4
Chương 3: Siết chặt lấy côn thịt của anh ta (cao H)
Cơ thể ấm áp của cô đã hoàn toàn tê dại, Phó Thiên Trạch bế cô từ trên giường lên, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô rồi đưa cô đến trước cửa sổ sát đất, để cô chống tay lên tủ mà cúi người xuống.
Rèm cửa bị kéo ra một cách bất ngờ, qua lớp kính trong suốt của cửa sổ sát đất, những tòa cao ốc bên ngoài cùng bầu trời đêm đầy sao đều hiện rõ mồn một, nhưng hai người không một mảnh vải che thân cũng bị phơi bày ra. Phòng tổng thống nằm ở tầng cao nhất của khách sạn, bên ngoài chắc chắn không ai nhìn thấy, nhưng cô vẫn cảm thấy xấu hổ, như thể bên ngoài đang có một hàng người đứng nhìn chằm chằm vào thân thể trần truồng của mình.
"Phó... Thiên Trạch, chúng ta kéo rèm lại được không..." cô khẽ lên tiếng, giọng run rẩy.
"Như vậy không tốt sao?" Phó Thiên Trạch ôm lấy cô từ phía sau, bàn tay to lớn nắm trọn bầu ngực đầy đặn của cô, bắt đầu vuốt ve, bóp nắn, cảm nhận làn da trắng mịn và mềm mại của cô.
Côn thịt của anh ta cứng rắn chạm vào giữa hai chân cô, theo từng động tác của anh, đầu côn như có như không cọ sát nơi cửa động của cô.
Hai chân cô đã mềm nhũn, muốn đưa tay che ngực để giấu đi xuân quang, nhưng nếu không bám lấy tủ, chắc chắn cô sẽ mềm oặt ngã xuống thảm. Lần đầu nếm trải chuyện ái ân, dưới kỹ thuật điêu luyện của Phó Thiên Trạch, cô đã lên đỉnh hai lần, giờ đây hoàn toàn kiệt sức, chỉ có thể nằm sấp trên tủ, mặc cho anh hôn lên tấm lưng trắng mịn của mình.
"Ah..." cô bất chợt kêu lên, ngẩng đầu, ánh mắt mơ màng.
Cơ thể vừa trải qua cao trào càng trở nên nhạy cảm, côn thịt khổng lồ của Phó Thiên Trạch vừa mới tiến vào, cô đã không kìm được mà lên đỉnh lần nữa, toàn bộ động thịt bị vật to lớn của anh lấp đầy, nhìn kỹ còn có thể thấy đường nét côn thịt của anh nổi lên trên bụng nhỏ của cô.
Giữa hai chân ướt át không chịu nổi, đã trở thành một vùng đầm lầy nhão nhoét.
"Tiểu yêu tinh, sao lại nhạy cảm thế này?" Phó Thiên Trạch bật cười khẽ, hai tay giữ chặt lấy mông cô, rồi lại vững vàng tiến vào.
"To quá, quá... quá to rồi..." cô nức nở, dù vừa bị côn thịt to lớn của anh tàn phá một trận, nhưng động nhỏ chật khít của cô vẫn không thể thích nghi với kích thước của anh, mỗi lần anh tiến vào đều khiến cô có cảm giác nơi đó sắp bị xé rách.
Tư thế từ phía sau khiến cô cảm thấy mới lạ, hơn nữa mỗi cú thúc của Phó Thiên Trạch dường như càng sâu hơn, khiến cô liên tục cầu xin tha thứ.
Côn thịt nóng bỏng ướt đẫm, đầy dịch thể dâm loạn của hai người, mỗi lần rút ra đều có thể nhìn thấy gân xanh nổi lên cùng đầu khấc bóng loáng, cứng như sắt, như dã thú.
Bốp bốp bốp bốp bốp.
Anh ta không ngừng thúc mạnh vào động thịt của cô, nhanh như máy đóng cọc, mỗi lần tiến vào lại phát ra tiếng "bộp" vang dội.
Mặt cô đỏ bừng, chỉ muốn đào một cái hố chui xuống, tại sao trước mặt người đàn ông này cô lại trở nên dâm đãng đến thế...
Phó Thiên Trạch nâng chân cô lên, xoay người cô lại, để cô đối diện với mình, ánh mắt sắc bén lúc này cũng trở nên dịu dàng.
Anh ta chậm lại, rút ra đẩy vào động thịt của cô thật chậm rãi, rồi cúi xuống, bất ngờ hôn lên đôi môi cô, chiếc lưỡi dài ướt át nóng bỏng lập tức tiến vào khoang miệng cô, khuấy đảo mọi thứ, cô ú ớ kháng cự nhưng không thể trốn khỏi nụ hôn sâu mãnh liệt của anh.
Hương vị của anh mang theo mùi bạc hà thanh mát, cùng chút hương thuốc lá nhàn nhạt.
Kỹ thuật hôn của Phó Thiên Trạch vô cùng điêu luyện, lưỡi dài xâm nhập sâu, hút lấy vị ngọt trong miệng cô, rồi quấn lấy lưỡi nhỏ của cô, mời cô cùng khiêu vũ.
Côn thịt cũng theo nụ hôn nóng bỏng mà tăng tốc.
Cô chỉ còn cảm giác sống không bằng chết.