1 001 - Lời tựa
Thực ra đây cũng là một câu chuyện nhỏ.
Tôi là một nhà văn chuyên viết tiểu thuyết người lớn, chắc mọi người cũng biết. Cuộc sống thực tế của tôi thực ra rất đơn giản. Tôi có một người bạn trai đã qua lại nhiều năm, dù trong suy nghĩ tôi có dâm đãng thế nào, cuộc sống thực tế lại vô cùng bình thường, hơn nữa tôi rất nhút nhát, nên bạn trai là người tình duy nhất trong đời tôi.
Tuy nhiên, ảo tưởng tình dục lại là cơn nghiện mà từ nhỏ tôi chưa bao giờ dám nói với ai, đương nhiên quá trình tưởng tượng thường đi kèm với tự sướng lén lút, nhưng bạn trai chẳng bao giờ biết.
Sau đó, tôi bắt đầu viết những ảo tưởng đó thành tiểu thuyết, trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Một ngày nọ, bản thảo bất cẩn bị sao lưu lên đám mây vào thư mục dùng chung với bạn trai… Còn tại sao lại ở đó? Tôi cũng không hiểu nổi.
Tóm lại, hôm đó tôi phát hiện vào lúc ba giờ chiều, bản thảo đó tràn ngập những ảo tưởng của tôi về học trưởng với ngôi thứ nhất… viết từ hôm trước. Nghĩa là, bản thảo đã nằm trên đám mây suốt một ngày, lúc đó tôi chỉ biết cầu mong bạn trai không thấy.
Tối đến bạn trai về nhà, tôi lo lắng nhìn anh ấy, nhưng anh vẫn như thường ngày tán gẫu chuyện nhà cửa với tôi – còn nhắc tôi nhớ đóng tiền điện thoại.
“À đúng…” Tôi cảm ơn anh ta rồi cầm điện thoại lên thanh toán.
Đột nhiên anh ta ôm tôi từ phía sau, rồi nói một câu: “Điện thoại của em có giấu bí mật gì không?”
Tôi biết hỏng rồi, anh ta đã thấy…
Tôi không biết phải làm sao, chẳng nói nên lời, đầu óc như rối tung lên, thế mà anh ta bắt đầu hôn cổ tôi, xoa ngực t