Trở về truyện

Cám dỗ công sở: Bồn chứa tinh văn phòng - Phần 8

Cám dỗ công sở: Bồn chứa tinh văn phòng

8 Phần 8

Trong bóng tối lờ mờ, chỉ có ánh trăng chiếu qua khe cửa sổ phòng ngủ khách sạn. Xuân hé mắt. Bên cạnh, Hùng vẫn nằm sấp mặt, ngáy đều đều, hơi thở nồng nặc mùi rượu. Cô quay nhẹ đầu, nhìn sang hướng nhà tắm.

Bóng kính nhà tắm phản chiếu rõ cảnh tượng. Ánh trăng yếu ớt khiến hình ảnh hiện lên mờ ảo nhưng đủ để thấy anh Sơn đang ngồi trên mông mình, lưng hơi cúi, hai tay luồn xuống dưới ngực. Con cặc dài gân guốc đang từ từ rút ra rồi lại đẩy sâu vào lồn. Mỗi lần thân cặc lút cán, mông anh khẽ đập nhẹ vào mông cô.

Xuân thấy rõ. Cô nhận ra hết. Nhưng cảm giác sướng đang lan tỏa khiến cô không thể kêu lên. Mỗi lần anh Sơn đẩy hết cặc vào tận cùng, đầu dương vật chạm sâu, lồn khít siết chặt, một tiếng rên khẽ “mm…” thoát ra khỏi cổ họng cô. Tay anh bóp mạnh hơn bầu vú, ngón cái và ngón trỏ vê mạnh đầu ti sẫm màu đang cứng ngắc. Cảm giác đau nhẹ lẫn sướng khiến Xuân rên thêm một tiếng nữa, thân mình khẽ run.

Anh Sơn nghe tiếng rên, nhịp đụ chậm lại một chút, nhưng không dừng. Anh tiếp tục rút ra gần hết rồi lại đẩy sâu, mỗi nhịp đều lút cán, mông đập nhẹ vào mông cô. Tay vẫn không rời khỏi ngực, vê ti mạnh hơn, kéo nhẹ rồi thả ra. Xuân cắn môi, mắt nửa mở nửa nhắm, nhìn bóng kính phản chiếu cảnh mình đang bị đụ sau mông trong khi chồng nằm ngay cạnh. Lồn càng ướt, dịch nhờn chảy ra bôi trơn thân cặc, tiếng “ạch… ạch…” ướt át vang nhẹ trong phòng.

Bỗng điện thoại anh Sơn rung nhẹ trong túi quần đang nằm dưới sàn. Màn hình sáng lên, tên một đứa trong team sale hiện ra kèm dòng “Đi tăng 3 đi, đang chờ”. Anh liếc nhanh, biết không từ chối được. Nếu không đi sẽ bị nghi.

Anh không rút ra. Thay vào đó, anh đụ nhanh dần. Hai tay bóp mạnh bầu vú Xuân, ngón tay vê và kéo đầu ti sẫm màu mạnh hơn. Nhịp đụ dồn dập, mông đập vào mông cô liên tục, tiếng da thịt va chạm “bạch… bạch…” vang rõ trong bóng tối. Con cặc gân guốc rút ra gần hết rồi lại đẩy sâu, mỗi lần đều lút cán.

Xuân cắn chặt môi, tiếng rên bị nhốt trong cổ họng. Lồn bị đụ mạnh khiến cô ướt nhẹp, dịch nhờn bắn ra mỗi nhịp. Cảm giác sướng dâng cao, cô không kìm được vài tiếng “ah… ah…” khẽ thoát ra.

Anh Sơn cảm nhận lồn siết chặt lấy thân cặc. Anh đụ vài nhịp cuối thật mạnh, rồi rặn. Tinh trùng phụt ra thành tia dài, bắn đầy sâu bên trong lồn Xuân. Anh tiếp tục nhấp chậm vài cái nữa, vắt hết những giọt cuối cùng vào tận cùng.

Anh rút dương vật ra. Lồn Xuân khẽ co thắt, tinh trắng đặc từ từ trào ra, chảy dọc theo khe, nhỏ xuống đùi trong. Anh vội cầm điện thoại, bật quay video không flash, dí sát ống kính vào khe lồn đang há ra, tinh trùng đặc sánh đang chảy ra thành dòng. Anh quay chậm từ mông xuống lồn, zoom cận cảnh chỗ tinh trắng đang nhòe trên hai mép hồng.

Xong, anh lấy khăn giấy trong túi, lau nhẹ khe lồn Xuân cho sạch phần tinh bên ngoài, rồi kéo váy ngắn của cô xuống che lại. Anh nhanh chóng mặc quần, nhét điện thoại vào túi, khẽ mở cửa phòng và bước ra ngoài, để lại Xuân vẫn nằm sấp, tinh trùng vẫn còn đầy trong lồn.

Chờ đến khi tiếng bước chân anh Sơn ra khỏi hành lang hẳn, Xuân mới hé mắt hoàn toàn. Cô nằm im thêm vài giây, nghe tiếng ngáy đều của Hùng bên cạnh, rồi khẽ ngồi dậy. Váy ngắn vẫn xệ lên eo, giữa hai đùi dính nhớp. Cô rón rén bước vào nhà vệ sinh, đóng cửa nhẹ.

Trong ánh đèn vàng mờ, cô ngồi xổm, dùng tay tách hai mép lồn ra. Tinh trùng trắng đặc của anh Sơn vẫn còn đặc sánh bên trong, từ từ chảy ra thành dòng. Cô lấy nước ấm, rửa sạch khe lồn, xối kỹ đến khi không còn cảm giác dính nữa. Cảm giác vừa xấu hổ vừa còn sót lại chút nóng ran khiến cô đứng im một lúc trước gương trước khi trở ra.

Cô nằm sấp lại cạnh Hùng, kéo chăn lên, nhắm mắt. Lần này cô ngủ thiếp đi thật.

Hôm sau, cả đoàn xếp đồ từ sớm để ăn sáng rồi lên xe về Hà Nội. Hùng vẫn còn hơi mệt vì say đêm trước, ngồi im một góc. Xuân mặc lại váy bánh bèo ngắn, cố gắng giữ vẻ bình thường. Cô đang cúi xuống xếp vali thì anh Sơn bước vào phòng, giọng nhiệt tình như không có gì xảy ra:

“Em ơi, để anh phụ xếp đồ cho nhanh.”

Anh cúi xuống cạnh cô, cầm từng món quần áo xếp vào vali. Mỗi lần cúi, ánh mắt anh lướt nhanh qua khoảng cổ áo rộng và đôi chân trần dưới váy ngắn của Xuân, nhưng miệng vẫn nói chuyện công việc bình thường:

“Em nhớ mang theo cái hồ sơ số hóa nhé, về công ty còn phải bàn tiếp.”

Xuân gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Trong lòng cô vẫn còn hình ảnh đêm qua hiện lên rõ mồn một, nhưng bề ngoài cô chỉ cười nhẹ, cảm ơn anh vì đã giúp. Hai người xếp đồ xong, kéo vali ra xe như hai đồng nghiệp bình thường, giữa đám đông đang ồn ào chuẩn bị về.

Trang 8 ... 8 ...

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.