20 Bạn thân chung sống 03
Chương Vũ Cường và Đan Đan sau khi về ký túc xá, thấy Tiểu Cần không có ở đây, tin rằng tối nay cô ấy sẽ không về, Chương Vũ Cường bế Đan Đan lên đi tới sô pha ngồi xuống, để Đan Đan ngồi trên đùi mình, Đan Đan "Á!" một tiếng: "Anh làm cái gì vậy hả!"
Chương Vũ Cường làm bộ muốn hôn cô, Đan Đan vặn vẹo giãy giụa không ngừng cười hì hì: "Á! Anh đừng quậy nữa mà..."
Chương Vũ Cường cười nói: "Bà xã ngoan! Cho người ta hôn một cái đi?"
Đan Đan không nói lời nào lặng lẽ nhìn Chương Vũ Cường, khuôn mặt non nớt tràn đầy thẹn thùng, gò má ửng hồng, Chương Vũ Cường không kìm lòng được mà hôn cô, Chương Vũ Cường ôm lấy vòng eo thon nhỏ của Đan Đan, sau đó hôn cô thật sâu, cô nhất thời mê muội, mơ mơ màng màng mở khuôn miệng nhỏ, để chiếc lưỡi của Chương Vũ Cường xâm nhập vào trong miệng cô nồng nàn nụ hôn sâu.
Bàn tay của Chương Vũ Cường bắt đầu sờ soạng khắp nơi ngày càng càn rỡ, bàn tay to của Chương Vũ Cường tìm tòi khắp nơi trên vòng eo thon của Đan Đan, Đan Đan kinh hãi nhận ra có điều không ổn liền vặn vẹo thân thể, vừa dùng hai tay để ngăn cản, Đan Đan bị Chương Vũ Cường ôm chặt trong ngực trốn cũng không trốn thoát, miệng lại không cách nào phát ra âm thanh cuối cùng từ bỏ giãy giụa, mặc cho anh ta khinh bạc bóp nhẹ.
Chương Vũ Cường thấy thời cơ không thể bỏ lỡ liền đè cô xuống sô pha, vén áo thượng y của Đan Đan lên, bộ ngực của Đan Đan thật đầy đặn, bàn tay của Chương Vũ Cường cũng chỉ có thể nắm giữ được hai phần ba bầu ngực đẹp, Chương Vũ Cường thành thục đẩy chiếc áo lót lên trên, trong lòng Đan Đan vừa hoảng vừa vội, thế nhưng cũng không cách nào ngăn cản bầu ngực nảy ra ngoài, cặp ngực đẹp kia của Đan Đan tròn trịa đầy đặn, trắng nõn mịn màng, quầng vú nhạt màu khiến cho dương vật trong quần của Chương Vũ Cường bừng bừng trướng lớn.
Hắn cúi người xuống ngậm bầu ngực đẹp của Đan Đan vào trong miệng mút mát một cách càn rỡ, Đan Đan xụi lơ trên sô pha vô lực cầu xin: "Ưm... đừng mà... đừng mà... ôi chao... không được... buông em ra... mà..." Trên đỉnh ngực của Đan Đan truyền đến từng trận tê dại.
Chương Vũ Cường từ từ di chuyển xuống dưới, vô kỵ nhi tá hôn loạn khắp nơi, bàn tay ma quỷ của hắn thò vào trong váy ngắn của Đan Đan, vuốt ve qua lớp quần lót nhỏ.
Đan Đan trong lòng hoảng hốt, đôi tay thon nhỏ vội vàng che chở cho khu vườn bí mật của mình, nhưng cuối cùng vẫn không chống lại được thế công dồn dập không ngừng của Chương Vũ Cường để cho ngón tay xâm nhập vào trong, chỉ thấy quần lót nhỏ của cô một mảng ướt đẫm, Chương Vũ Cường lúc nhẹ lúc nặng dùng đầu ngón tay vẽ những vòng tròn ở bên trên, bộ ngực đẹp đầy đặn theo nhịp thở dồn dập của Đan Đan phập phồng lên xuống, Chương Vũ Cường cúi người xuống muốn cởi quần lót nhỏ của cô ra, Đan Đan sốt ruột kéo cạp quần, cô không ngừng vặn vẹo thân thể né tránh.
Đan Đan cuối cùng đẩy Chương Vũ Cường ra, nói: "Em muốn đi tắm!"
Chương Vũ Cường nghe xong liền nói: "Anh cũng muốn tắm!"
Đan Đan dĩ nhiên là không tình nguyện, Chương Vũ Cường cũng không quản cô có đồng ý hay không liền bế cô vào trong phòng tắm, Đan Đan hét lên nói: "Á! Anh làm cái gì vậy! Mau thả em xuống."
Vào phòng tắm Chương Vũ Cường nhanh chóng cởi bỏ quần áo, Đan Đan thấy Chương Vũ Cường trần truồng thì lộ ra vẻ hơi ngượng ngùng, cô quay lưng lại với Chương Vũ Cường đỏ mặt nói: "Anh tắm trước đi, em ra ngoài trước."
Chương Vũ Cường làm sao có thể dễ dàng để cô ra ngoài như vậy, Chương Vũ Cường từ phía sau ôm lấy cô giúp cô cởi quần áo, Đan Đan cuối cùng vẫn chịu khuất phục dưới dâm uy của Chương Vũ Cường: "Được rồi! Tự em cởi."
Đan Đan cởi xong quần áo, hai tay ôm ngực còn quay lưng lại, một bộ dạng thẹn thùng, nhưng đường cong lung linh, vóc dáng kiêu người của cô, khiến Chương Vũ Cường nhìn mà không khỏi chào cờ kính lễ, khuôn mặt non nớt của Đan Đan càng thêm ửng hồng, Chương Vũ Cường thử nhiệt độ nước, cầm chiếc chậu nhỏ rồi dội ướt người của cả hai trước.
Chương Vũ Cường lấy một ít sữa tắm ra tay, cầm bông tắm thoa bọt xà phòng chà rửa tấm lưng đẹp trắng nõn của Đan Đan, bàn tay của Chương Vũ Cường lại bắt đầu không quy củ, từ phía sau thò tay đến trước ngực cô xoa bóp, Đan Đan lúc đầu còn cảm thấy không có gì, nhưng sau đó phát hiện hai bàn tay của Chương Vũ Cường cứ lưu luyến mãi trên đôi gò bồng đảo đầy đặn của mình, biết Chương Vũ Cường lại đang quậy phá, Đan Đan nhéo đùi anh ta một cái: "Anh sờ đủ chưa hả."
Chương Vũ Cường cười nói: "Bị em phát hiện rồi à!"
Đan Đan "Hứ" một tiếng nhưng lại không làm gì được anh ta: "Đồ đại sắc lang! Quay người đi coi, em lau lưng cho anh."
Đan Đan thoa đầy bọt xà phòng cho Chương Vũ Cường, tỉ mỉ chà rửa, hắn bĩu môi nói: "Bà xã! Sao em toàn tắm có một nửa vậy hả?"
Đan Đan tò mò hỏi: "Làm gì có! Anh nói chỗ nào em chưa tắm tới."
Chương Vũ Cường quay người lại chỉ vào cây gậy thịt ngẩng cao của mình cho cô xem: "Em xem chỗ này đều chưa tắm nè?"
Đan Đan vẻ mặt thẹn thùng hờn dỗi: "Anh không tự tắm được sao."
Chương Vũ Cường kéo bàn tay thon nhỏ của cô van nài, Đan Đan không chịu nổi anh ta, thẹn thùng thoa bọt xà phòng lên xuống vuốt ve chà rửa cây gậy thịt, cảm giác tuyệt vời từ bàn tay khiến Chương Vũ Cường không nhịn được rên rỉ "Ưm... ưm..." Đan Đan khẽ quát nói: "Anh đừng có kêu suốt thế chứ!"
Chương Vũ Cường bất đắc dĩ nói: "Người ta thoải mái mà! Có cách nào đâu."
Đan Đan nghe xong vừa tức vừa buồn cười lại không làm gì được anh ta, thật sự không biết nên nói cái gì, họ dội sạch bọt xà phòng trên người xong liền cùng nhau ngâm vào trong bồn tắm, bồn tắm không phải là rất lớn, do đó Đan Đan phải nằm nghiêng, vì vậy đôi gò bồng đảo đầy đặn kiêu hãnh của cô dán chặt vào lồng ngực của anh ta, cảm giác da thịt mềm mại mà có tính đàn hồi đó thật sự quá tuyệt vời.
Ánh mắt của Chương Vũ Cường không nhịn được nhìn chằm chằm vào ngực của Đan Đan, hắn đặt tay lên bờ vai thơm của cô, nghịch ngợm mái tóc đen mượt của Đan Đan, Đan Đan dùng đôi mắt ngập nước thẹn thùng của mình nhìn Chương Vũ Cường, mặt đỏ bừng: "Anh đừng cứ nhìn người ta như vậy mãi chứ!"
Đan Đan thẹn thùng lấy khăn tắm che đi bộ ngực hồng hào non nớt của mình, xấu hổ cúi đầu, không biết tại sao gậy thịt lại ngẩng cao lên, Chương Vũ Cường kéo bàn tay thon nhỏ của Giai Trân, đi chạm vào gậy thịt của hắn: "Nó lại cứng lên trướng làm anh khó chịu quá, giúp anh có được không."
Đan Đan trợn to mắt nói: "Cái gì! Anh còn muốn nữa hả?"
Chương Vũ Cường gật gật đầu, Đan Đan lè lưỡi tinh nghịch lắc đầu nói với hắn: "Không thèm! Cho anh trướng chết luôn..." Chương Vũ Cường dùng tay cù lét Đan Đan, khiến Đan Đan "Ha ha!" cười lớn toàn thân run rẩy.
Đan Đan bận rộn nói: "Đừng quậy nữa... được rồi! Được rồi! Em giúp anh, mau dừng tay lại."
Đan Đan vuốt ve cây gậy thịt lớn của Chương Vũ Cường: "Thật là! Chịu thua anh luôn."
Cây gậy thịt lớn của Chương Vũ Cường không bao lâu sau lập tức chống thẳng tắp, quy đầu trướng đến bóng loáng, không có một chút nếp nhăn nào, Chương Vũ Cường nhìn bộ ngực đầy đặn tròn trịa của Đan Đan hơi rung động, không biết cảm giác kẹp ngực cho cô sẽ thế nào, Chương Vũ Cường nói: "Bà xã! Em giúp anh kẹp ngực được không?"
Đan Đan tò mò hỏi: "Đó là cái gì vậy?" Trong lòng nghĩ Đan Đan thật sự khá đơn thuần ngay cả cái này cũng không biết, thế là Chương Vũ Cường liền giải thích cho cô nghe, Đan Đan thẹn thùng nói: "Thật là! Sao anh nhiều chiêu trò thế không biết."
Chương Vũ Cường đứng dậy ở mép bồn tắm, Đan Đan thì quỳ trước người hắn, bàn tay thon nhỏ của Đan Đan nắm lấy gậy thịt của Chương Vũ Cường qua một hồi vân vê trượt động, cây gậy thịt lớn của Chương Vũ Cường nổi đầy gân xanh nộ trướng, toàn bộ thân gậy phát nhiệt.
Đan Đan ưỡn bộ ngực kiêu người của mình, đặt gậy thịt vào trong khe ngực sâu hoắm của cô, ngoan ngoãn nhu thuận dùng hai tay ép chặt bộ ngực đầy đặn của mình, Chương Vũ Cường thử tính dập dềnh vài cái, khe ngực của cô rất thon thả mịn màng, cảm giác xúc giác vô cùng chân thật, cảm giác sung sướng bay bổng này thật sự thoải mái không gì sánh bằng.
Chương Vũ Cường nhìn quy đầu của mình nhô ra từ phía trước khe ngực của cô, lúc nhanh lúc chậm đâm rút, Đan Đan để cho Chương Vũ Cường thoải mái hơn chút sớm được giải thoát, chu đáo mở khuôn miệng nhỏ ngậm lấy quy đầu của Chương Vũ Cường mút mát liếm láp.
Loại cảm giác sung sướng đôi này thật sự khó có thể hình dung, gậy thịt bị kẹp nóng hổi tê dại, quy đầu bị mút dầu loáng bóng loáng, Đan Đan không ngừng tăng nhanh tốc độ, nhưng Chương Vũ Cường chính là vẫn chưa có xung động xuất tinh, có lẽ là vừa rồi đã phát tiết qua một lần rồi, Đan Đan nhíu mày bất đắc dĩ nói: "Người ta làm lâu như vậy, mỏi tay quá chừng, anh vẫn chưa bắn."
Chương Vũ Cường đỡ Đan Đan lên nói: "Mỏi tay thì đừng làm nữa!"
Đan Đan dùng đôi mắt to ngập nước nhìn Chương Vũ Cường: "Nhưng như vậy anh sẽ rất khó chịu đó."
Chương Vũ Cường cười nói: "Không sao đâu! Anh còn nhịn được."
Đan Đan không đành lòng nói: "Em vẫn là giúp anh làm ra ngoài thì hơn, nếu không trướng ở đó khó chịu lắm."
Đan Đan bước ra khỏi bồn tắm, liền cúi người xuống hai tay vịn vào mép bồn tắm, cái mông tròn trịa non nớt nhếch lên, mặt đỏ bừng nói: "Anh... tới đi..."
Chương Vũ Cường liền bước ra khỏi bồn tắm, đi tới phía sau Đan Đan, miệng của Chương Vũ Cường ghé sát vào âm hộ của Đan Đan, nhìn những sợi lông thưa thớt của Đan Đan, từng ngụm từng ngụm ăn rất vui vẻ, Đan Đan sướng đến mức nước dâm trào ra hết đợt này đến đợt khác, chảy không ngừng. Chương Vũ Cường buông cô ra, Chương Vũ Cường vịn cây gậy thịt thô tráng đan xen gân xanh của hắn, nhắm ngay vào hang động non nớt đẫm mật dịch của Đan Đan.
Gậy thịt của Chương Vũ Cường dùng lực vọt một cái liền đột phá hai cánh môi âm hộ khép chặt ướt át của cô, mông trầm xuống liền ngập toàn bộ vào trong hang nhỏ của Đan Đan, "Ưm... ưm..." Đan Đan phản ứng sinh lý, khẽ hừ lên, Chương Vũ Cường thử đâm rút vài cái, cảm giác sung sướng khít khao thật sự khó có thể diễn tả bằng lời, Đan Đan vẻ mặt thẹn thùng sốt ruột "Chương Ngư Tử! Anh nhẹ một chút."
Chương Vũ Cường ông nói gà bà nói vịt: "Bà xã! Em khít quá làm anh thoải mái chết mất."
Đan Đan nghe xong vừa tức vừa buồn cười, nhưng Đan Đan không làm gì được Chương Vũ Cường nên cũng mặc kệ hắn tiếp tục đâm rút, nhận được sự khích lệ của Đan Đan, Chương Vũ Cường bắt đầu ra sức dập dềnh, Đan Đan cảm thấy sự sung sướng sung mãn đầy đặn "A... á..."
Đan Đan gò má thẹn đỏ, phấn má sinh vân, sở sở hàm tu khẽ kêu thở dốc, khuôn mặt bỗng nhiên thẹn đỏ bừng, cổ cúi thật thấp không dám ngẩng lên, hang non của Đan Đan vô cùng chật hẹp nhỏ nhắn, thịt hang vách mềm sẽ nhu động co rút, kẹp chặt mút mát, khiến người ta sung sướng liên tục, sơ sẩy một chút là lập tức sẽ xả sạch vạn dặm.
Chương Vũ Cường cúi người áp trên tấm lưng trần của Đan Đan, đắc ý hỏi cô nói: "Bà xã! Có thoải mái không hả?"
Chỉ thấy Đan Đan mặt đỏ bừng nói: "Anh thật xấu xa! Cứ bắt nạt người ta suốt."
Chương Vũ Cường ôm lấy vòng eo thon của Đan Đan, lưu manh nói: "Anh đâu có bắt nạt em, anh đang thương em đó chứ."
Chương Vũ Cường cố ý nâng cái mông dập dềnh của Đan Đan tăng tốc đâm rút hang nhỏ của cô, Đan Đan khẽ kêu "Á!" một tiếng, xương cốt toàn thân mềm nhũn, mềm nhũn áp vào mép bồn tắm, Chương Vũ Cường lại thừa cơ hôn cô một cái, chỉ thấy Đan Đan đỏ mặt như lửa, thẹn thùng vạn phần, bộ dạng này của cô thật sự là đáng yêu cực kỳ.
Chương Vũ Cường vịn vòng eo thon của Giai Trân, mãnh liệt vặn eo cử động không ngừng trước sau đâm rút, bộ ngực đầy đặn kiêu hãnh lắc lư trước sau "Á... á... ưm... ưm..." Đan Đan khẽ thở dốc thẹn thùng nghênh hợp, cái mông tròn trịa non nớt nhếch lên xấu hổ phối hợp với nhịp đâm rút của Chương Vũ Cường. Ngón trỏ mịn màng của Đan Đan ngậm trong miệng, khuôn mặt non nớt hơi ngửa về sau, vẻ mặt say sưa trong đó nhìn làm tôi hưng phấn cực kỳ.
Đan Đan sợ Chương Vũ Cường lại trêu chọc cô, chỉ dám khẽ hừ "A... á... ưm... ưm..." Phần thịt mềm trong hang non đáng yêu của Đan Đan không ngừng nhu động co rút, từng trận run rẩy, Đan Đan rốt cuộc không nhịn được thất thanh kêu lên: "Á... á... không... được... rồi..."
Hang non của Đan Đan liền một trận nóng ẩm, bắn ra một luồng dâm dịch nóng bỏng vừa dính vừa đặc, vừa trơn vừa ngấy, Đan Đan vô lực xụi lơ trên sàn nhà, sau khi nghỉ ngơi một lát Chương Vũ Cường lại là một trận mãnh công, gậy thịt lớn không chút lưu tình ra ra vào vào, Đan Đan sau khi cao trào cảm giác co rút nhu động càng thêm rõ rệt.
Lúc này Chương Vũ Cường lại cũng không chịu đựng nổi nữa rồi, đặc biệt là hang nhỏ của Đan Đan vốn dĩ đã vô cùng khít khao, lúc này kẹp co rút càng thêm dữ dội, quy đầu lớn truyền đến cảm giác tê dại, gậy thịt lớn bừng bừng trướng lớn, Đan Đan cảm nhận được gậy thịt của Chương Vũ Cường không ngừng bành trướng lớn lên, đâm cô thoải mái khó nhịn toàn thân ngứa ngáy, trong miệng rên rỉ lẳng lơ: "Á... á... không... được... rồi... á... mau dừng... em..."
Dương tinh nóng bỏng bắn vọt ra, Đan Đan bị nóng như vậy quy đầu lớn lại liều mạng chống giữ hoa tâm, Đan Đan cảm thấy một trận choáng váng, nước dâm văng tung téo cùng Chương Vũ Cường đồng thời đạt tới cao trào, Đan Đan mềm nhũn áp vào mép bồn tắm, thẹn thùng thở dốc, Chương Vũ Cường liền đỡ Đan Đan ngồi trên người hắn, để cô tựa vào lồng ngực của hắn, Đan Đan dùng nắm đấm mềm nhũn vô lực đấm vào lồng ngực của Chương Vũ Cường, hờn dỗi: "Anh chỉ biết bắt nạt người ta thôi."
Chương Vũ Cường khép nép cầu xin tha thứ nói: "Bà xã! Đừng tức giận mà? Người ta nhất thời không nhịn được mà, sau này không dám nữa đâu."
Chương Vũ Cường vừa nói vừa nhẹ nhàng vuốt ve cặp mông đẹp của Đan Đan và nghịch ngợm cặp ngực đầy đặn của cô, Đan Đan vỗ nhẹ vào tay Chương Vũ Cường một cái khẽ quát nói: "Còn nói không nhịn được! Anh xem lại làm bậy rồi."
Chương Vũ Cường ôm chặt Đan Đan vào lòng: "Được! Được! Không làm bậy, vậy hôn một cái thì sao?"
Đan Đan khẽ thở dài một tiếng: "Haizz! Thôi bỏ đi, em thật sự không làm gì được anh."
Chương Vũ Cường nói với Đan Đan: "Bà xã! Vừa rồi em lẳng lơ lắm."
Đan Đan mặt đỏ bừng thẹn thùng nói: "Ghét quá đi! Sao anh có thể nói người ta như vậy chứ."
Chương Vũ Cường hôn lên chiếc cổ trắng ngần như ngọc của cô, nói: "Không phải sao?"
Đan Đan nói: "Anh còn nói nữa, sau này anh đừng tìm em nữa!" Nghe thấy thế này thì làm sao được, gậy thịt của Chương Vũ Cường vẫn còn ở trong hang nhỏ của Đan Đan chưa rút ra, tuy nói hiện tại nửa mềm nửa cứng nhưng miễn cưỡng vẫn còn dùng được, Chương Vũ Cường thúc lên phía trên dập dềnh hai cái, "Á... á..." Đan Đan không nhịn được khẽ thở dốc.
Chương Vũ Cường nói: "Cái gì mà lại tới đại chiến ba trăm hiệp xem ai lợi hại hơn."
Đan Đan thở dốc nói: "Được rồi! Là anh giỏi nhất! Mau dừng..."
Chương Vũ Cường cười cười nói: "Như vậy mới đúng chứ!"
Đan Đan hứ một tiếng bĩu môi nói: "Anh xấu xa lắm nha! Cứ bắt nạt em suốt."
Chương Vũ Cường giả ngu gãi gãi đầu nói: "Có sao?"
Đan Đan thật sự là vừa tức vừa buồn cười, cô mím khuôn miệng nhỏ cười nói: "Mau tắm rửa sạch sẽ xong rồi đi nghỉ ngơi thôi!"
Chương Vũ Cường dĩ nhiên nói “Được chứ”, Đan Đan lười biếng đứng dậy, dịu dàng ngồi xuống bên cạnh Chương Vũ Cường rồi cúi người, cầm khăn giấy cẩn thận lau chùi dương vật cho gã, dọn dẹp sạch sẽ cho Chương Vũ Cường xong mới giúp bản thân lau rửa, nhìn đến mức Chương Vũ Cường vô cùng cảm động, gã nhào tới ôm chặt lấy cô: “Vợ ơi! Em thật tốt, sau này anh nhất định phải bảo vệ em thật tốt.”
Đan Đan đẩy tôi ra cười nói: “Anh đừng bắt nạt em là được rồi, còn bảo vệ em nữa chứ, mau đi tắm rửa đi!”
Tắm rửa xong Chương Vũ Cường ân cần sấy mái tóc đẹp cho cô, Đan Đan cứ như chú khỉ con động đậy không yên, khiến Chương Vũ Cường sấy đến độ lộn xộn cả lên, sấy xong Chương Vũ Cường nằm trên giường của Đan Đan nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô nói: “Vợ ơi! Đến giờ đi ngủ rồi.”
Đan Đan nghi ngờ nói: “Anh không về phòng à!”
Chương Vũ Cường nhào tới ôm Đan Đan vào lòng: “Đêm nay anh muốn ngủ cùng em.”
Chương Vũ Cường cười tà ác nói: “Hơn nữa em ngủ một mình nguy hiểm lắm, anh phải ở lại bảo vệ em.”
Đan Đan thấy vẻ mặt của Chương Vũ Cường lại nghe tôi nói muốn bảo vệ cô thật tốt, liền biết Chương Vũ Cường lại đang mưu tính ý đồ xấu xa, nhưng Đan Đan cũng không có cách nào, cô véo chiếc mũi cao thẳng của tôi cười khổ nói: “Sớm biết anh thế này thì đã không cõng rắn vào nhà rồi!”
Chương Vũ Cường ôm Đan Đan nói: “Em biết là tốt rồi.” Đan Đan bất lực thở dài một tiếng.
※※※
Tiến độ mới nhất đều ở Penana ▼
truyenc.com
※※※