dịch thể còn sót lại từ đêm qua.

Đúng bảy giờ, tiếng chuông báo thức vang lên như tiếng chim hót sắc nhọn, "bính bính bính bính —" chói tai và vô tình, xé toạc sự yên bình bên trong căn lều.

Nana dụi đôi mắt ngái ngủ, chậm rãi ngồi dậy từ trong túi ngủ, mái tóc cô rối bù như một tổ chim bị gió thổi tơi tả, những lọn tóc vàng rối rắm quấn vào nhau, bết chặt trên vầng trán đẫm mồ hôi.

Cô vươn vai một cái thật dài, bầu ngực cúp D trước ngực khẽ đung đưa dưới lớp váy ngủ mỏng manh, phát ra tiếng ma sát khe khẽ của vải vóc. Khuôn mặt vẫn còn nét mơ màng của giấc ngủ, làn môi hồng hào khẽ bĩu ra, hàng lông mi rung rinh như cánh bướm.

Cô quay đầu nhìn sang chị Cầm bên cạnh, giọng nói dịu dàng như gió xuân lướt qua mặt, mang theo một chút nũng nịu quan tâm: "Chị Cầm ơi, dậy thôi nào, không phải chị còn phải đến công ty họp sao? Mặt trời chiếu đến mông rồi kìa."

Thân thể chị Cầm như bị nghìn cân khối chì đè nặng, từng tấc cơ bắp đều đau nhức như bị tảng đá lớn nghiền qua, trong xương tủy giống như chứa đầy than hồng, thiêu đốt các dây thần kinh của chị. Chị gượng mở hai mắt, đôi mắt vốn dĩ sáng ngời nay vằn vện tia máu, bò đầy lòng trắng như mạng nhện, khuôn mặt nhợt nhạt không một giọt máu như bóng ma, làn môi khô nứt khẽ run rẩy, chân mày nhíu chặt thành một nếp nhăn sâu hoắm, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi lạnh dày đặc.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.