1 Sẩy chân
"Bệ hạ..."
"Bệ hạ..."
Khắp người đau nhức, bên tai Tịch Nhan bỗng vang lên những tiếng gọi kỳ lạ, giống như hai giọng nói khác nhau đang cùng khẽ gọi một câu.
Mơ màng mở mắt, dưới ánh đèn vàng mờ ảo lập tức hiện ra khuôn mặt của một người đàn ông trung niên.
"Tỉnh rồi, A Viễn! Cô ấy tỉnh rồi!" Thấy cô hồi phục ý thức, người đàn ông liền vội vàng báo cho người phía sau.
Chưa đầy nửa giây, người tên A Viễn trong miệng người đàn ông đã xuất hiện trong tầm mắt của Tịch Nhan.
"Cô thấy thế nào rồi?"
Đang định lên tiếng thì cơn đau ập đến ở giây tiếp theo, Tịch Nhan khẽ nhíu mày không thành tiếng.
"Đau rồi phải không, lão Hồ ông mau đến xem thử đi."
Nghe vậy, người đàn ông trung niên liền tiến lên kiểm tra cho cô: "Xem ra không có gì đáng ngại, chỉ là gãy xương mắt cá chân, cần phải tĩnh dưỡng cho tốt."
"Chắc chắn không?" A Viễn nghi ngờ hỏi.
"Xì, các người có ai đổ bệnh mà không phải do tôi chữa khỏi chứ? Bây giờ lại đi hoài nghi y thuật của tôi à?" Lão Hồ không phục phản bác lại.
"Kìa, tôi đâu có ý đó, cô ấy hình như là lăn từ trên dốc xuống, tôi sợ còn bị thương ở chỗ khác nữa."
Lời của A Viễn đã thức tỉnh Tịch Nhan, đầu tiên cô bị lạc đường, sau đó ở trong núi bị heo rừng dọa cho khiếp vía, cuối cùng sẩy chân lăn xuống dốc rồi bất tỉnh nhân sự.
Nhìn tình hình trước mắt, chắc là hai người này đã cứu cô.
"Nước..." Khó khăn lắm, cổ họng khô khốc của Tịch Nhan mới thốt ra được một chữ.
Hai người đàn ông nhìn nhau một cái, lão Hồ luống cuống tay chân đi rót nước, A Viễn tiến lại gần thành giường nâng cô dậy.
Cánh tay vạm vỡ choàng qua hai vai cô, Tịch Nhan không có sức để thẳng người dậy, đành phải tựa lưng vào khuôn ngực dày dặn của A Viễn.
Rõ ràng là người lạ mới gặp lần đầu, nhưng lại có một cảm giác thân thuộc khó tả, cô xếp cảm giác này vào loại tâm lý ỷ lại sau khi vừa thoát chết.
A Viễn trông có vẻ to cao thô ráp, nhưng động tác lại cực kỳ dịu dàng, anh đỡ lấy cốc nước từ tay lão Hồ rồi chậm rãi đưa đến bên môi cô.
Nước ấm vào cổ họng, Tịch Nhan cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút, bắt đầu nhìn ngó xung quanh, mới phát hiện mình đang ở trong một phòng y tế thô sơ.
Thấy cô nhìn ngang nhìn dọc, lão Hồ liền lên tiếng giải thích: "Tôi là lão Hồ, là bác sĩ, còn cậu ấy là A Viễn, là chủ của vườn trái cây gần đây. Cậu ấy phát hiện cô ngất xỉu trong vườn nên mới đưa người đến đây, bây giờ cô thấy thế nào rồi?"
"Đau..."
"Chân phải của cô bị gãy xương đương nhiên là đau rồi, nhưng cứ yên tâm, tôi sẽ chữa khỏi cho cô." Lão Hồ vỗ ngực bảo đảm.
"Đây là... đâu ạ?" Đại khái đã hiểu rõ tình hình, cô muốn xác định xem mình đã rời xa thành phố bao xa.
"Cô không biết sao? Thế cô làm sao mà đến được đây?" Lời của cô khiến lão Hồ thấy thật kỳ lạ, còn về phần A Viễn, vì anh ở phía sau nên Tịch Nhan không thể nhìn thấy biểu cảm của anh, chỉ biết toàn bộ tấm lưng đều bị hơi ấm của anh bao trọn.
"Mấy ngày nay tôi đi du lịch ở thị trấn Cảnh, hôm qua gặp một du khách khác, anh ta bảo gần thị trấn Cảnh có một nơi ẩn thế, phong cảnh rất đặc biệt, tôi liền đi theo lộ trình anh ta cho, nhưng lại không thấy nơi anh ta nói đâu..." Cô kể lại một lượt quá trình mình lạc đường rồi sẩy chân, đổi lại là khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi của lão Hồ.
"Nơi này cách thị trấn Cảnh tận ba tiếng đi xe, cô làm thế nào mà đến được đây?"
"Tôi cứ vừa đi vừa hỏi đường, bắt xe... rồi lại đi bộ một đoạn... cũng không rõ là làm sao mà đến được đây nữa..." Tịch Nhan càng nói giọng càng nhỏ lại, xấu hổ vì bản thân không biết đường mà lại to gan lớn mật.
Lão Hồ nghe xong không nhịn được mà lắc đầu, còn A Viễn từ đầu đến cuối vẫn không nói nửa lời.
"Chuyện này... tôi thấy tạm thời cô không về được rồi." Lão Hồ lộ ra vẻ mặt đồng cảm: "Nơi này của chúng tôi hẻo lánh lắm, không có xe buýt hay gì đâu, tình hình chân của cô bây giờ thế này, hay là bảo người nhà đến đón cô nhé?"
"Người nhà của tôi..." Tịch Nhan ngập ngừng: "Nơi này cách nhà tôi xa quá, không sao đâu, dù sao tôi cũng không vội về, tôi cứ tìm nhà nghỉ quanh đây ở tạm đã, đợi chân đỡ hơn một chút tôi sẽ tự nghĩ cách về."
"Nhà nghỉ gần nhất cũng ở trên thị trấn Cảnh." A Viễn cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng lại mang đến một tin xấu.
"Vậy..." Tình hình hoàn toàn vượt ra khỏi dự tính khiến Tịch Nhan nhất thời luống cuống, muốn khóc mà không khóc nổi: "Tôi phải làm sao bây giờ..."
"Này, A Viễn, hay là cậu tạm thời chứa chấp người ta đi, cứu người thì cứu cho chót, người ta bị ngã bị thương trong vườn trái cây của cậu, cậu cũng phải chịu chút trách nhiệm chứ."
Lão Hồ vừa dứt lời, Tịch Nhan liền điên cuồng xua tay lắc đầu, làm sao cô có thể dọn vào ở nhà một người đàn ông lạ mặt được: "Tôi... tôi... hai người chắc chắn phải có xe chứ, tôi trả tiền xe cho hai người đưa tôi đến bệnh viện ở thị trấn Cảnh được không?"
"Đưa cô đến thị trấn Cảnh thì được, nhưng cô cũng phải giải quyết chỗ ở tối nay đã chứ, chỗ tôi muộn một chút là mất điện rồi, không ở lại được đâu."
Nghe lão Hồ nói cô mới giật mình nhận ra trời đất từ lâu đã tối đen.
"Ài, tôi biết cô lo lắng điều gì." Lão Hồ dùng giọng điệu đầy tự tin: "Thứ nhất, A Viễn là người tốt, tôi dám đảm bảo cậu ấy sẽ không động vào cô một sợi tóc; thứ hai, cậu ấy đâu có ở một mình, người ở nhà có lẽ đã nấu cơm xong đợi cậu ấy về rồi đấy." Nói xong còn nháy mắt đầy ẩn ý với A Viễn.
Đầu tiên là lườm lão Hồ một cái đáp trả, A Viễn hắng giọng một cái rồi mới mở lời: "Ừm... nhà tôi còn có người khác nữa."
Chủ quan cho rằng người trong miệng họ là vợ hoặc bạn gái của A Viễn, Tịch Nhan liền yên tâm phần nào: "Vậy... tôi xin làm phiền mọi người một đêm trước vậy..."