75 Chương 74. Gửi hơi ấm
Sáng hôm sau, lúc Tô Ngôn nhìn thấy Kiều Tử Hinh ở khu bữa sáng buffet của khách sạn, cằm gã suýt thì rớt xuống đất.
Chẳng trách hôm qua ông chủ lại nổi điên, giờ thì tất cả đều hợp tình hợp lý rồi.
Kiều Tử Hinh hào phóng chào Tô Ngôn, "Tiểu Tô chào cậu nhé!"
Tô Ngôn là người tinh ranh nhường nào, vừa kết nối đầu đuôi câu chuyện trong đầu một cái, lập tức cười rạng rỡ, "Chào Kiều tiểu thư, tôi nói cô nghe, mấy quán ăn ngon quanh đây nhiều lắm, ngoài bánh mì ngâm súp thịt cừu ra, còn có thịt cừu lòng máng, canh thịt cừu ăn kèm bánh mỳ, bánh hủ bặc thịt cừu... Ban ngày có thời gian tôi dẫn cô đi."
"Ăn no chưa?" Tiêu Ảm ngắt lời người đại diện phát ngôn cho thịt cừu đang thao thao bất tuyệt kia, lạnh lùng liếc gã một cái, "No rồi thì mau lên lầu thông báo cho mọi người, mười lăm phút sau tập hợp ở đại sảnh, xuất phát đi Thập Bát Lý Pha."
Tô Ngôn vừa mới húp được một bát cháo kê đã sắp bị đá đi, trong lòng lập tức dâng lên niềm bi phẫn.
Kiều Tử Hinh dùng khăn giấy bọc chiếc bánh bao còn chưa đụng đũa trong đĩa của mình lại, thong thả ung dung đưa cho gã, còn cố ý liếc Tiêu Ảm một cái, "Tiểu Tô cứ thong thả ăn, đừng vội. Bọn tư bản là chuyên bóc lột giá trị thặng dư của nhân dân lao động nhất đấy."
Sắc mặt Tiêu Ảm lập tức thay đổi xanh đỏ tím vàng, tuy không lên tiếng, nhưng tay thì vớ lấy một quả trứng gà, hung hăng gõ bộp xuống mặt bàn.
Tô Ngôn liền cảm thấy sống lưng mình thẳng băng lên: Xem như đã tìm được cái đùi lớn bấy lâu nay muốn ôm rồi!
Trước mặt những người khác, Tiêu Ảm bịa ra một thân phận giả cho Kiều Tử Hinh, nói cô là phóng viên đặc phái của tòa soạn báo XX, đến đi cùng đoàn phỏng vấn để viết bài truyền thông cho "Chuyến đi từ thiện Mạc Khoa".
Thế là "Phóng viên Kiều" danh chính ngôn thuận có được thân phận VIP, ngồi cùng xe đi cùng đường với Tiêu tổng.
Nói cũng lạ, Kiều Tử Hinh lái xe từ trước đến nay luôn theo phong cách ngựa hoang tông thẳng về phía trước, thế mà ngồi ở ghế phụ của cô, Tiêu Ảm lại không hề bị say xe nữa.
Mạc Khoa có các dự án từ thiện hỗ trợ học sinh tại 28 tỉnh thành trên cả nước, trong đó riêng ba tỉnh vùng Tây Bắc đã có hơn 40 ngôi trường được tài trợ.
Hôm nay họ phải đến một ngôi trường tiểu học hy vọng ở ngay dưới chân một ngọn núi lớn.
Ngoài sách vở và đồ dùng học tập mang cho phía nhà trường, Kiều Tử Hinh còn khăng khăng mua rất nhiều hoa quả, đồ ăn vặt nhét đầy vào cốp xe.
Cô nhớ mình từng xem một đoạn video trên mạng xã hội, chính là về một ngôi làng miền núi tương tự thế này. Một cô bé 10 tuổi đi học một tuần mẹ chỉ cho được 10 tệ, món muốn ăn nhất là mì tôm và kẹo mút. Trước đây từng tiêu 5 hào mua một cây kẹo mút, đó cũng là lần duy nhất được ăn kẹo mút.
Kiều Tử Hinh lúc đó đã rất cảm khái, thứ đồ ăn vặt tầm thường thậm chí bị coi là rác rưởi trong mắt mình, lại có thể là niềm xa xỉ khó lòng chạm tới của những đứa trẻ vùng cao.
Đi từ sáng sớm, nhưng đường núi khó đi, quanh co uốn lượn, trên đường còn nhìn thấy một chú chó bản địa bất hạnh bị cán dẹt lép như hình hai chiều.
Kiều Tử Hinh lập tức đấm ngực dậm chân, đau đớn khôn nguôi, xót thương cho chúng sinh, suýt chút nữa là lập đàn cầu siêu tại chỗ cho nó luôn rồi.
Tiêu Ảm dỗ dành đủ đường, mãi một lúc lâu sau cô mới nín.
Lúc đến trường học thì đã gần đến giờ tan học.
Hiệu trưởng đã tổ chức cho các em học sinh biểu diễn Thái Cực Quyền và múa quạt, thắt khăn quàng đỏ đứng xếp hàng hai bên đường chào đón "các vị lãnh đạo".
Biểu diễn kết thúc, các em nhỏ đều nhận được một ít văn phòng phẩm, sách vở, và cả những túi quà ăn vặt lớn ngoài dự kiến.
Niềm vui sướng có thể nhìn thấy bằng mắt thường hiện lên trên từng khuôn mặt nhỏ nhắn, rạng rỡ như hoa hướng dương hướng về phía mặt trời.
Kiều Tử Hinh ngồi xổm trên đất trò chuyện với mấy đứa trẻ.
Trong đó có một cô bé rất trầm lặng, cứ ngượng ngùng nhìn cô mãi.
Kiều Tử Hinh chú ý tới mấy lần cô bé dời ánh mắt ngưỡng mộ lên đỉnh đầu mình, đưa tay lên sờ, bỗng nhiên hiểu ra —— trên đó có cài một chiếc kẹp tóc pha lê Swarovski.
Cô mỉm cười, tháo chiếc kẹp tóc xuống, tự tay cài lên tóc cho cô bé, lại nhẹ nhàng vuốt phẳng lọn tóc bên tai em, "Tặng cho em này."
Cô bé lúng túng vừa lắc đầu vừa xua tay, nhất định đòi trả lại kẹp tóc cho Kiều Tử Hinh, "Em không lấy đâu, chị em bảo không được tùy tiện lấy đồ của người khác."
Nhận tài trợ không đồng nghĩa với việc ăn xin, Kiều Tử Hinh hiểu rõ lòng tự trọng của họ.
"Không tặng không cho em đâu, em mời chị về nhà ăn một bữa cơm quê, có được không nào?" Kỹ năng diễn xuất của cô vẫn tốt như mọi khi.
Cô bé tưởng thật, ra sức gật đầu, "Chị em làm món mì cá lúa mạch ngon tuyệt cú mèo luôn!"
Tiêu Ảm thấy vậy liền dặn dò các nhân viên khác quay về thành phố trước, tự anh sẽ tháp tùng "phóng viên Kiều" đến nhà đứa trẻ xem thử.
Hiệu trưởng vẻ mặt lộ nét khó xử, xoa xoa tay bên cạnh, có chút ngượng ngùng nhỏ giọng lẩm bẩm, "Nhà cửa bẩn thỉu luộm thuộm, chẳng có gì đáng xem đâu."
Cô bé tên là Lưu Lệ, có lẽ là lần đầu tiên được ngồi ô tô, vừa hưng phấn lại vừa căng thẳng, đôi mắt đen láy nhìn chỗ này, ngó chỗ kia, tò mò quan sát mọi thứ trong xe.
Tiêu Ảm làm tài xế, trước tiên lái xe đến siêu thị trên thị trấn mua gạo và thức ăn.
Kiều Tử Hinh ngạc nhiên vì anh lại nghĩ chu đáo đến vậy.
Tiêu Ảm khinh bỉ, "Cô không phải thật sự muốn chiếm hời của nhà người ta đến ăn chực uống chực đấy chứ!"
Kiều Tử Hinh không thèm chấp anh, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp: Cái người này chính là như vậy, khẩu xà tâm phật.
Trên thị trấn là đường nhựa, nhưng vừa vào đến đầu làng đã biến thành đường đất, vừa vặn lại sau một trận mưa, đường xá càng thêm sình lầy khốn khổ.
Cũng may chiếc xe thuê là dòng SUV gầm cao Mercedes G-Class, chứ xe gầm thấp thì chắc chắn sẽ bị lún vào vũng bùn không ra nổi.
Xe dừng lại trước cổng sân nhà Lưu Lệ.
Cô bé lịch sự chào cảm ơn Tiêu Ảm, "Cháu cảm ơn chú ạ." Rồi lại chìa tay kéo Kiều Tử Hinh xuống xe, "Chị ơi mau đến đây."
Kiều Tử Hinh giúp Lưu Lệ cầm số văn phòng phẩm và đồ ăn vặt vừa mới nhận ở trường, trong lòng cười lớn.
Tiêu lão bản một tay xách một tảng thịt lợn lớn, một tay xách hai con cá, trong lòng gào thét.