65 Làm ca thay
Những chuyện Tiêu Sở Thần đã hứa, ngoài việc tin tưởng, Tịch Nhan cũng chẳng còn cách nào khác.
Bị gã nhốt trần truồng ở nhà suốt nửa tháng trời, mỗi đêm Tịch Nhan hết bị làm lại đến bị trói lên mà làm, người đàn ông này dường như muốn đem hết thảy những chiêu trò kiếp trước từng chơi hay chưa từng chơi cùng nàng thử qua một lượt.
Nhưng bản thân nàng lúc này, vậy mà lại chẳng hề chán ghét, hơn nữa không chỉ không kháng cự, thậm chí còn có chút vui vẻ trong đó…
Những vết trói hằn khắp cơ thể lại mang đến cho nàng một cảm giác an tâm chưa từng có.
Hôm nay Tiêu Sở Thần mang về cho nàng mấy bộ comple công sở bảo thủ và trang nhã, sau khi mặc vào Tịch Nhan không khỏi kinh ngạc, người đàn ông này từ nội y cho đến quần áo chỉnh tề bên ngoài, đều hiểu rõ mồn một vóc dáng của nàng.
"Tô Minh Ý nói muốn xin nghỉ phép một tháng, cô ấy quả thực đã rất lâu rồi không nghỉ ngơi." Vừa thắt lại chiếc nơ bướm nơi cổ áo cho nàng, gã vừa giải thích với gương mặt đầy dấu hỏi chấm của nàng "Hơn nữa em cũng vừa vặn thế chỗ cô ấy, nên anh liền chuẩn y."
"Em ư?"
"Đúng thế." Đầu ngón tay gã khẽ chọc vào đầu mũi nàng "Như vậy anh có thể gặp em bất cứ lúc nào."
"Nhưng em chưa từng làm việc này bao giờ… Ưm!"
Lời cự tuyệt còn chưa kịp thốt ra, đã bị Tiêu Sở Thần chặn đứng bờ môi, ở ngay trước chiếc gương lớn toàn thân mà tiến hành "giáo huấn" một phen.
Ngày bàn giao công việc với Tô Minh Ý, Tịch Nhan đặc biệt cảm thấy gượng gạo và lúng túng.
Chỉ vì người phụ nữ này, nàng thực sự không cách nào nhìn thấu được.
"Tôi đã biết ngay là cô có thể thay thế vị trí của tôi mà." Ngược lại Tô Minh Ý lại vô cùng hào phóng, tự nhiên khơi gợi chủ đề "Cô đã có được câu trả lời mình muốn rồi chứ."
"Tôi… tôi không dò hỏi được chuyện cô muốn biết."
Phản ứng chột dạ ấy đổi lấy tiếng cười khẽ của Tô Minh Ý "Ngay từ đầu tôi đã liệu trước rồi, cô không trách tôi chuyện không nói cho cô biết về camera giám sát sao?"
"Lúc đầu thì quả thực có một chút…"
"Cái camera đó chỉ có bản thân anh ấy nhìn thấy được, nếu như anh ấy không có tâm tư đó với cô, tự khắc sẽ bắt tôi đi xử lý cô, ngược lại, anh ấy sẽ tự mình giải quyết." Cô ta nhìn Tịch Nhan đầy ẩn ý "Cuối cùng anh ấy tự mình quay về, tôi đã biết được câu trả lời rồi."
Trong lòng Tịch Nhan thầm thở dài, cô ta quả nhiên vẫn là Tô Minh Ý kia, lúc nào cũng có thể khiến bản thân đứng ở vị trí bất bại.
"Lần này tôi sẽ cố gắng hết sức thuyết phục cha tôi, tôi không muốn ở bên cạnh Tiêu Sở Thần nữa, chuỗi ngày thế này không phải thứ tôi muốn."
Lại một lần nữa hồ đồ trở thành quân cờ của Tô Minh Ý, Tịch Nhan thực sự cạn lời.
"Chờ tin tốt của cô." Thế nhưng từ tận đáy lòng nàng cũng hy vọng Tô Minh Ý có thể sống một cuộc đời mình mong muốn, đừng giống như kiếp trước chỉ vì vinh quang gia tộc mà làm một công cụ.
Thay ca vài ngày Tịch Nhan đã quen với công việc này, nói thật là bởi vì công việc rất đơn giản, đều chỉ là sắp xếp lịch trình cho Tiêu Sở Thần, giúp gã lo liệu một vài việc tư mà thôi, còn về việc công, tự có những người khác lo nghĩ thay gã.
Những ngày như vậy, thực ra khá rập khuôn và tẻ nhạt, hơn nữa còn phải cả ngày đối mặt với một Tiêu Sở Thần chẳng mấy khi có sắc mặt tốt, hèn chi Tô Minh Ý lại muốn trốn chạy.
Chỉ là châm biếm thay, kiếp trước Tô Minh Ý dùng hết trăm phương ngàn kế để gả cho gã, kiếp này lại sợ hãi việc phải ở bên cạnh gã, có lẽ đây chính là nhân quả trong miệng của Đổng Chi Thạc.
Không dám nghĩ ngợi thêm nữa, Tịch Nhan lúc rỗi rãi liền mò vào phòng làm việc của Tiêu Sở Thần.
Vẫn luôn không giải được câu đố của ngày đầu tiên gặp mặt, tổng cảm thấy trong phòng làm việc của gã ẩn giấu bí mật gì đó, bèn nhân lúc người ngồi ở vị trí kia ra ngoài họp, thử đi tìm kiếm ngóc ngách thần bí.
Quả nhiên không làm nàng thất vọng, một loáng sau đã phát hiện ra một cơ quan nhỏ bên dưới bàn làm việc, vẻ ngoài trông giống như một máy đọc thẻ, Tịch Nhan tiện tay đem thẻ nhân viên trước ngực quẹt lên, không ngờ ngay sau đó nghe thấy tiếng "xoẹt", bức tường phía sau chiếc ghế da vậy mà lại mở ra một cánh cửa ngầm.
Bò ra từ dưới gầm bàn, Tịch Nhan tiến lại gần bên cửa, ghé đầu nhìn vào bên trong, phát hiện phía sau cánh cửa vậy mà lại là một căn phòng làm việc y hệt như bên ngoài.
Dù bị dọa đến mức há hốc mồm không nói nên lời, nhưng cũng lập tức hiểu ra mọi chuyện của ngày hôm đó.