24 "Lời Nguyền Tình Yêu Của Thiếu Gia Slytherin" 24
Draco Malfoy luôn có phong cách phô trương, đặc biệt là sau "buổi hẹn hò xa hoa kiểu quý tộc" vài ngày trước. Vào khoảnh khắc trọng đại cả đời chỉ có một lần này, anh tuyệt đối phải thể hiện tốt hơn nữa. Hơn thế, lời cầu hôn của anh phải là một sự kiện lãng mạn tầm cỡ thế kỷ trong thế giới phù thủy, phải hoành tráng và hoàn hảo hơn lời cầu hôn của bất kỳ quý tộc nào!
Vì mục đích này, anh đã huy động toàn bộ tài nguyên của gia tộc Malfoy, tự tay thiết kế một tòa lâu đài phép thuật lơ lửng giữa bầu trời đêm để làm địa điểm cầu hôn, đồng thể sử dụng ma pháp lên biển hoa hồng xung quanh lâu đài, khiến chúng phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ vào ban đêm, tựa như một biển sao huyền ảo.
Tuy nhiên, khi địa điểm đã được sắp xếp xong xuôi, Draco lại rơi vào trạng thái lo lắng chưa từng có. Anh bắt đầu nghĩ đến mọi khả năng tồi tệ nhất —
- "Vạn nhất Hermione từ chối thì sao?"
- "Liệu cô ấy có nghĩ khung cảnh này quá phô trương không?"
- "Nhỡ đâu cô ấy thấy mình quá kiêu ngạo, không đủ chân thành thì sao?"
Những suy nghĩ này khiến vị thiếu gia Malfoy vốn luôn bình tĩnh, tự tin bắt đầu cảm thấy bất an. Anh thậm chí không thể tập trung làm việc trong vài ngày liền, đến mức ngay cả gia tinh cũng nhận ra sự bất thường của anh.
"Cậu chủ, dạo này... tâm trạng cậu không được ổn định?" Gia tinh rụt rè hỏi.
Draco sa sầm mặt mày: "Nói bậy, ta chỉ đang cân nhắc làm sao để lời cầu hôn thêm phần hoàn hảo thôi!"
Thế nhưng, sự bực bội của anh vẫn không thể che giấu được. Cuối cùng, anh quyết định — dù thế nào đi nữa, kế hoạch cầu hôn phải tiến hành đúng như dự định. Draco Malfoy anh tuyệt đối không thể thua bất kỳ ai trong chuyện này!
---
Đêm trước ngày cầu hôn, Draco cả ngày đều tỏ ra lơ là, mất tập trung. Anh thậm chí còn từ bỏ thói quen uống rượu vang đỏ, mà ngồi trong thư phòng lật xem cuốn "Làm thế nào để lên kế hoạch cho một lời cầu hôn hoàn hảo", cố gắng tìm kiếm nguồn cảm hứng cuối cùng.
Đúng lúc này, Hermione đẩy cửa bước vào, nhướng mày nhìn anh: "Thiếu gia Malfoy, sao hôm nay anh yên lặng thế?"
Draco ngẩng đầu lên, nhìn nụ cười quen thuộc và đầy tự tin của cô, trái tim khẽ lỗi nhịp.
"... Không có gì." Anh vờ như lạnh lùng đáp lại, cố gắng để bản thân trông không giống một người đàn ông đang lo lắng đến phát điên.
Nhưng Hermione lại nhạy bén nhận ra điểm bất thường của anh. Cô mỉm cười tiến lại gần, vòng hai tay qua cổ anh, thì thầm hỏi: "Không phải là anh đang có kế hoạch mờ ám gì không thể tiết lộ đấy chứ?"
Cổ họng Draco khẽ thắt lại. Anh vốn luôn giỏi che giấu cảm xúc, nhưng lúc này lại phát hiện bản thân gần như không thể kiểm soát được sự căng thẳng trong lòng.
"Em nghĩ nhiều rồi." Anh ho nhẹ một tiếng, cố gắng chuyển chủ đề.
Tuy nhiên, Hermione dường như đã nhìn thấu anh hoàn toàn. Cô nhếch môi, khẽ nói: "Nếu anh đã tâm thần bất định như vậy... hay là để em giúp anh phân tán chú ý nhé?"
Giọng điệu của cô dịu dàng lại mang theo một chút quyến rũ. Draco lập tức nhận ra mình hoàn toàn không có khả năng từ chối. Khi đôi môi của Hermione chạm vào môi anh, mọi lo âu của anh đều bị quẳng ra sau đầu trong nháy mắt.
Hermione đứng sau lưng anh, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên vai anh, chậm rãi xoa bóp. "Vất vả rồi, thiếu gia Malfoy." Giọng điệu của cô mang theo một chút tinh nghịch, nhưng lực tay lại dịu dàng, tinh tế.
Draco thở phào một tiếng, để mặc cho những ngón tay của cô di chuyển trên các thớ cơ đang căng cứng của mình, cảm nhận sự thư giãn và an ủi đó. Tuy nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, chân mày anh khẽ nhíu lại, bởi vì kỹ thuật của Hermione dường như đã trở nên... có chút không đúng lắm.
Lòng bàn tay cô trượt từ vai xuống, vuốt dọc theo cánh tay săn chắc, cuối cùng dừng lại trên vòm ngực anh. Đầu ngón tay khẽ vẽ những vòng tròn, xoa bóp cơ ngực rắn rỏi của anh. "Hà..." Draco không tự chủ được mà bật ra một tiếng thở dốc trầm thấp, lúc này mới phát hiện hơi thở của mình đã trở nên dồn dập.
Bàn tay nhỏ nhắn của cô tiếp tục đi xuống, trượt dọc theo cơ bụng của anh, tỉ mỉ phác họa những đường nét của anh, di chuyển qua lại, nhẹ nhàng nhưng mang theo ý vị dò xét. Draco cảm thấy một sự rung động nào đó trong cơ thể bị khơi dậy. Khi đầu ngón tay cô vuốt dọc theo đường lằn ranh gợi cảm, hơi thở của anh rõ ràng khựng lại một nhịp.
Anh nhắm mắt chờ đợi, khao khát cô có thể tiếp tục khám phá sâu hơn xuống dưới, mong chờ sự chạm vào sắp sửa diễn ra. Tuy nhiên, vài giây trôi qua, anh vẫn mãi không cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay cô dừng lại nơi sâu kín nhất đang trỗi dậy của mình — cô dường như cố tình ngó lơ khát vọng đang trỗi dậy mạnh mẽ kia.
Draco nhíu mày, không nhịn được mà mở mắt ra, bắt gặp ngay đôi mắt đang lấp lánh ý cười tinh quái của Hermione. Cô cười một cách xảo quyệt, dường như hiểu rõ khát vọng của anh như lòng bàn tay, nhưng lại cố tình không cho anh bất kỳ sự thỏa mãn nào.
"Granger..." Giọng Draco khàn đặc, ánh mắt khẽ tối sầm xuống, "Em đang đùa với lửa đấy."
Hermione không nói gì, chỉ tao nhã đứng dậy, quay người muốn rời đi. Tuy nhiên, cô vừa mới bước ra một bước, Draco đã chộp lấy cổ tay cô, không chút do dự kéo lật cô lại, ôm lấy cô từ phía sau. Cánh tay săn chắc vòng chặt chẽ quanh eo cô, khiến cô áp sát vào cơ thể anh.
"Bây giờ, đến lượt em phải trả giá rồi." Giọng anh khẽ rơi bên tai cô, mang theo vài phần nguy hiểm.
Hermione còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm nhận được sự nóng bỏng của Draco đang áp sát phía sau cô, ma sát nhẹ nhàng qua lớp quần áo. "Ưm... hà..." Cơ thể Hermione khẽ run rẩy, không thể kháng cự lại sự kích thích về mặt giác quan này, hơi thở lập tức trở nên gấp gáp.
Động tác của Draco không hề vội vã, nhưng lại mang theo sự trêu chọc chuẩn xác, chậm rãi cọ xát qua lại trên đóa hoa mềm mại của cô, cố tình để cô cảm nhận được sự xâm lược nóng bỏng ấy. "Hà... không..." Hermione cắn môi thở dốc, nhưng không thể giấu được tiếng run rẩy trong giọng nói.
Tay anh luồn vào dưới tà váy cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn lên nơi nhạy cảm của cô, tỉ mỉ trêu đùa nơi mềm mại vốn đã ẩm ướt. "Cơ thể của em xem ra thành thật hơn cái miệng của em nhiều đấy." Draco cười trầm, giọng nói trầm thấp và lười biếng, đầu ngón tay cảm nhận sự ấm áp và ẩm ướt của cô, khiến cô càng không thể che giấu sự khát khao của chính mình.
Hermione bám chặt lấy cánh tay anh, tiếng thở dốc ngày càng hỗn loạn, đôi chân theo bản năng run rẩy muốn trốn chạy khỏi sự dày vò này, nhưng lại không nhịn được mà muốn nhiều hơn.
"Xin anh đi." Draco thì thầm bên tai cô, giọng điệu mang theo sự vui sướng không hề che giấu, "Vừa rồi em dày vò anh, bây giờ đến lượt anh rồi."
Hermione đỏ bừng mặt, trong lúc thở dốc gần như không thể mở lời, thế nhưng khi anh một lần nữa cọ xát thật sâu, cô cuối cùng không nhịn được mà run rẩy lẩm bẩm: "Draco... xin anh..."
Giọng cô mềm mại, nhuốm một chút run rẩy vụn vỡ. Draco hài lòng cười trầm một tiếng, ngón tay hơi tăng thêm lực độ, dẫn dắt cô hướng về phía đỉnh điểm của khoái cảm.
---
Ngày cầu hôn, tòa lâu đài phép thuật lơ lửng trên bầu trời đêm, biển hoa hồng bạc lấp lánh ánh vi quang, toàn bộ địa điểm tựa như một khung cảnh huyền ảo bước ra từ câu chuyện cổ tích.
Draco mặc một bộ áo choàng quý tộc màu đen viền vàng được may đo riêng, đứng giữa biển hoa hồng, chờ đợi sự xuất hiện của Hermione.
Khi Hermione bước chân vào lãnh địa ma pháp này, bước đi của cô khẽ khựng lại, rõ ràng là bị khung cảnh này làm cho chấn động.
"... Malfoy, anh định để cho cả thế giới phù thủy đều biết chuyện này hay sao?" Cô không nhịn được mà cười nói, nhưng trong mắt lại ngập tràn sự kinh ngạc xen lẫn vui mừng.
Khóe môi Draco nhếch lên, vờ như lạnh lùng nói: "Khung cảnh này còn chưa đủ sao? Nếu em muốn một màn phô trương lớn hơn, anh có thể để báo chí đưa tin về lời cầu hôn này lên trang nhất."
Hermione đảo mắt: "Anh đúng là vẫn cứ là anh."
Draco không đùa giỡn nữa, mà lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn tinh xảo đến cực điểm — chính giữa chiếc nhẫn khảm một viên "Giọt lệ Tinh tú" hiếm có nhất thế giới phù thủy, viên bảo thạch này sẽ thay đổi màu sắc theo cảm xúc của người đeo, tượng trưng cho tình yêu chân thực và vĩnh cửu.
Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt màu xám bạc nhìn thẳng vào Hermione, giọng điệu mang theo sự dịu dàng và nghiêm túc hiếm thấy: "Hermione Granger, em có nguyện ý trở thành Hermione Malfoy không?"
Không gian im lặng trong vài giây, Hermione dường như đang tiếp nhận lời cầu hôn chính thức đột ngột này, sau đó, cô lại bật cười.
"Em nguyện ý — nhưng không phải anh định dùng giọng điệu mang tính ra lệnh này để cầu hôn em đấy chứ?"
Vành tai Draco lập tức đỏ ửng, lòng tự tôn thiếu gia kiêu ngạo của anh khiến anh có khoảnh khắc hoài nghi liệu có phải mình đã làm sai điều gì rồi không.
"... Anh làm lại lần nữa." Anh nghiến răng nói.
Hermione không nhịn được cười thành tiếng, khẽ gật đầu: "Được rồi, em chờ xem."
Thế là, Draco hít một hơi thật sâu, lần này, anh hạ xuống tất cả sự kiêu ngạo và phòng bị, dùng giọng điệu chân thành nhất nói ra: "Hermione, anh yêu em, kiếp này anh chỉ muốn cùng em đi qua trọn vẹn, em có nguyện ý gả cho anh không?"
Hermione mỉm cười, lần này không chút do dự đưa tay ra: "Tất nhiên là nguyện ý."
Tối hôm đó, Draco đưa Hermione trở lại trang viên Malfoy. Lời cầu hôn thành công khiến tâm trạng anh vô cùng vui vẻ, nhưng anh vẫn có chút bất mãn nói: "Em nên nghiêm túc nói 'Em nguyện ý' ngay từ đầu, chứ không phải là cười rồi sửa lưng anh."
Hermione nhướng mày, khẽ tựa vào cạnh cửa, khóe môi ngậm lấy ý cười: "Vậy thì, bây giờ anh định bảo em bù đắp cho anh thế nào đây?"
Draco cười trầm, đôi mắt màu xám bạc lóe lên tia sáng nguy hiểm. Anh chậm rãi bước tới, giữ chặt cô trong lòng, đầu ngón tay khẽ vuốt qua cằm cô, giọng nói trầm thấp: "Anh muốn em nói lại một lần nữa, lần này, bằng một phương thức cụ thể hơn."
Hermione khẽ ngẩn ra, ngay sau đó liền hiểu được ý của anh. Cô bất lực mỉm cười: "Thật là hết cách với anh..."
Cô ghé sát vào tai anh, giọng nói nhẹ nhàng thì thầm: "Em nguyện ý."
Draco nhìn cô, ánh mắt trong nháy mắt trở nên thâm trầm và chuyên chú. Không có bất kỳ lời nói thừa thãi nào, anh trực tiếp cúi đầu hôn lấy cô, mút lấy hơi thở của cô, đầu lưỡi thăm dò thật sâu, truyền đạt tất cả sự rung động và dục vọng chiếm hữu cho cô. Hermione bị anh hôn đến mức có chút không thở nổi, đôi tay bất giác leo lên vai anh, siết chặt lấy cổ áo anh.
Nụ hôn của anh từ bờ môi cô đi thẳng xuống dưới, rơi trên chiếc cổ thanh mảnh của cô, đầu ngón tay đồng thời chậm rãi trượt qua xương quai xanh của cô, dịu dàng nhưng mang theo sự xâm lược không thể kháng cự. Lòng bàn tay anh xoa vuốt qua lại, dọc theo đường eo cô đi lên, nhẹ nhàng bao bọc lấy sự mềm mại của cô, đầu ngón tay khẽ xoa nắn, khiến cô không tự chủ được mà run rẩy. "Ưm... Draco..." Hermione khẽ thở dốc, nhiệt độ cơ thể dần dần tăng cao, khát khao được chạm vào nhiều hơn nữa.
Anh nhẹ nhàng bế bổng cô lên, đặt tới chiếc giường mềm mại, bờ môi áp lên xương quai xanh của cô, đầu lưỡi chậm rãi phác họa làn da mịn màng, từng chút từng chút một đi xuống, ngậm lấy nụ hoa của cô, đầu lưỡi như có như không trêu đùa, mang theo vài phần trêu chọc đầy ác ý. "Hà... ưm..." Hơi thở của Hermione dần dần hỗn loạn, đầu ngón tay vô thức túm chặt lấy ga trải giường, cơ thể khẽ run rẩy, cảm nhận khoái cảm tê dại mà anh mang lại.
Bàn tay Draco chậm rãi trượt xuống, đầu ngón tay thăm dò vào nơi mềm mại của cô, nhẹ nhàng ma sát, cảm nhận nhiệt độ đang dần ẩm ướt của cô. Động tác của anh chậm rãi mà tinh tế, khiến cô dần dần mất đi lý trí trong sự dày vò vô hình. "Ưm... Draco... không được..." Giọng nói của Hermione mang theo một chút run rẩy, nhưng không hề có ý kháng cự, cơ thể thành thật đáp lại sự vuốt ve của anh.
Draco ngước mắt, cười trầm một tiếng, ánh mắt thâm sâu: "Không được? Nhưng cơ thể của em... lại không nói như vậy."
Nói xong, anh chậm rãi di chuyển xuống dưới, đôi tay nhẹ nhàng tách chân cô ra, đầu lưỡi áp lên nơi nhạy cảm của cô, tỉ mỉ liếm mút, kiên nhẫn khám phá hương vị của cô. "A...!" Hermione không kịp đề phòng mà run rẩy, đôi chân vô thức co rụt lại, nhưng bị Draco giữ chặt một cách vững vàng. Anh không hề vội vã, mà kiên nhẫn tăng thêm lực độ, để cô chạm tới đỉnh điểm trong khoái cảm không ngừng dâng trào.
"Dra... Draco..." Giọng nói của Hermione vụn vỡ mà ngọt ngào, những ngón tay thon dài siết chặt ga giường, hơi thở ngày càng dồn dập. Cô không thể chống lại sự tấn công như vậy, cơ thể dưới đầu lưỡi của Draco dần dần đạt tới cực hạn, một trận run rẩy mãnh liệt ập đến, lưng cô cong lên, trong tiếng thở dốc mang theo dư vị của sự thỏa mãn.
Tuy nhiên, Draco không hề dừng lại, anh nhẹ nhàng liếm đi sự ngọt ngào cô để lại, ánh mắt lướt qua dục vọng đang dâng cao vì khát khao của chính mình. Anh cười trầm một tiếng, thuận thế nắm lấy dục vọng của mình, lòng bàn tay bao bọc lấy, chậm rãi vuốt động lên xuống. "Hà... Hermione..." Giọng anh nhuốm màu khàn đặc của tình dục, hơi thở trở nên hỗn loạn, ánh mắt khóa chặt trên dáng vẻ đang khẽ run rẩy của cô.
Động tác của anh dần dần tăng tốc, lòng bàn tay trượt động cảm nhận sự xung động khó lòng kìm nén kia. Cuối cùng, trong một tiếng rên trầm thấp, khoái cảm bỏng rẫy trào dâng mãnh liệt, thấm ướt nơi lối vào hoa kính của cô, hòa quyện cùng sự ẩm ướt ấm áp của cô, để lại dấu ấn thuộc về anh.
Draco khẽ thở dốc một chút, tầm mắt chậm rãi rơi trên người Hermione trong lòng. Cô vẫn đang chìm đắm trong dư vị, hơi thở có chút không ổn định, khuôn ngực phập phồng theo tiếng thở, hàng mi khẽ run, toát ra một vẻ quyến rũ khôn tả. Anh nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán cô, ôm cô vào lòng, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng cô, để cô an ổn chìm vào vòng ôm ấm áp.
"Ngủ đi, Granger." Giọng nói của anh trầm thấp và dịu dàng, mang theo sự thỏa mãn cùng chiều chuộng, "Từ nay về sau, tên của em là Hermione Malfoy."
Cô khẽ mở đôi mắt, khóe môi hiện lên một nụ cười lười biếng, đưa tay ra nhẹ nhàng đan lấy bàn tay anh, mười ngón tay đan chặt.
Từ đó, Hermione Granger, chính thức trở thành Hermione Malfoy — vị thiếu gia nhà Slytherin, cuối cùng đã có được cô gái Gryffindor của đời mình.