26 Chương 26. Có chuyện gì không (Thêm chương vì đạt 1500 ngọc)
Tiêu Ảm đưa Kiều Tử Hinh đến trà lâu ăn cơm, nhìn cô trút hết bụng tức giận lên đồ ăn, đoán chừng là coi há cảo tôm và bánh cuốn thành thế thân của anh, nghiến răng nghiến lợi nhai ngấu nghiến.
Anh tiễn cô về nhà, ở dưới lầu từ biệt, "Nghỉ ngơi cho tốt, cuối tuần sau gặp."
"Nhưng mà…… bên dưới của em……" Kiều Tử Hinh hoảng loạn, anh đây là muốn cô mang cái thứ này qua một tuần sao?
Tiêu Ảm đưa tay qua, vỗ vỗ lên mặt cô, "Xem biểu hiện của em, có lẽ, cuối tuần sau, tôi sẽ giúp em tháo xuống."
Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ "có lẽ".
Kiều Tử Hinh đầy mặt phẫn uất, Tiêu Ảm cảm thấy cô lập tức sắp biến thân thành một chú rồng nhỏ mà lỗ mũi và lỗ tai đều muốn phun ra lửa, thực sự là đáng yêu lại thú vị.
Anh không kìm được lòng lay động, cúi người qua, ghen nhẹ một cái lên mặt cô, "Ngoan."
Một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, lại khiến Kiều Tử Hinh trong chốc lát sững sờ.
Đây là lần đầu tiên anh thể hiện sự thân mật và nuông chiều đối với cô, không phải hạng mục trò chơi, cũng không phải thủ đoạn liếc mắt đưa tình.
Là dỗ dành, là an ủi, là người lớn đối với trẻ con "sờ sờ đầu, ngoan."
Ngọn lửa của rồng nhỏ bị dập tắt, trên đỉnh đầu lặng lẽ bay lên một làn khói xanh.
Buổi tối lúc tắm rửa, Kiều Tử Hinh tỉ mỉ quan sát đai trinh tiết trên người một chút, ngoài phần nhét vào trong cơ thể ra, những chỗ khác đều là thiết kế rỗng, thực ra không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống hàng ngày.
Hừ, một tuần thì một tuần, who sợ who chứ!
Lúc cô nằm trên giường vẫn còn nghĩ như vậy.
Không biết có phải vì bị vật cản nhiều ra trong cơ thể ảnh hưởng hay không, ngày thứ hai Kiều Tử Hinh tỉnh dậy còn sớm hơn cả tiếng chuông báo thức lần đầu tiên.
Cô chọn một chiếc quần mặc trong kiểu thể thao, có thể bao bọc chống đỡ cho đai trinh tiết bằng kim loại bên trong, đỡ cho người khác nhìn ra từ bên ngoài.
Tuy nhiên, cô vẫn đánh giá thấp sự dày vò mà cái thứ này có thể mang lại cho cô:
Chiếc đai da ở ngang hông không ngừng ma sát vào da thịt, vật cứng trong cơ thể lại càng lúc lúc nhắc nhở cô về sự tồn tại của chính nó, đến mức Kiều Tử Hinh cứ đi một đoạn ngắn là phải dừng lại nghỉ ngơi, đôi mắt ngấn nước, đôi má ửng hồng, giống như một bệnh nhân suy nhược vừa mới khỏi một trận bệnh nặng.
Đến phòng họp mở cuộc họp, vừa mới ngồi xuống, cái thanh đó liền thẳng đứng đâm cô một cái.
Kiều Tử Hinh "A" lên một tiếng, đồng nghiệp bộ phận sáng tạo lập tức đầy mặt quan thiết, "Kiều tổng, cô không sao chứ? Sáng sớm hôm nay đến, sắc mặt của cô đã không đúng rồi, không thoải mái thì đừng có gượng gạo, về nhà nghỉ ngơi cho tốt."
Nhìn đối phương rịn mồ hôi hột xua tay, kiên trì mở máy tính và tệp tài liệu ra, "Tôi không sao, chúng ta bắt đầu thôi."
Mọi người nhao nhao thầm cảm khái: Làm phụ nữ khó, làm một người đàn nữ cường nhân thành công lại càng khó hơn!
Không biết là vị hiền triết nào đã tổng kết ra chân lý vạn cổ: Thứ không có được vĩnh viễn là thứ tốt nhất.
Từ sau khi bị Tiêu Ảm khóa lại, khát vọng và mơ tưởng của Kiều Tử Hinh ngược lại càng thiêu đốt càng mãnh liệt, vướng bận trong lòng.
Cô thậm chí cần phải lót băng vệ sinh hàng ngày trong quần lót, để đối phó với sự ẩm ướt rỉ ra mà mỗi ngày đều khó có thể khắc chế.
Mỗi đêm mặc đai trinh tiết chìm vào giấc ngủ, đều sẽ có những giấc mơ hương diễm vụn vặt xâm nhập: Có tấm ván, có quất roi, có sự trêu chọc của ngón tay, còn có khuôn mặt của Tiêu Ảm.
Từng khung hình hóa thành hạt giống kích tình, bén rễ nảy mầm, nở ra sự nóng bỏng và tuyệt diệu.
Kiều Tử Hinh kinh ngạc phát hiện, bản thân hóa ra lại có một cơ thể có dục vọng mạnh mẽ như vậy, trước đây luôn không biết đến.
Việc lau rửa nơi riêng tư rất nhức đầu, ngón tay không thọc vào được, cô chỉ có thể nhỏ chút dung dịch vệ sinh chăm sóc từ kẽ hở của phần rìa trên vào bên trong, sau đó dùng vòi hoa sen từ từ xối rửa qua những hoa văn chạm rỗng nhỏ bé tinh xảo đó.
Lúc dòng nước xối qua nơi đó, hơi ấm và sự kích thích yếu ớt, cũng trở thành niềm an ủi hiếm hoi duy nhất.
Khó khăn lắm mới nhịn đến thứ Sáu, bên đại lý xe gọi điện thoại đến thông báo Kiều Tử Hinh cuối tuần đi lấy xe.
Chiếc M3 bảo bối của cô cuối cùng đã có thể trở lại một cách hoành tráng rồi.
Cứ nghĩ đến cuối tuần này không những có thể khôi phục tự do đi lại, còn có thể tháo chiếc gông xiềng chết tiệt bên dưới kia xuống, khôi phục tự do cho một nơi khác, đồng chí Tiểu Kiều lập tức cảm thấy sắp được nở mày nở mặt.
Cô từ sáng sớm đã gửi tin nhắn cho Tiêu Ảm, hỏi anh sự sắp xếp buổi tối.
Tiêu Ảm nửa ngày mới trả lời:
【Đang xây dựng đội ngũ ở ngoại ô, không biết khi nào về. Có chuyện gì không?】
Kiều Tử Hinh tức giận đến mức suýt chút nữa ném chiếc điện thoại trong tay ra ngoài.
Người tổ chức xây dựng đội ngũ vào cuối tuần, đáng bị thiên lôi đánh chết!!
Đồng thời lại tức sự hời hợt của Tiêu Ảm: Chẳng lẽ anh đã quên hình cụ mà mình đã mang lên cho cô?
Thế là hờn dỗi không trả lời tin nhắn của anh.
Cả một ngày trời, mấy vị quản lý dưới tay Kiều Tử Hinh đều trải qua một ngày nơm nớp lo sợ, như đi trên băng mỏng:
Không biết giám đốc xinh đẹp của họ có phải là kỳ sinh lý đến sớm hay không, hôm nay nhìn chỗ nào cũng không thuận mắt, liên tiếp phủ quyết ba phương án của họ, trực tiếp mắng khóc một nam thực tập sinh của bộ phận kỹ thuật, sau đó ở trong văn phòng của Lâm phó tổng bàn chuyện nói nói một hồi lại không biết vì sao suýt chút nữa đập bàn.
————
Lần sau bạo chương, 1750 ngọc trai. =◕ᴥ◕=