3 Tiểu Tuyết phong cách cổ trang: Sự lụi tàn của báo thù và sự khởi đầu của tuyệt vọng
Đêm tối như mực, mây đen sà thấp, bao trùm phủ thái thú trong một bầu không khí im lìm như chết. Ánh đèn le lói hắt ra từ ô cửa sổ chạm khắc, soi tỏ nơi sâu thẳm của hành lang, nhưng cũng khiến những bóng râm trở nên sâu thẳm hơn. Tiểu Tuyết, một cô gái mặc phục trang tỳ nữ bằng vải thô, lúc này tim đập liên hồi như đánh trống, lòng bàn tay rỉ ra mồ hôi lạnh. Nàng nắm chặt cây đoản kiếm nhỏ trong ống tay áo, cảm giác lạnh lẽo không làm nàng tỉnh táo lại, ngược lại càng khiến quyết tâm báo thù của nàng thêm kiên định.
Tiểu Tuyết sinh ra trong một gia đình bách tính bình thường, đáng lẽ phải có một cuộc sống an ổn bình lặng. Tuy nhiên, một tai họa bất ngờ ập đến đã khiến gia đình nàng tan nát trong phút chốc, cha mẹ chết thảm dưới sự bạo chính của thái thú. Khi còn nhỏ tuổi, nàng đã tận mắt chứng kiến tất cả những điều này, hạt giống thù hận từ đó cắm rễ sâu trong lòng. Nàng biết bản thân trói gà không chặt, càng không biết võ nghệ, nhưng vì mối thù máu sâu tựa biển kia, nàng cam nguyện ngụy trang thành một tỳ nữ hèn mọn nhất, ẩn nấp bên cạnh kẻ thù, chỉ để tìm kiếm một cơ hội sống mong manh.
Nàng dựa vào tâm trí linh hoạt và lòng can đảm hơn người, từng bước một tiếp cận nơi ở của thái thú. Trong không khí vương vất mùi hương trầm xa hoa, hoàn toàn lạc lõng với khí chất mộc mạc trên người nàng. Mỗi một bước đi đều như dẫm trên lưỡi dao, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ tan xương nát thịt.
Cuối cùng, nàng đã nhìn thấy cánh cửa phòng đóng chặt kia, hơi thở của kẻ thù đã ở ngay gang tấc. Tiểu Tuyết hít một hơi thật sâu, đè nén sự sợ hãi và run rẩy trong lòng, lặng lẽ lẻn vào.
Thái thú đang ở một mình trong phòng phê duyệt công văn, thân hình béo phì của lão dưới ánh nến trông càng thêm mũm mĩm, những thớ thịt ngang trên mặt khẽ rung động theo nhịp thở. Trong mắt Tiểu Tuyết bùng lên ngọn lửa giận ngút trời, nàng biết đây là cơ hội duy nhất và cũng là tốt nhất. Nàng lao mạnh lên phía trước, cây đoản kiếm trong tay đâm thẳng vào tim thái thú!
Tuy nhiên, nàng rốt cuộc cũng chỉ là một nữ tử bình thường, chưa từng luyện qua bất kỳ chiêu thức nào. Động tác của nàng trông thật vụng về và lóng ngóng.
Thái thú tuy đắm chìm trong tửu sắc, nhưng nhiều năm ngồi ở ngôi cao, cũng từng trải qua không ít sóng gió. Ngay khoảnh khắc đoản kiếm sắp đâm vào, lão dựa vào sự cảnh giác nhiều năm qua, thân mình nghiêng mạnh sang một bên, đoản kiếm sượt qua xương sườn của lão, chỉ để lại một vệt máu nông.
"Kẻ nào?!" Thái thú Lưu Đức gầm lên một tiếng, lão kinh hoàng ngã ngồi xuống đất, thịt mỡ trên mặt vặn vẹo vì giận dữ và sợ hãi.
Sắc mặt Tiểu Tuyết lập tức trắng bệch, nàng biết mình đã thất thủ. Chưa kịp để nàng phản ứng, cửa phòng đã bị đá văng, mấy tên hộ vệ mặc áo giáp hung hãn như hổ đói lao vào. Chúng nhanh chóng khống chế Tiểu Tuyết, đè nàng xuống đất. Đoản kiếm rơi choang một tiếng xuống sàn, phát ra âm thanh thanh thúy, nghe đặc biệt chói tai trong đêm tĩnh mịch.
Tiểu Tuyết bị các hộ vệ thô bạo ép chặt, mặt đất lạnh ngắt áp sát vào gò má đang run rẩy của nàng. Nàng nhìn cây đoản kiếm ở ngay gang tấc nhưng lại xa tận chân trời, lòng đau như tro nguội. Báo thù thất bại rồi, nàng không những không báo được thù cho cha mẹ, ngược lại còn đẩy chính mình vào chỗ chết. Một cảm giác tuyệt vọng to lớn dâng lên trong lòng, nước mắt làm nhòa đi đôi mắt nàng.
Thái thú Lưu Đức hoàn hồn lại từ cơn kinh hoàng, thân hình béo phì của lão đứng dậy dưới sự dìu đỡ của hộ vệ, khuôn mặt đầy vẻ nham hiểm. "Gia hỏa nào dám ám sát bản quan! Người đâu, áp giải ả xuống cho ta, tra tấn nghiêm ngặt! Bản quan muốn xem xem, rốt cuộc là kẻ nào sai khiến con tiện tỳ không biết sống chết này!" Giọng nói của thái thú Lưu Đức vang vọng trong phòng, mỗi một chữ đều như một nhát búa nặng nề, nện mạnh vào tim Tiểu Tuyết.
Thái thú Lưu Đức đang bừng bừng tức giận tiện tay chộp lấy một chén trà trên bàn, ném mạnh về phía Tiểu Tuyết. Chén trà xé gió lao đến, Tiểu Tuyết nhắm mắt lại theo bản năng, nhưng lại cảm thấy chén trà không ném trúng mình. Chỉ nghe một tiếng "bộp", chén trà đập mạnh vào vai tên hộ vệ đang đè giữ Tiểu Tuyết, khiến hắn phát ra một tiếng rên hừ hừ. Tuy nhiên, nước trà nóng trong chén lại đổ hết lên mặt Tiểu Tuyết, một dòng chất lỏng ấm áp chảy dài xuống gò má nàng.
Nước trà nóng đã rửa sạch hoàn toàn lớp trang điểm ngụy trang trên mặt Tiểu Tuyết, sau khi lớp bụi đen thô ráp và màu vàng sẫm trôi đi, lộ ra lại là một khuôn mặt kiều diễm trong trẻo, xinh đẹp, làn da mịn màng như có thể vỡ ra được. Ánh mắt vốn dĩ bị cố ý kìm nén của nàng, lúc này dưới sự gột rửa của nước trà, đôi mắt hạnh kia trông càng thêm trong veo mị hoặc, đuôi mắt hơi xếch lên, mang theo một vẻ đáng thương khiến người ta nhìn mà sinh lòng trắc ẩn. Những lọn tóc ướt đẫm dính vào hai bên má, càng làm nổi bật vẻ nhỏ nhắn đáng yêu, khiến người khác phải xót thương.
Thái thú Lưu Đức vốn dĩ đang bất mãn với sai sót của hộ vệ, nhưng lại vô tình liếc thấy dung nhan thật sự của Tiểu Tuyết sau khi rửa sạch lớp trang điểm, khuôn mặt béo phì của lão lập tức lộ ra biểu cảm phức tạp giữa kinh ngạc và tham lam. Trong ánh mắt lão lóe lên tia sáng dâm tà, cơn giận tích tụ trước đó bỗng chốc tan biến phần lớn, thay vào đó là một ham muốn chiếm hữu mãnh liệt.
Lão chậm rãi cúi người xuống, ngó lơ tên hộ vệ đang ôm vai bên cạnh, cầm lấy một chiếc khăn lụa sạch trên bàn, đích thân đi đến trước mặt Tiểu Tuyết. Chiếc khăn lụa đó chạm nhẹ vào gò má ẩm ướt của Tiểu Tuyết, động tác của thái thú Lưu Đức trông có vẻ dịu dàng, nhưng thực chất lại mang theo một sự xem xét không thể kháng cự. Lão dùng khăn lụa lau chùi nước trà và lớp trang điểm còn sót lại trên mặt Tiểu Tuyết một cách tỉ mỉ và chậm rãi, từng chút từng chút một, như thể đang thưởng thức một món bảo vật hiếm có trên đời.
"Mỹ nhân nhi, quả là một dung mạo thanh tú xinh đẹp làm sao. Tỳ nữ xinh đẹp trong phủ bản quan vô số, nhưng chưa từng thấy giai nhân nào thoát tục như nàng." Giọng nói của thái thú Lưu Đức trở nên trầm xuống và đầy quyến rũ, ánh mắt lão không hề che giấu mà lướt qua thân hình nhỏ nhắn đáng yêu của Tiểu Tuyết, trong mắt toàn là sắc dục trần trụi.
Tiểu Tuyết bị ánh mắt nhờn nhợt mỡ của lão nhìn chằm chằm đến mức toàn thân lạnh toát, trong lòng buồn nôn cồn cào. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác buồn nôn khi chiếc khăn lụa lướt qua da thịt, cũng như sự khao khát như thú săn mồi trong mắt lão. Nàng nhắm chặt mắt lại, cơ thể run rẩy nhẹ vì cực kỳ sợ hãi và ghê tởm. Nàng biết, lần thất thủ này của mình, không những không báo được thù, ngược lại còn đẩy bản thân vào hoàn cảnh vực thẳm sâu hơn.
Thái thú Lưu Đức thấy Tiểu Tuyết nhắm chặt hai mắt, dáng vẻ đáng thương đó càng kích thích thú tính trong lòng lão. Lão cười khẽ một tiếng, dùng chiếc khăn lụa vừa lau qua mặt Tiểu Tuyết, nhẹ nhàng nhưng có phần thô lỗ, quẹt qua đôi môi đang run rẩy của nàng.
"Đừng sợ mà, tiểu mỹ nhân nhi. Bản quan làm sao nỡ làm tổn thương thân thể non nớt như thế này của nàng. Thân nàng đã tự dâng đến cửa, bản quan tự nhiên sẽ tốt mực 'yêu thương' nàng rồi." Trong giọng điệu của lão mang theo sự ám chỉ khiến người ta nổi da gà.
Trái tim Tiểu Tuyết lập tức chìm xuống đáy vực. Nàng biết, mình hoàn toàn tiêu đời rồi. Từ một kẻ báo thù, biến thành một con cừu non thây kệ người ta thọc huyết.
Trong ánh mắt thái thú Lưu Đức tỏa ra tia sáng tham lam, lão cúi người xuống, khuôn mặt béo ngậy kia gần như áp sát vào má Tiểu Tuyết. Một mùi rượu nồng nặc đến mức buồn nôn hòa lẫn với hương trầm sực vào mũi, khiến Tiểu Tuyết gần như ngạt thở.
"Nàng tên là gì?" Giọng lão trầm xuống, mang theo một tia áp lực không thể khước từ.
Tiểu Tuyết nghiến chặt răng, từ chối trả lời. Sự im lặng của nàng dường như đã chọc giận thái thú Lưu Đức, nụ cười trên mặt lão lập tức biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng u ám.
"Không nói? Tốt lắm. Bản quan có thừa cách để khiến nàng phải mở miệng." Lão quay đầu nhìn các hộ vệ bên cạnh, giọng điệu mang theo ý ra lệnh, "Đưa tiểu mỹ nhân nhi này đến thiên sảnh, hầu hạ cho tốt. Không có sự cho phép của bản quan, không ai được phép chạm vào một sợi lông tơ của nàng!"
Các hộ vệ nghe vậy, lập tức hiểu ý. Chúng thô bạo đỡ Tiểu Tuyết dậy từ dưới đất, không còn đè nén như trước nữa, nhưng cũng không cho nàng bất kỳ cơ hội phản kháng nào. Hai tay Tiểu Tuyết bị trói phía sau lưng, thân hình yếu ớt bị chúng nửa dìu nửa kéo đi qua từng dãy hành lang. Mỗi một bước đi, đều giống như đang tiến về phía vực sâu không đáy.
Thiên sảnh là một gian phòng bài trí xa hoa, trong không khí vương vất mùi hương phấn son nồng nặc, trên bàn bày biện đủ các loại hoa quả bánh ngọt. Các hộ vệ ném Tiểu Tuyết lên một chiếc giường La Hán mềm mại, cơ thể Tiểu Tuyết lún vào trong đó, không thể cử động. Sau đó, chúng cung kính lui ra ngoài, chỉ để lại một mình Tiểu Tuyết trong căn phòng trống trải.
Tiểu Tuyết vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng lại phát hiện cổ tay bị dây thừng trói chặt cứng, mỗi một cử động đều mang lại cơn đau nhói thấu xương. Nàng nhìn quanh bốn phía, sự bài trí lộng lẫy hình thành một sự mỉa mai tương phản với bộ y phục giản dị của nàng. Nàng biết, mình đã trở thành chim trong lồng, cá trên thớt của thái thú Lưu Đức.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, mỗi một khắc đều giống như sự giày vò dài đằng đẵng. Tiểu Tuyết nghe tiếng bước chân truyền đến từ bên ngoài, mỗi một tiếng động đều khiến tim nàng đập nhanh hơn. Nàng không biết thái thú Lưu Đức sẽ làm gì với mình, nhưng nàng biết, thứ chờ đợi nàng tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.
Không biết đã qua bao lâu, cửa phòng thiên sảnh bị khẽ đẩy ra, thân hình béo phì của thái thú Lưu Đức lại xuất hiện ở cửa. Lão đã thay một bộ trường bào bằng lụa là xa hoa, trên mặt mang theo nụ cười nhờn nhợt mỡ, trong mắt đầy vẻ thỏa mãn như thợ săn bắt được con mồi.
Lão chậm rãi đi về phía Tiểu Tuyết, mỗi một bước đi đều như đang nện vào tim Tiểu Tuyết. Tiểu Tuyết cảm thấy máu toàn thân như đông cứng lại, nàng muốn trốn, nhưng không có nơi nào để trốn.
"Mỹ nhân nhi, sao còn căng thẳng thế này?" Giọng nói của thái thú Lưu Đức mang theo một sự dịu dàng đến mức buồn nôn, lão đưa bàn tay béo phì ra, nhẹ nhàng vuốt ve những lọn tóc của Tiểu Tuyết xõa trên giường. "Nàng xem xem, bản quan đã chuẩn bị cho nàng một nơi tốt thế này, chẳng phải thoải mái hơn cái nơi quỷ quái trước kia của nàng nhiều sao."
Cơ thể Tiểu Tuyết bỗng chốc cứng đờ vì sự đụng chạm của lão, trong lòng lại một phen nhào lộn cồn cào. Nàng nhắm chặt hai mắt, khóe mắt rỉ ra nước mắt.
"Khóc cái gì chứ? Bản quan làm sao nỡ để nàng rơi lệ." Thái thú Lưu Đức nhẹ nhàng gạt lọn tóc trước trán Tiểu Tuyết ra, lộ ra vầng trán nhẵn nhụi của nàng. "Thân thể non nớt như thế này của nàng, sinh ra vốn là để được bản quan tốt mực yêu thương mà. Mắc mớ gì vì những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể kia mà làm mất hứng thú của bản quan?"
Lão không đợi Tiểu Tuyết trả lời nữa, mà trực tiếp ngồi xuống bên giường, thân hình nặng nề đó khiến chiếc giường La Hán phát ra tiếng kêu cọt kẹt nhỏ. Thái thú Lưu Đức đưa tay ra, chậm rãi cởi cúc áo cổ của Tiểu Tuyết. Ngón tay béo phì của lão vụng về chạm vào chiếc cổ thon thả của Tiểu Tuyết, cảm giác thô ráp đó khiến Tiểu Tuyết cảm thấy ghê tởm.
"Tiểu mỹ nhân nhi như nàng, trước kia bản quan chưa từng thấy qua. Hôm nay có thể được chiêm ngưỡng dung nhan thật của nàng, cũng coi như là phúc khí của bản quan." Thái thú Lưu Đức lẩm bẩm nói như tự ngôn tự ngữ, ánh mắt lão càn rỡ quét qua quét lại trên cơ thể Tiểu Tuyết.
Y phục của Tiểu Tuyết bị chậm rãi cởi ra, từng lớp từng lớp tuột xuống. Bộ đồ tỳ nữ bằng vải thô kia, lúc này trông thật chướng mắt, cản trở tầm nhìn của thái thú Lưu Đức. Khi y phục hoàn toàn cởi bỏ, thân hình nhỏ nhắn nhưng có đường nét lồi lõm của Tiểu Tuyết, cùng với khuôn ngực non nớt được bao bọc trong nội y, cứ thế phơi bày trần trụi dưới ánh mắt dâm tà của thái thú Lưu Đức.
Hơi thở của thái thú Lưu Đức trở nên dồn dập thô nặng, lão đưa bàn tay béo phì ra, thô bạo vuốt ve làn da non nớt của Tiểu Tuyết.
"Xem làn da này này, mọng nước làm sao..." Đầu ngón tay lão chậm rãi mơn trớn nơi xương quai xanh của Tiểu Tuyết, sau đó di chuyển xuống dưới, vuốt lên mép nội y của nàng. "Bản quan phải nếm cho thật tốt món 'mỹ vị' này của nàng mới được."
Cơ thể Tiểu Tuyết run rẩy dữ dội nơi bờ vực của cao trào, nàng cảm thấy nhục nhã, sợ hãi và một sự tuyệt vọng khôn cùng.
Nàng từng nghĩ đến việc báo thù cho cha mẹ, nhưng không ngờ cuối cùng bản thân lại lưu lạc đến bước đường này.
Thái thú Lưu Đức không chờ đợi nữa, lão lao mạnh cúi người xuống, đôi môi béo ngậy kia thô bạo áp lên làn môi mềm mại của Tiểu Tuyết. Tiểu Tuyết ngậm chặt miệng, liều mạng vùng vẫy, phát ra tiếng nấc kháng cự. Nhưng cơ thể nàng bị trói chặt, không có sức phản kháng, chỉ có thể cảm nhận chiếc lưỡi ấm áp và nhờn mỡ của lão, thô bạo cạy mở hàm răng nàng, tiến thẳng vào trong.
"Ưm... ưm...!" Trong cổ họng Tiểu Tuyết phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, khoang miệng nàng bị chiếc lưỡi của thái thú Lưu Đức càn quét một cách dã man, mỗi một góc ngách đều bị liếm loang thô lỗ. Một mùi tanh sực khiến người ta buồn nôn lấp đầy khoang miệng nàng, khiến nàng gần như ngạt thở.
Thái thú Lưu Đức nếm trải vị ngọt ngào trong miệng Tiểu Tuyết, tay lão cũng không hề rảnh rỗi. Lão thô bạo xé toạc nội y của Tiểu Tuyết, hai bầu vú non nớt lập tức nảy ra, hai hạt nhũ hoa hồng hào phía trên vì xấu hổ và kích thích mà khẽ cương nghị lên.
"Đúng là cực phẩm mà..." Thái thú Lưu Đức hừ trầm một tiếng, lão buông mạnh đôi môi Tiểu Tuyết ra, để nàng được thở dốc một hơi lớn, rồi vùi đầu vào trước ngực Tiểu Tuyết, ra sức bú mút hạt nhũ hoa non nớt của nàng. "Hạt nhũ hoa nhỏ này, thật sự là đủ độ nảy, mềm non đến mức tâm can bản quan cũng run rẩy theo!"
Cơ thể Tiểu Tuyết run rẩy dữ dội nơi bờ vực của cao trào, cảm giác khoái cảm bị bú mút thô bạo đó khiến nàng cảm thấy vừa tê vừa ngứa. Cơ thể nàng run rẩy dữ dội nơi bờ vực của cao trào, nàng cảm thấy nhục nhã, sợ hãi và một sự tuyệt vọng khôn cùng.
Thái thú Lưu Đức bú mút một lúc, rồi thô bạo lột sạch hoàn toàn y phục của Tiểu Tuyết, khiến thân hình nhỏ nhắn của nàng hoàn toàn phơi bày trước mặt lão. Lão không hề che giấu mà săm soi từng tấc da thịt trên cơ thể Tiểu Tuyết, từ vòng eo thon thả đến bờ mông tròn trịa, rồi đến vùng cấm địa riêng tư nhất kia.
"Mỹ nhân nhi, thật là thơm quá, để bản quan ngửi thử mùi hương trinh nữ mê người này xem nào!" Lão vùi mạnh đầu vào giữa hai chân Tiểu Tuyết, gò má béo ngậy kia thô bạo cọ xát vào vùng tư mật nhẵn nhụi của Tiểu Tuyết.
"Không... đừng mà..." Tiểu Tuyết phát ra tiếng rên rỉ vỡ vụn, cơ thể nàng vì sự xấu hổ và sợ hãi tột cùng mà run rẩy dữ dội. Nàng cảm thấy hơi thở ấm áp của lão phả vào nơi nhạy cảm nhất của mình, một luồng điện tê dại lập tức truyền khắp toàn thân.
Thái thú Lưu Đức không màng đến lời van nài của Tiểu Tuyết, lão thô bạo vạch hai chân đang khép chặt của Tiểu Tuyết ra, lộ ra vùng âm hộ non nớt ẩm ướt kia. Khúc thịt của lão lúc này đã cương cứng cao vút, gân xanh nổi lên, tỏa ra mùi vị tanh nồng của nam nhân thành thục. Lão thô bạo thúc khúc thịt của mình, tựa vào cửa âm đạo ẩm ướt của Tiểu Tuyết, rồi thúc mạnh một cái!
"A——!" Tiểu Tuyết phát ra tiếng hét xé lòng, một cơn đau nhói như xé rách lập tức ập đến, cơ thể nàng cong mạnh lên, nước mắt lập tức tuôn trào ra khỏi hốc mắt.
"Mẹ kiếp! Chặt thật đấy! Cái lỗ nhỏ này của nàng, vẫn còn là trinh nữ phải không?" Thái thú Lưu Đức hừ trầm một tiếng, sắc mặt vặn vẹo vì khoái cảm tột cùng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Lão chậm rãi nhưng kiên định, từng chút từng chút một, nhấn chìm toàn bộ khúc thịt của mình vào sâu trong âm đạo của Tiểu Tuyết! Cảm giác bị nong rộng, bị lấp đầy đó khiến cơ thể Tiểu Tuyết co giật dữ dội.
"Con đĩ lẳng lơ kia, xem cái lỗ nhỏ này của nàng xem, kẹp bản quan chặt thế này! Là muốn bản quan hầu hạ nàng cho thật tốt có phải không? Hửm?" Thái thú Lưu Đức thô bạo dập dình ra vào trong âm đạo của Tiểu Tuyết, mỗi một lần đều chạm đến nơi sâu nhất, khiến Tiểu Tuyết phát ra tiếng rên rỉ đau đớn mà dâm đãng.
"Ưm... a... không... sâu quá rồi..." Cơ thể Tiểu Tuyết run rẩy dữ dội nơi bờ vực của cao trào, nước mắt hòa lẫn với nước dâm làm nhòa đi tầm nhìn của nàng. Cảm giác bị xâm hại thô bạo đó khiến nàng cảm thấy nhục nhã và tủi nhục tột cùng, nhưng lại không thể kháng cự mà chìm đắm vào trong đó.
Thái thú Lưu Đức nhìn phản ứng dâm đãng của Tiểu Tuyết, nụ cười trên mặt càng thêm dữ tợn. Lão thúc mạnh một cái, hất cao cơ thể Tiểu Tuyết lên, rồi đẩy nhanh tốc độ dập dình, mỗi một lần đều mang theo tiếng nước nhếch nhác. Lão có thể cảm nhận được âm đạo khít khao của Tiểu Tuyết như dải lụa mềm mại bao bọc lấy khúc thịt của mình, hương vị đê mê đó khiến ngọn lửa dục vọng trong lão bùng cháy bừng bừng.
"Hàng lẳng lơ! Con đĩ! Cái lỗ nhỏ này của nàng đúng là mê người quá đi mất!" Thái thú Lưu Đức thô bạo gầm nhẹ, vòng eo lão như con dã thú không biết mệt mỏi mà nện xuống, thân hình béo phì đè nén khiến Tiểu Tuyết không thở nổi.
Ngay khi Tiểu Tuyết cảm thấy cơ thể mình sắp bị lão đập nát đến nơi, thái thú Lưu Đức phát ra một tiếng gầm thỏa mãn, rồi đem dòng tinh dịch nóng bỏng của mình, không hề giữ lại, bắn toàn bộ vào sâu trong tử cung của Tiểu Tuyết! Luồng chất lỏng nóng rực đó lập tức lấp đầy cơ thể nàng, mang lại một cảm giác căng phồng tột cùng và khoái cảm dâm đãng, khiến cơ thể Tiểu Tuyết cong mạnh lên, cao trào lại một lần nữa càn quét tới!
"Ưm a a a a——!" Tiếng thét của Tiểu Tuyết gần như muốn đâm toạc bầu trời, cơ thể co giật, run rẩy dữ dội trong cao trào, từng dòng nước dâm hòa lẫn với tinh dịch của lão từ trong âm đạo nàng phun bắn ra ngoài, hoàn toàn mất kiểm soát!
Thái thú Lưu Đức rút khúc thịt ra khỏi cơ thể Tiểu Tuyết, phát ra tiếng nước nhếch nhác. Lão nhìn dáng vẻ dâm đãng này của Tiểu Tuyết bị dập cho mềm nhũn trong cao trào, cơ thể không ngừng phun bắn nước dâm và tinh dịch, trên mặt nổi lên nụ cười thỏa mãn và tà ác.
"Đúng là tiêu hồn táng cốt mà... tiểu mỹ nhân nhi, thân thể nàng quả thực là mỹ vị." Thái thú Lưu Đức thở hồng hộc, cái bụng béo phì phập phồng lên xuống theo nhịp thở. Lão vẫn chưa thỏa mãn mà vuốt ve khúc thịt dính đầy tinh dịch của mình, sau đó, ánh mắt lão dời lên khuôn mặt đầy vệt nước mắt nhưng vẫn thanh tú của Tiểu Tuyết.
"Tuy nhiên, vẫn chưa xong đâu, tiểu mỹ nhân nhi." Giọng điệu của thái thú Lưu Đức mang theo một tia thú tính tồi tệ. Lão thô bạo túm lấy đôi tay đang bị trói của Tiểu Tuyết, lôi nàng dậy từ trên giường, ép nàng phải quỳ trước mặt mình.
Cơ thể Tiểu Tuyết loạng choạng vì sự mềm nhũn sau cao trào và sự khó chịu khi bị trói, nàng vô lực quỳ trên mặt đất lạnh ngắt, ánh mắt trống rỗng và tuyệt vọng.
Thái thú Lưu Đức không hề thương xót mà kéo đầu Tiểu Tuyết lại, dí khúc thịt dính đầy tinh dịch của mình vào sát miệng nàng.
"Há miệng ra, tiểu mỹ nhân nhi. Hầu hạ cho bản quan thoải mái đi." Giọng lão mang theo mệnh lệnh không thể nghi ngờ.
Sắc mặt Tiểu Tuyết lập tức trở nên càng thêm nhợt nhạt, nàng nhìn thanh thịt bẩn thỉu dính đầy dịch thể của chính mình kia, trong lòng lại một phen nhào lộn cồn cào. Tủi nhục, ghê tởm, tuyệt vọng như thủy triều dâng lên trong lòng. Nàng ngậm chặt miệng, nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi.
"Sao hả? Không muốn? Nàng tưởng nàng còn có quyền từ chối sao?" Thái thú Lưu Đức thô bạo bóp lấy cằm Tiểu Tuyết, ép nàng phải mở miệng ra, rồi không hề khách khí mà nhét khúc thịt của mình vào trong.
"Ưm... ưm...!" Cổ họng Tiểu Tuyết bị dị vật cưỡng ép nong rộng, cảm giác buồn nôn khiến nàng gần như muốn nôn mửa. Nước mắt nàng chảy ròng ròng, nhưng chỉ có thể bị ép ngậm lấy khúc thịt thô cứng đó.
Thái thú Lưu Đức thỏa mãn nhìn biểu cảm đau đớn và tủi nhục của Tiểu Tuyết, lão thô bạo dập dình trong miệng nàng, đem tinh dịch và nước bọt của mình hòa lẫn vào nhau, không ngừng rót vào sâu trong cổ họng nàng.
"Ngoan nào, mỹ nhân nhi, hầu hạ bản quan cho tốt. Như vậy, biết đâu bản quan sẽ cân nhắc tha cho nàng một mạng." Giọng nói của lão đầy rẫy sự dụ dỗ và lừa dối.
Tiểu Tuyết bị ép há to miệng, vụng về và đau đớn nuốt chửng tinh dịch và nước bọt của thái thú Lưu Đức. Nước mắt nàng như chuỗi ngọc đứt dây rơi lã chã, nhỏ giọt trên thanh thịt bẩn thỉu kia. Khoang miệng bị thô bạo nong rộng, nơi sâu trong cổ họng không ngừng bị thúc nện, cảm giác khiến người ta buồn nôn đó khiến nàng hận không thể chết ngay lập tức.
Khúc thịt của thái thú Lưu Đức khuấy động tùy ý trong khoang miệng ấm áp của Tiểu Tuyết, mỗi một lần ra vào đều mang theo tiếng nước nhếch nhác. Lão cảm nhận được sự uốn éo thụ động từ chiếc lưỡi của Tiểu Tuyết, cũng như sự nuốt nhả nơi sâu trong cổ họng, khoang cảm chưa từng có đó khiến thân hình béo phì của lão run rẩy dữ dội. Lão thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt của Tiểu Tuyết vì ngạt thở, điều này càng kích phát ham muốn ngược đãi của lão.
"Hút mạnh hơn nữa! Hãy để bản quan cảm nhận được sự nhiệt tình của ngươi!" Hắn thô bạo ra lệnh, bàn tay béo phệ ấn chặt sau gáy Tiểu Tuyết, khiến nàng không thể trốn thoát, chỉ có thể nuốt thứ thô kệch kia vào sâu trong cổ họng hơn nữa.
Gò má Tiểu Tuyết đỏ bừng vì nghẹn ngào và nghẹt thở kịch liệt, nước mắt cùng nước bọt hòa lẫn chảy dài nơi khóe miệng. Tầm nhìn của nàng nhòe đi, trong đầu ong ong hỗn loạn, chỉ còn lại cảm giác buồn nôn khi bị vật lạ chiếm cứ và nỗi đau đớn bị thúc đẩy thô bạo nơi sâu thẳm cuống họng. Nàng cảm thấy mình giống như một chiếc bình rách nát, liên tục bị lấp đầy nhưng không còn sức để chứa đựng.
Ngay vào lúc ý thức của Tiểu Tuyết gần như mơ hồ, thái thú Lưu Đức lại phát ra một tiếng rên rỉ thỏa mãn. Hắn mạnh mẽ thúc một phát, phun trào toàn bộ luồng tinh dịch đặc quánh vào sâu trong khoang miệng và cổ họng của Tiểu Tuyết! Dòng chất lỏng nóng rực ấy ngay lập tức lấp đầy khoang miệng nàng, bản năng của nàng muốn ngậm miệng lại nhưng đã bị thái thú Lưu Đức giữ chặt không buông.
"Nuốt xuống! Nuốt hết xuống cho bản quan!" Thái thú Lưu Đức hung ác ra lệnh, giọng điệu mang theo sự tàn nhẫn không thể kháng cự.
Dạ dày Tiểu Tuyết lại một lần nữa cuộn trào nhộn nhạo, nhưng nàng bị cưỡng ép phải nuốt xuống những dòng tinh dịch ghê tởm kia. Từng đợt chất lỏng tanh nồng trôi tuột xuống cổ họng, khiến toàn thân nàng run rẩy kịch liệt. Dạ dày nàng co thắt dữ dội, muốn nôn hết tất cả ra ngoài, nhưng lại bị thái thú Lưu Đức ấn chặt lấy.
Khi thái thú Lưu Đức cuối cùng cũng rút thứ thô kệch kia ra khỏi miệng Tiểu Tuyết, nàng không thể chịu đựng thêm được nữa, vội khom người xuống gập người nôn ọe nồng nặc. Thế nhưng, trong bụng nàng chẳng còn thứ gì để nôn ra cả, chỉ có dòng nước bọt hòa lẫn tinh dịch không ngừng tuôn ra.
Thái thú Lưu Đức nhìn dáng vẻ đau đớn khốn khổ, toàn thân run rẩy này của Tiểu Tuyết, trên mặt không hề có một chút thương hại, chỉ toàn là vẻ đắc ý và thỏa mãn. Hắn khinh miệt quệt thứ thô kệch ướt sũng kia lên những lọn tóc của Tiểu Tuyết, như thể đang lau chùi một vết bẩn.
"Hừ, đúng là loại tiện nhân không biết điều. Có điều, cơ thể của ngươi lại làm bản quan rất vừa lòng." Hắn thô bạo nâng cằm Tiểu Tuyết lên, buộc nàng phải nhìn thẳng vào mình. Ánh mắt hắn như loài rắn độc quét qua gương mặt thanh thuần non nớt của Tiểu Tuyết, cùng với đôi mắt hạnh vẫn còn vương vệt nước mắt chưa khô.
"Ngươi nhìn cái mặt này của ngươi xem, thanh thuần giống như một đứa trẻ, ai mà ngờ được cái miệng nhỏ này lại biết ngậm như vậy chứ? Hử?" Giọng điệu của thái thú Lưu Đức tràn đầy sự sỉ nhục và khinh miệt trần trụi, hắn chìa đầu ngón tay béo ú ra, xấu xa mơn trớn trên làn môi sưng đỏ của Tiểu Tuyết.
"Mấy con ả điếm ở thanh lâu kia, uốn éo làm dáng nửa ngày cũng không bằng cái miệng nhỏ này của ngươi làm bản quan dễ chịu. Con điếm nhỏ này của ngươi còn dễ dùng hơn cả kỹ nữ, đúng là loại tiện hóa sinh ra để bị chà đạp!" Hắn thô bạo chế giễu, mỗi một lời nói ra đều như một con dao, đâm nát chút tôn nghiêm cuối cùng của Tiểu Tuyết.
Cơ thể Tiểu Tuyết run lên bần bật, nàng cảm thấy sự nhục nhã và ghê tởm đã chạm đến đỉnh điểm. Nàng từng nghĩ mình là một chiến sĩ sinh ra để phục thù, giờ khắc này lại sa cơ thành một món đồ chơi để người ta tùy ý thao túng và nhục mạ bằng những lời lẽ bẩn thỉu. Trong mắt nàng không còn nước mắt nữa, thay vào đó là một sự trống rỗng chết chóc.
"Nhớ kỹ, bây giờ ngươi là đồ chơi của bản quan, sống chết đều do bản quan nắm giữ. Nếu còn dám có nửa điểm bất trung, bản quan nhất định sẽ khiến ngươi sống không được, chết cũng không xong!" Nói xong, thái thú Lưu Đức liền hất mạnh cằm Tiểu Tuyết ra, đứng dậy chỉnh đốn lại y phục của mình rồi nghênh ngang rời đi, chỉ để lại Tiểu Tuyết bị trói buộc, nằm rũ rượi trên mặt đất lạnh lẽo, khắp người nhếch nhác và nhục nhã thở dốc. Đôi môi nàng sưng vối, khóe miệng vẫn còn dính chút tinh dịch tàn dư, tỏa ra mùi tanh sặc sụa khiến người ta phát nôn.