23 Trốn thoát
"Anh đưa em về nhé?" Hắn dịu dàng rút ra khỏi cơ thể cô, tìm khăn giấy cẩn thận lau sạch tinh dịch nơi cửa huyệt.
"Không cần đâu, cũng chỉ có mấy ngày thôi mà, tìm người đưa em đến sân bay Cảnh Trấn là được rồi, em thấy vườn trái cây một ngày cũng không thể thiếu hai anh." Tịch Nhan đảo mắt một vòng "Hay là, cứ để A Viễn đưa em đi, lúc về anh đến sân bay đón em nhé?"
Lời cầu xin bằng giọng điệu mềm mại, khiến người ta không thể chối từ.
Người mới rời đi chưa đầy nửa ngày, A Thạc đã bắt đầu nhớ nhung.
Đẩy cửa bước vào phòng cô, vốn định xem cô còn thiếu thứ gì, đến lúc tới Cảnh Trấn đón người có thể tiện đường mua thêm cho cô, nhưng không ngờ cảnh tượng trước mắt lại khiến da đầu hắn tê dại, lập tức gọi điện thoại cho A Viễn.
"Cậu đang ở đâu?"
"Trên đường về chứ đâu? Còn có thể ở đâu nữa?" Rất không hiểu cho sự nôn nóng hiếm thấy của A Thạc "Có chuyện gì sao?"
"Vậy nên Nhan Nhi đã ở sân bay rồi?"
"Đúng vậy, tôi nhìn cô ấy đi vào cửa kiểm soát mới đi mà." Liếc nhìn thời gian trên điện thoại "Giờ này ước chừng sắp lên máy bay rồi đấy."
Bị cúp máy không một lời báo trước, A Viễn lúc đó vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc "Cái tên này bị làm sao thế nhỉ? Cứ hốt hoảng cả lên."
Ngồi trong phòng chờ lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ, Tịch Nhan tự nhủ rốt cuộc mình cũng đã trốn thoát thành công.
Lòng bàn tay truyền đến độ rung của điện thoại, cô biết A Thạc sẽ nhanh chóng phát hiện ra, thông minh như hắn, chỉ cần thấy trong phòng không còn một chút đồ đạc nào thuộc về cô, chắc chắn sẽ đoán được cô vốn không có ý định quay lại.
"Xin các anh đừng tìm tôi nữa." Cân nhắc mãi, cô vẫn bắt máy.
"Nhan Nhi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Chúng ta chẳng phải đang rất tốt sao?" Ơn trời, cô chịu nghe máy.
"Tốt? Người thấy tốt chỉ có hai anh thôi đúng không? Gặp phải một đứa đại ngốc là tôi đây." Tịch Nhan cười lạnh một tiếng "Anh đường đường là một tiến sĩ y học tâm thần, thôi miên tôi để tôi tin vào những ảo tưởng tình dục về kiếp trước kiếp này của anh, vui lắm đúng không?"
Hôm đó ở dưới hầm nhìn thấy những bằng cấp và chứng chỉ hành nghề của hắn, Tịch Nhan liền khẳng định mình bị hắn thôi miên mới làm những giấc xuân mộng đó, mới vứt bỏ tam quan, từ đó rơi vào bẫy tình dục của bọn họ.
"Anh làm gì có thôi miên em, Nhan Nhi em nghe anh nói, không phải như em nghĩ đâu..." Người trong điện thoại lo lắng muốn giải thích.
"Không có? Chỉ cần tôi uống thuốc ngủ, thì sẽ không mơ thấy những giấc mơ đó nữa, chuyện này giải thích thế nào?" Lúc này từng câu từng chữ của A Thạc lọt vào tai cô đều chỉ là ngụy biện "Những chuyện xảy ra thời gian qua, tôi cũng coi như là một giấc mơ, từ nay về sau xin các anh đừng làm phiền tôi nữa."
Cúp điện thoại rồi tắt máy, Tịch Nhan liền bước lên máy bay trở về nhà.
Nằm trên chiếc giường đã lâu không gặp của mình, tâm trạng cô thực tế hơn nhiều.
Có thể gặp phải chuyện thế này, e là chỉ có kẻ xui xẻo như cô.
Hai tên biến thái trong núi sâu đó chắc là muốn đàn ông muốn phụ nữ đến phát điên rồi, mới nảy ra cái ý nghĩ kỳ quặc như vậy...
Còn tưởng gặp được người thật lòng thích mình... Đây mới là điều làm tổn thương cô sâu sắc nhất.
Tịch Nhan, đối mặt với hiện thực đi, sau khi mẹ mất, trên đời này không còn ai yêu thương, thích cô nữa rồi...
Vừa mới kéo hai số điện thoại của hai người đàn ông vào danh sách đen, thì điện thoại của đồng nghiệp cũ Tiểu Man gọi đến, Tiểu Man được coi là đồng nghiệp hiếm hoi có thể nói chuyện vài câu với cô, tính cách cởi mở lại hay buôn chuyện.
"Tịch Nhan, cậu nghe chuyện Trưởng phòng Triệu và con hồ ly tinh đó bị cảnh sát bắt chưa?" Tiểu Man vừa bắt máy đã nói một tràng dài, khiến cô nghe mà mịt mờ.
"Bị bắt?" Trưởng phòng Triệu và con hồ ly tinh trong miệng Tiểu Man chính là kẻ thủ ác đã hãm hại Tịch Nhan lúc đầu, rõ ràng là hồ ly tinh làm sổ sách giả, vì cấp trên của Tịch Nhan là Trưởng phòng Triệu là nhân tình của ả, nên mới để Tịch Nhan không bối cảnh không mối quan hệ gánh tội thay.
"Đúng vậy, cậu không biết sao? Công ty chúng ta bị một tập đoàn dược phẩm rất lớn thu mua, dạo trước lúc bàn giao náo nhiệt lắm." Tiểu Man nói đầy sống động "Thu mua kiểm tra sổ sách vốn là chuyện rất bình thường, nhưng không biết tại sao, tập đoàn lại nhắm vào chuyện cậu bị sa thải, đặc biệt lật lại những khoản mục đó để kiểm tra, rõ ràng đã có người làm thế mạng, chẳng có gì đáng tra, cậu nói xem có kỳ quái không?"
"Cho nên đã tra ra Trưởng phòng Triệu và ả?" Hóa ra đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, chỉ là lúc đó bản thân ở trong núi sâu, chuyện bên ngoài hoàn toàn không biết gì.
"Ừm, cậu cũng biết hai người này rồi đấy, chịu sao nổi kiểm tra? Mấy khoản mục đó vốn chẳng là gì, còn bị tra ra một đống vết đen, mấy ngày trước trực tiếp bị bắt vào trong rồi."
Cảm giác hả dạ dâng lên đầu tim, Tịch Nhan rốt cuộc cũng rửa sạch nỗi oan ức.
"Ui chao, cậu xem tớ nói nhiều như vậy mà vẫn chưa vào chủ đề chính." Tiểu Man nói dông dài mới nhớ ra việc chính "Giám đốc Trương của chúng ta bảo tớ đến hỏi, cậu có muốn quay lại làm việc không?"
"Thật sao?" Tịch Nhan lập tức bật dậy khỏi giường "Tôi có thể quay lại?"
"Là thật đấy! Cậu lại không làm sai chuyện gì, lúc đó sa thải cậu vốn là bọn họ đuối lý, chưa tra rõ đã đuổi người, cho nên mới bảo tớ đến hỏi ý cậu."
"Dĩ nhiên là tốt rồi." Đây là tin tức tốt nhất cô nghe được dạo gần đây.
"Vậy thì tốt rồi, tớ cứ sợ cậu còn giận mà không đồng ý." Tiểu Man hoàn thành nhiệm vụ như trút được gánh nặng.
"Tức giận thì cũng phải ăn cơm, tổng không thể cung tiền quá khứ." Cô lại không phải là Tịch Nhan trong mơ kia, bậc quân vương một nước không lo ăn mặc.
"Vậy ngày mai cậu quay lại một chuyến, làm thủ tục phục chức, sau này chúng ta lại có thể cùng làm việc rồi."